(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 73: Nụ Hôn Đầu Ngọt Ngào, Dụ Dỗ Trong Phòng Tắm

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:05:54
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến bệnh viện, Bạch Tố lập tức tìm bác sĩ kiểm tra cho Thần Thiên. Chỉ là khi cởi quần , bác sĩ phát hiện chân qua chỉ là vết trầy xước, dường như căn bản nghiêm trọng.

Tuy nhiên những vết bầm tím qua vẫn chút dọa , vẫn chụp phim để xác nhận xem gãy xương . Kết quả đương nhiên là, .

Thần Thiên vốn dĩ cũng thực sự để thương, chỉ là thúc đẩy quan hệ với Bạch Tố một chút.

Kết quả sơ ý một chút, thương thế dường như quá nhẹ .

Mặc dù cũng đau, nhưng thấy thương căng thẳng như , Thần Thiên cũng tiện giả vờ tiếp. Đành sờ sờ mũi, một câu: “Anh Bạch, em hình như cả.”

Bạch Tố đối diện vẫn im lặng lời nào. Thần Thiên tưởng y giận , gượng gạo, tiếp tục : “Cái đó Bạch, thực cũng khá đau. việc gì, cũng ! Hì hì!”

“Câm miệng!”

Bạch Tố đen mặt, cái chân bầm tím của Thần Thiên mà đau lòng thôi.

Vừa nãy bác sĩ , may mà thiết chỉ sượt qua, nếu đập trực tiếp chân thì tuyệt đối sẽ làm gãy chân.

mặc dù Thần Thiên luôn nhấn mạnh thực sự , Bạch Tố cũng để ý, trực tiếp bảo bác sĩ làm cho một bộ kiểm tra vô cùng chi tiết.

Nhìn thấy thương luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, Thần Thiên vô cùng chột . Đành ngoan ngoãn lời, bảo kiểm tra cái gì, liền kiểm tra cái đó.

Đợi đến khi kết quả kiểm tra , xác định Thần Thiên vết thương nào khác, vết thương chân cũng thực sự nghiêm trọng, Bạch Tố mới thở phào nhẹ nhõm.

Trời mới , lúc y thấy nhóc con thương lòng y sợ hãi đến mức nào, trái tim sợ đến mức sắp ngừng đập.

Gần như trong nháy mắt y thể khống chế cảm xúc của , nếu Tiểu Thần nhắc nhở y, để y tập trung chú ý việc đưa nhóc con bệnh viện điều trị. Y e rằng lúc đó sẽ phát bệnh ngay tại phim trường, thậm chí phát cuồng.

Xác định Thần Thiên , thậm chí cần viện, Bạch Tố liền lấy thuốc, đó một nữa bế Thần Thiên lên, đưa trở xe.

Thần Thiên cũng thể , nhưng ánh mắt của Bạch Tố rốt cuộc dám.

Thấy bản cao lớn vạm vỡ thương bế bế suốt quãng đường, khỏi cảm thán trong lòng, kiếp thực sự là một đóa hoa nhỏ khiến thương xót!

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Ồ, đúng, là một chú chim hoàng yến nhỏ nhắn đáng yêu!

009 trong thức hải thấy lời , nghĩ đến BOSS rõ ràng cao hơn kim chủ và bản chất hung tàn, thật BOSS và hoa nhỏ với nhỏ nhắn đáng yêu quan hệ gì!

ví thành hoa và động vật, thì cũng là hoa bá vương, hoa ăn thịt , hoặc hổ, sư t.ử các loại.

Hiện tại, vẫn là một con sư t.ử thương chân ...

Suốt quãng đường về, Bạch Tố đều một lời. Sau khi cửa nhà, y tiên bế Thần Thiên trong, đặt lên ghế sofa ở phòng khách, đó mới xuống bên cạnh.

Cả thả lỏng đó, đàn ông lúc mới nắm chặt lấy cổ tay . Nhớ cảnh tượng đó, lòng bàn tay y vẫn nhịn mà run rẩy vì sợ hãi.

Bạch Tố im lặng đó, cúi đầu Thần Thiên.

Y rõ ràng lời nào, thậm chí biểu cảm thừa thãi, nhưng Thần Thiên cảm nhận nỗi buồn nồng đậm trong lòng y, điều khiến sâu sắc tự trách.

Không nhịn ghé sát qua, ôm chầm lấy , Thần Thiên ngừng xin : “Xin ! Anh Bạch, em sai , em thực sự em sai !”

Bạch Tố ôm lấy trong nháy mắt, cơ thể căng cứng , cùng với lời của Thần Thiên mà từ từ thả lỏng.

Y ngẩng đầu Thần Thiên, từng chữ một : “Sau , tuyệt đối để gặp nguy hiểm như nữa. Tiểu Thần, hứa với , ?”

Thần Thiên dùng sức gật đầu, ngừng : “Anh Bạch em ! Em khiến lo lắng cho em, là vì Ngôn là em họ của , em mới liều mạng cứu .

Em thấy tình cảm của hai dường như , em mới cứu . Nếu đổi khác, em nhất định sẽ như . Sau , cho dù là cứu khác, em cũng nhất định để thương.

Em nhất định sẽ bảo vệ bản , Bạch, tha cho em ?”

Thần Thiên đoạn, hai tay nắm lấy tay Bạch Tố, thấy trong mắt đối phương vẫn mang theo nỗi hậu sợ nồng đậm, cuối cùng kìm cảm xúc của , ghé sát qua, dùng lực hôn lên làn môi mà khao khát bấy lâu.

Bạch Tố vốn đang lời Thần Thiên , trong lòng cho dù là vì Ngôn Nhạc, y cũng nhóc con thương. Ai ngờ, đột nhiên hôn lấy.

Bạch Tố cả phản ứng kịp, chỉ cảm thấy một luồng điện thuận theo đôi môi truyền đến tất cả các ngõ ngách cơ thể, khắp đều tê tê dại dại, giống như điện giật , ngay cả trái tim cũng sắp ngừng đập.

Đây là nụ hôn đầu của Bạch Tố, y đầu tiên trải qua chuyện như , đầu óc đều chút choáng váng. Mặc dù họ chỉ chạm môi như , động tác sâu hơn, nhưng khiến Bạch Tố nhịn mà đắm chìm trong đó.

Đây là món quà tạ của nhóc con dành cho ?

Họ làm chuyện mật như , lẽ đương nhiên cũng nên là mật nhất. Vậy , trong lòng nhóc con, cũng quan trọng!

Bạch Tố suy nghĩ vẩn vơ, đối với nụ hôn của Thần Thiên thì tùy ý đòi hỏi.

Thần Thiên ôm chặt yêu của , cảm nhận sự mềm mại của y. Rõ ràng ngày thường luôn là dáng vẻ của một bề lạnh lùng cấm dục, đối mặt với những chuyện thuần tình đến lạ.

Sự tương phản như khiến Thần Thiên càng thêm mê đắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-73-nu-hon-dau-ngot-ngao-du-do-trong-phong-tam.html.]

Hắn nhịn nhẹ nhàng mút mát làn môi của thương, thâm nhập, nhưng lặp lặp , cho đến khi hôn đến mức môi Bạch Tố đỏ bừng mới dừng .

Ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy tình ý nồng liệt, khẽ thở dốc với Bạch Tố: “Anh Bạch, hứa với em, đợi về nhà sẽ cho em hôn .”

“Ừm.” Bạch Tố gật đầu, y hứa, y nhớ rõ.

“Anh Bạch!” Cánh tay Thần Thiên siết chặt, hôn một cái lên má Bạch Tố. “Vẫn chứ?”

“Cái gì?” Bạch Tố chút mờ mịt.

Ánh mắt Thần Thiên mang theo chút thấp thỏm : “Em là , em thể hiện ? Anh Bạch thích em hôn ?”

“Thích.” Bạch Tố hạ thấp giọng, mặc dù chút ngượng ngùng, nhưng vẫn thẳng thắn thừa nhận.

Y thích nụ hôn của trai, thích.

Nghe thấy lời , Thần Thiên mới toét miệng lộ một nụ ngốc nghếch: “Vậy thì , em còn thực sự lo lắng em làm . Bởi vì, đây dù cũng là nụ hôn đầu của em mà!”

Nụ hôn đầu ?

Nhận thức khiến Bạch Tố chút kinh ngạc, nhưng cũng trong dự liệu, nhiều hơn, là cảm thấy tâm trạng so với đó càng thêm vui vẻ.

Y nhịn ghé sát qua, chủ động áp lên môi Thần Thiên, hai cứ như cọ cọ hôn lấy đối phương.

Giống như hai trai mới lớn, rõ ràng tình cảm dành cho đối phương vô cùng sâu sắc, nhưng vẫn cẩn thận từng li từng tí. Không thể phớt lờ, còn sự ấm áp ngọt ngào trong đó.

Hai hôn một hồi lâu, Thần Thiên mới cùng Bạch Tố trán chạm trán, nhỏ giọng : “Anh Bạch chắc cũng là đầu tiên chứ, là nụ hôn đầu ?”

Nhìn thấy sự mong đợi rõ ràng trong mắt trai, Bạch Tố vốn thừa nhận. Tuổi của y, đời sống tình cảm vẫn trắng tinh như tờ giấy, liệu khiến nhóc con cảm thấy đủ trưởng thành . cuối cùng vẫn ma xui quỷ khiến gật đầu, nhận mệnh : “Phải.”

Thần Thiên lộ một nụ rạng rỡ: “Hóa thực sự là ! Anh Bạch, em vui quá, em là đầu tiên hôn !”

Nói đoạn, thở của chút dồn dập, ôm lấy cổ Bạch Tố, mạnh mẽ giữ lấy gáy thương dùng lực hôn lên.

Lần , thể hiện còn giống như nãy vô hại, mà là mạnh mẽ mưu toan công thành chiếm đất.

Thế là, sự ‘nỗ lực’ của Thần Thiên, màn mổ của hai con gà mờ thành công nâng cấp thành nụ hôn kiểu Pháp.

Cảm giác xa lạ như càn quét nhận thức của Bạch Tố, khiến y khắp run rẩy, thậm chí cả loại cảm giác thoát lực mất trọng tâm. Chỉ thể nắm chặt lấy cổ áo đối diện, mới miễn cưỡng để cả mềm nhũn từ ghế sofa trượt xuống.

Phản ứng ngây ngô của thương khiến Thần Thiên mê đắm, từng chút từng chút cảm giác trải nghiệm vốn trắng tinh của đối phương xâm chiếm thực sự quá , khiến chút dừng .

Vẫn là đến đó bụng Bạch Tố phát một tiếng sôi ùng ục, mới khẽ buông .

Hôn một cái lên khóe mắt ửng hồng của thương, Thần Thiên khẽ : “Bây giờ em nấu cơm tối ngay.”

“Không , ngươi ngoan ngoãn nghỉ ngơi!”

Bạch Tố thấy lời trong nháy mắt tỉnh táo , vội vàng ấn vai Thần Thiên, cho dậy.

Đối phương vẫn là một thương binh, y thể để nấu bữa tối cho . Mặc dù bác sĩ chân , nhưng dù cũng nghỉ ngơi thật một thời gian hãy .

hiện tại nhiều sự tiện lợi, Bạch Tố trực tiếp gọi đồ ăn ngoài cho xong chuyện. Mặc dù ngon bằng hương vị nhóc con nhà nấu, nhưng tóm là thuận tiện.

Đơn giản ăn xong bữa tối đó, Bạch Tố liền đưa Thần Thiên trở phòng.

Vì vết thương của Thần Thiên hôm nay, Bạch Tố lấy lý do cần chăm sóc , kiên trì để ngủ ở phòng .

Thuốc bôi là mới ở bệnh viện, buổi tối cần nữa, nhưng công việc vệ sinh khi ngủ như ngày thường vẫn làm.

Trên chân Thần Thiên thực sự chút đau, mặc dù thể tự lo liệu, nhưng vì để thương, tự nhiên tận hưởng một chút phúc lợi mà chỉ thương binh mới thể .

Ánh mắt lóe lên, liền đáng thương vô cùng ghé sát đến mặt Bạch Tố, nắm lấy tay y ủy khuất : “Anh Bạch, chân em vẫn còn đau, tiện tắm rửa, nhưng em thực sự lau một chút.

Anh đấy ở đoàn phim lăn lộn, sạch sẽ, ngủ cũng thoải mái. Anh Bạch, lát nữa thể giúp em ?”

Nhìn thấy nhóc con ngoan ngoãn cầu xin như , Bạch Tố chuyện đồng ý, cũng chuyện gì lớn.

Chỉ là trong lòng y chỉ đơn thuần nghĩ giúp nhóc con nhà vệ sinh sạch sẽ, nhận sẽ tình huống đặc biệt gì. Cho đến khi Thần Thiên cởi quần áo , chỉ mặc quần lót mặt , Bạch Tố mới ngơ ngác Thần Thiên hồi lâu thể hồn.

Chàng trai ngày thường mặc quần áo lộ vẻ cường tráng, ngờ là loại hình cởi đồ thịt. Vai rộng m.ô.n.g hẹp, tay vượn eo ong, đường nét cơ bắp vô cùng lưu loát, mấy khối cơ bụng quyến rũ càng là mỹ bày mặt y.

Theo bản năng nuốt nước miếng, Bạch Tố luôn một loại ảo giác nhóc con đang dụ dỗ .

cũng , là lau , thì thể là mặc quần áo chứ?

đồng ý , Bạch Tố cũng chỉ thể kiên trì cùng Thần Thiên tới phòng tắm.

Lúc đầu phần , Thần Thiên tự động tay còn . đợi đến phần đùi, vì chân vết thương, eo dường như cũng thương, tiện cúi xuống, tự nhiên chỉ thể nhờ Bạch Tố giúp đỡ.

Không lâu đó, Thần Thiên còn làm , Bạch Tố trái mồ hôi đầm đìa, loại cảm giác thở nổi.

Loading...