(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 33: Kỳ Thi Kết Thúc, Cái Ôm Tham Lam

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:04:37
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy một Bạch Tố như , màng nhĩ của Thần Thiên như sắp tiếng tim đập thình thịch nhấn chìm. Trái tim đập loạn nhịp, đôi chân tự chủ mà bước tới.

Không từ lúc nào, bảo bối của trở nên mê như thế .

Tuy nhiên khi hồn, Thần Thiên vẫn vội vàng che ô lên, giơ lên đỉnh đầu Bạch Tố, để ánh nắng gay gắt thiêu đốt.

“Tần thúc thúc, chẳng đó rõ là đừng đợi mãi ở bên ngoài ? Thời tiết bên ngoài nóng như , vất vả thế làm gì!”

Nhìn mồ hôi trán đàn ông, trong mắt Bạch Tố đầy vẻ xót xa, đồng tình kéo lấy cánh tay Thần Thiên, lôi cùng trong xe.

đợi ở bên ngoài, như mới thể thấy em ngoài sớm nhất.”

Đối mặt với sự quan tâm của yêu, Thần Thiên rõ ràng cảm thấy vô cùng hưởng thụ. Hắn cũng chẳng màng đến bản , Bạch Tố vì nhiệt độ khí mà gò má chút ửng đỏ. Vội vàng lấy một chiếc khăn tay màu kem, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi gần như tồn tại trán , xót xa : “Tiểu Bạch, em mới là vất vả .”

Nghe thấy lời , tim Bạch Tố run rẩy. Cậu thực sự nhịn nữa, nên ngay khi Thần Thiên dứt lời, liền đột ngột bên cạnh ôm chặt lấy thắt lưng.

Thần Thiên trong nháy mắt cả cứng đờ, khi phản ứng thì cảm thấy yêu của hiện tại mới trưởng thành lâu, vẫn còn là một đứa trẻ.

Cậu trải qua kỳ thi đại học vô cùng quan trọng trong đời, lẽ vẫn thoát khỏi cảm xúc đó. Hoặc giả, là gặp tình huống đột xuất gì trong phòng thi, đang căng thẳng sợ hãi.

Thần Thiên lập tức vỗ vỗ sống lưng của trong lòng, an ủi : “Không Tiểu Bạch, thi cũng vấn đề gì, thành tích thi đại học thể đại diện cho tất cả, tin năng lực của em. Đương nhiên, nếu em để tâm, chúng thể năm thi !”

Thần Thiên – đang lo lắng cho yêu – hề rằng, thiếu niên đang ôm từng câu từng câu an ủi của , chỉ mải mê vùi đầu thật sâu lồng n.g.ự.c .

Tham lam ôm lấy , lén lút hít hà mùi hương , đôi mắt rũ xuống đầy vẻ si mê.

Mất một lúc lâu Bạch Tố mới ngẩng đầu lên nữa, mỉm với Thần Thiên: “Tần thúc thúc, em chuyện gì cả, chỉ là đột nhiên ôm thôi.”

Gò má Bạch Tố chút ửng đỏ, mang theo hương vị thanh xuân của thiếu niên.

Thần Thiên chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn, đưa tay xoa xoa tóc , dịu dàng : “Được, lúc nào ôm Tần thúc thúc cũng .”

“Thật ?” Trên mặt Bạch Tố lộ vẻ mừng rỡ, đôi mắt sáng rực đến kinh .

“Đương nhiên là thật, Tần thúc thúc lúc nào lừa em ?”

Thần Thiên âu yếm nhéo mũi Bạch Tố một cái, cảm thấy sự thiết và tin tưởng tự nhiên mà yêu dành cho khiến mãn nguyện, thèm suy nghĩ mà đưa lời hứa.

Quả nhiên giây tiếp theo, Bạch Tố nhào lòng .

Thiếu niên ôm , khẽ bên tai : “Vậy thì để em ôm thêm một lát nữa , Tần thúc thúc! Anh là thiết nhất của em thế giới , ôm em cảm thấy an tâm!”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tìm một cái cớ cho , Bạch Tố tận hưởng khoảnh khắc . Cậu đột nhiên cảm thấy tham gia kỳ thi đại học dường như thực sự , Tần thúc thúc vì lo lắng cho mà càng thêm dung túng .

Hơi ngẩng đầu, góc nghiêng nhu hòa của đàn ông, Bạch Tố thầm nghĩ trong lòng. Tần thúc thúc như , thực sự khiến càng ngày càng thể buông tay ...

Suốt quãng đường trở về, hai cứ ôm nồng nàn như .

Tiểu Lưu lái xe phía liếc phía một cái, thần sắc bình thản lái xe, dường như sớm quen với sự dính dấp giữa ông chủ nhà và Bạch thiếu gia.

Bạch tiểu thiếu gia vốn chút cao lãnh với những xung quanh hiểu mỗi thấy tổng tài của bọn họ là biến thành một khác, thành một chú mèo nhỏ làm nũng.

Không đúng! Sao Tần tổng đang hôn trộm tóc của Bạch tiểu thiếu gia, cái biểu cảm si hán đó là , thật nỡ !

Tiểu Lưu: Trời đất ơi! Hình như phát hiện bí mật động trời gì đó !

Chẳng bao lâu , Tiểu Lưu với mồ hôi lạnh đầy cuối cùng cũng lái xe đến ngôi nhà cũ của Tần gia.

Hai đang ôm suốt quãng đường lúc mới buộc tách , trong lòng đều phàn nàn tại con đường thể dài thêm một chút, bọn họ vẫn ôm đủ mà!

Về đến nhà, Tần bá sớm chuẩn bữa trưa thịnh soạn. Tần Phi hôm nay đúng lúc nghỉ, thấy Bạch Tố về liền nhanh chóng chạy tới, chào hỏi: “Bạch ca, chú, hai cuối cùng cũng về !”

Nói đoạn còn chủ động tiến lên đón lấy chiếc túi của Bạch Tố trong tay Thần Thiên, treo lên giá áo, đó mới đến bên cạnh Bạch Tố, lải nhải hỏi: “Bạch ca, thi cử thế nào ?”

Thế nhưng đợi Bạch Tố lên tiếng, Tần Phi đột nhiên phát hiện cái câu hỏi Bạch ca thi của dường như chút ngớ ngẩn.

Cậu vội vàng vỗ vỗ trán, bất đắc dĩ : “Em đúng là ngốc thật , Bạch ca thể thi chứ!”

Nói cũng , trong hai năm qua, nhận thức của Tần Phi về Bạch Tố thực sự là đảo lộn đảo lộn.

Ban đầu, sự sùng bái của đối với Bạch Tố chỉ dừng ở nhân phẩm và vũ lực. Còn về thành tích học tập, nền tảng của Bạch Tố khi đến Tần gia thực sự quá kém, gần như từng học chính quy. Cho nên nhiều vấn đề còn tìm Tần Phi để giải quyết.

Mỗi ngày ngoài việc học các tiết của gia sư, Tần Phi khi về nhà cũng thường xuyên giúp Bạch Tố bổ túc.

Thế nhưng nửa năm , Bạch Tố học hết tất cả các kiến thức cơ bản. Lại nửa năm nữa trôi qua, Tần Phi dạy nổi Bạch Tố nữa, ngược nhiều vấn đề hiểu còn chạy đến thỉnh giáo Bạch Tố, đổi thành Bạch Tố giải đáp cho .

Sự thông tuệ của Bạch Tố khiến Tần Phi chấn kinh thôi, từng lén lấy đề thi của trường cho Bạch Tố làm, kết quả tính xong tổng điểm, nếu Bạch Tố tham gia kỳ thi của trường bọn họ, thể lọt top 3.

Học viện Thịnh Lâm nơi Tần Phi theo học đội ngũ giáo viên hùng hậu, độ khó của đề thi mạnh hơn nhiều so với các trường thông thường.

Sau đó mỗi Tần Phi mang đề thi về, thành tích của Bạch Tố bao giờ rớt khỏi top 5, khiến Tần Phi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Phải rằng, học sinh thành tích thi cử trong top 20 ở học viện Thịnh Lâm, về cơ bản các trường đại học trong nước đều thể tùy ý chọn lựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-33-ky-thi-ket-thuc-cai-om-tham-lam.html.]

Cho nên, kỳ thi đại học , với tố chất tâm lý của Bạch Tố, Tần Phi từng nghĩ đến phương án Bạch Tố sẽ thi .

“Giờ thì nên nghĩ xem rốt cuộc trường đại học nào ! Bạch ca, định chọn đại học H đại học C? Hay là dứt khoát nước ngoài luôn!” Tần Phi hi hi xoa xoa tay.

Lời của Tần Phi khiến tim Thần Thiên thắt , lúc mới nhận , bảo bối của mới tham gia kỳ thi đại học, khi thi đại học đương nhiên lên đại học.

Khác với việc những kiến thức đây chỉ cần học ở nhà, đại học giống như một nơi thực hành khi bước xã hội, thứ cần trải nghiệm chính là cuộc sống ở đó.

Vậy điều nghĩa là, Tiểu Bạch của rời nhà đến ở trong trường !

Bạch Tố rốt cuộc sẽ chọn một trường đại học như thế nào, sẽ ở ?

Nghĩ đến những ngôi trường mà Tần Phi nhắc tới, một cái nào là ở thành phố B, thậm chí còn trực tiếp đến nước ngoài. Hễ nghĩ đến bảo bối nhà sẽ rời nhà đến một nơi xa xôi nghìn dặm để học, thể mỗi ngày đều thấy , Thần Thiên liền cảm thấy khó chịu vô cùng.

Thế nhưng cách nào ngăn cản, nếu Bạch Tố thực sự học ở ngoại tỉnh, thậm chí nước ngoài, căn bản nỡ chặt đứt đôi cánh của !

Thần Thiên Bạch Tố, thôi, chút trốn tránh hỏi đối phương rốt cuộc chọn ngôi trường nào, ngược bắt đầu suy nghĩ kỹ về tính khả thi của việc rời khỏi thành phố B, theo Bạch Tố đến nơi học để làm việc.

Thực đến ngoại tỉnh làm việc từ xa cũng chẳng , Tần thị thực thế lực nhất định ở khắp nơi, qua đó chừng còn thể thuận tiện phát triển tài nguyên của Tần thị ở địa phương đó.

Đang lúc Thần Thiên cảm thấy tính khả thi ngày càng đáng tin cậy, thì Bạch Tố đột nhiên mở miệng một câu: “Đều , em định chọn đại học B.”

Đại học B!

Thần Thiên trong nháy mắt câu gọi tỉnh tinh thần, đó chẳng là sẽ ở thành phố B để học !

Nói chừng đến lúc đó Tiểu Bạch còn thể học ngoại trú, mỗi ngày học xong là trực tiếp về nhà, bọn họ liền thể duy trì cuộc sống như cũ .

Khóe miệng Thần Thiên tự chủ mà nhếch lên, tâm trạng trong nháy mắt cảm thấy chữa lành, nhưng ngay đó, lời của Tần Phi khiến chút do dự.

“Cái gì? Đại học B!”

Tần Phi chớp chớp mắt, cảm thấy hình như nhầm, mặc dù đại học B cũng , là trường đại học nhất thành phố B. Thế nhưng xét từ góc độ quốc, thực sự thể so bì với đại học H đại học C.

“Sao thế? Anh đại học B ?”

Bạch Tố nhướng mí mắt liếc một cái, Tần Phi vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên , đại học B , thực em cũng từng cân nhắc khi nghiệp sẽ chọn đại học B. Thế nhưng Bạch ca, thành tích của như , ngôi trường hơn chẳng quá đáng tiếc ?”

Lời của Tần Phi nhắc nhở Thần Thiên, cũng nhận với thành tích của Bạch Tố thì tất cả các học phủ đều thể tùy ý chọn, đại học B dường như thực sự chút thiệt thòi .

Thực cho Bạch Tố, nên khuyên , nhưng tư tâm khiến kháng cự, miệng.

“Anh thấy đáng tiếc, đại học B chuyên ngành theo học, hơn nữa gần nhà. Anh cũng định làm nghiên cứu khoa học gì đó, nhất thiết đại học H đại học C, ở thành phố nhất. Đến lúc em nghiệp lên đại học, chính là đàn của em, còn thể thuận tiện bảo kê em, ?”

Nghe thấy lời , Tần Phi mới lên: “Nói cũng đúng, Bạch ca luôn chủ kiến, thể để bản chịu thiệt . Chọn đại học B, Bạch ca chắc chắn là tính toán của riêng !”

Hơn nữa, Tần Phi nghĩ đến việc sẽ học cùng một trường với Bạch Tố cũng vui, vả nếu Bạch Tố học đại học B, chẳng Chiêu Chiêu cũng sẽ đại học B !

Đến lúc đó thể ở cùng một trường với Chiêu Chiêu ! Hi hi hi!

Lau lau nước miếng tồn tại ở khóe miệng, mặt Tần Phi lộ chút ửng hồng.

Thần Thiên ở bên cạnh thấy cuộc đối thoại giữa Tần Phi và Bạch Tố, cũng coi như buông lỏng trái tim.

Tuy nhiên, đứa cháu trai nhỏ đang đỏ mặt bên cạnh một cái, Thần Thiên nhướng mày, thằng nhóc nghĩ đến chuyện linh tinh gì .

Sao Tiểu Bạch học cùng trường với đỏ mặt thế .

Cái dáng vẻ e thẹn , đúng là ngứa mắt!

Mặc dù tận mắt thấy Tần Phi và Bạch Tố chung sống suốt hai năm trời, tuyệt đối là tình em chắc chắn, nhưng Thần Thiên vẫn cảm thấy chướng mắt.

Trong mắt xẹt qua một tia âm trầm, là đợi thằng nhóc học xong trung học, liền ném nó nước ngoài !

Tần Phi đang thưởng thức món ngon bàn ăn đột nhiên rùng một cái, gãi gãi gáy, luôn cảm thấy dường như chuyện gì đó sắp xảy .

Biết Bạch Tố mấy ngày nay thi đại học, đại thể tinh thần sẽ mệt mỏi, cần nghỉ ngơi thật . Cho nên hôm nay cũng chỉ là món ăn phong phú hơn một chút, Tần Phi gọi thêm những khác đến chúc mừng ồn ào, nhanh chóng ăn xong bữa trưa rời .

Thần Thiên thì đợi Bạch Tố dùng bữa xong, đặc biệt đưa đến tận cửa phòng, dặn dò nghỉ ngơi cho .

Nghe thấy lời dịu dàng của đàn ông, Bạch Tố ngoan ngoãn gật đầu. Chỉ là đợi đến khi đóng cửa phòng , thần sắc mặt thu liễm hết thảy.

Từ trong túi lấy một chiếc khăn tay màu kem, kỹ chính là chiếc khăn mà Thần Thiên dùng để lau mồ hôi cho xe hôm nay.

Cầm khăn tay đến bên giường, Bạch Tố từ gầm giường lôi một chiếc hộp đen khóa, mở , bên trong mười mấy chiếc khăn tay đang yên lặng ở đó.

Bạch Tố đổ hết những chiếc khăn tay lên giường, đó cởi áo khoác, nhào lên. Lúc mới cầm lấy chiếc khăn tay mới , nhắm mắt đặt mũi dùng sức hít hà.

“Tần thúc thúc!”

Bạch Tố tiếng động gọi tên , nhịn dùng răng nanh c.ắ.n lấy một góc khăn tay, mặt hiện lên vẻ ửng hồng bình thường.

Tần thúc thúc của , rốt cuộc bao giờ mới thực sự thuộc về đây!

Loading...