(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 251: Trở Về Ma Giáo, Độc Chiếm Tiểu Yêu

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:12:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tố hề yêu đang não bổ đến tận , Thần Thiên đưa về, y đương nhiên vui. Hai trò chuyện hồi lâu, nước trong bồn cũng nguội. Sợ yêu lạnh, Bạch Tố giục mau khỏi nước để sớm về Viêm Long Giáo. Hiện tại trời khuya, Thần Thiên nội lực thâm hậu nên ngại đường đêm, hơn nữa dùng khinh công thì từ thung lũng về Viêm Long Giáo cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.

Cảm nhận sự quan tâm trong lời của Bạch Tố, lòng Thần Thiên ấm áp, lưu luyến buông tay, bế Bạch Tố khỏi bồn tắm phòng trong y phục. Bạch Tố thấy nam nhân khoác lên bộ trường bào hoa lệ hiếm thấy, thầm trộm, xem màn tắm gội đồ yêu chuẩn kỹ lưỡng. là con khổng tước đực đang trong mùa cầu bạn, xòe đuôi là xòe ngay.

Bạch Tố tự nhiên phối hợp, tán thưởng Thần Thiên: “Ân nhân mặc bộ đồ trông thật khí thế phi phàm.”

Nam nhân tâm tình cực , đó mang theo Bạch Tố biến thành con ốc trắng. Hắn cẩn thận nâng y trong lòng bàn tay, nhanh chóng phi về Viêm Long Giáo. Khi Thần Thiên đưa Bạch Tố về đến nơi thì trời khuya, vạn vật chìm trong bóng tối, Viêm Long Giáo ngoại trừ lính canh tuần tra thì đa ngủ. Thần Thiên gây chú ý, trực tiếp dùng khinh công dễ dàng vượt tường viện.

Hắn là cựu Giáo chủ, địa vị tối cao tại Viêm Long Giáo, giáo chúng đều quá rõ tính khí của . Ngày thường trong sân ít hầu hạ. Trước đây kẻ nảy sinh ý đồ , nhưng đều trừng phạt nặng nề, kẻ còn đuổi , nên chẳng ai dám làm bừa nữa. Mọi đều cho rằng Diêm Giáo chủ màng tình ái, phàm phu tục t.ử lọt nổi mắt xanh của . Vì thế, đám hầu cũng dám bén mảng đến gần khi lệnh, chỉ thỉnh thoảng dọn dẹp khi vắng. Tất nhiên, bên ngoài viện vẫn lính canh theo lệ thường. Cho nên khi Thần Thiên đưa Bạch Tố về sân, hầu như ai .

Việc đầu tiên Thần Thiên làm là đưa Bạch Tố đến cái ao nhỏ phòng, những con cá cẩm lý bơi lội ánh trăng, cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ. ngay khi định đặt Bạch Tố xuống ao, vuốt ve con ốc trong tay, nam nhân chần chừ. Ngày thường chẳng buồn ngắm cảnh ở đây, trong ao con ốc nào khác . Nghĩ đến việc tiểu yêu nhà chen chúc trong bùn với lũ ốc khác, Thần Thiên thấy vô cùng khó chịu.

Hắn dứt khoát phòng lấy một cái bát , ao múc một ít bùn cát và nước, nhổ thêm vài cọng thủy thảo bỏ bát mới phòng. Cẩn thận đặt Bạch Tố trong, nam nhân mới thỏa mãn : “Tạm thời ủy khuất em ở trong bát vài ngày, chờ đến mai sẽ sai xây cái ao trong sân thật thoải mái cho em ở.”

Bạch Tố chứng kiến một màn thao tác của yêu, lời thì cũng đoán tại thả xuống ao ngay. Thầm buồn yêu đến ghen với cả ốc đồng, y lập tức biến thành , : “Ân nhân, cái ao đó lắm , cần xây . Thực cái bát với cũng lớn lắm , ở đây cũng nghỉ ngơi thoải mái mà!”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Một cái bát nhỏ xíu ?” Thần Thiên đồng tình, phất tay lệnh: “Đã theo về đây thì cứ sắp xếp, mấy việc nhỏ em cần lo.”

Bạch Tố lập tức tỏ vẻ cảm kích: “Ân nhân, với quá! Tôi chẳng báo đáp thế nào, yên tâm, sáng mai nhất định sẽ chuẩn bữa sáng thật ngon, còn giặt đồ, làm điểm tâm, dọn dẹp sân vườn và căn phòng cứ để lo!”

Nhìn thiếu niên đầy nhiệt huyết, Thần Thiên dở dở , đưa y về để làm mấy việc đó. Hắn đưa tay xoa má Bạch Tố, : “Ta thiếu nấu cơm giặt giũ dọn dẹp, em cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh .”

“Chỉ cần thôi ?” Bạch Tố nghiêng đầu, đôi mắt to tròn yêu.

Thần Thiên ánh mắt chằm chằm thì cổ họng khô khốc, ôm chầm lấy Bạch Tố, thì thầm: “Tất nhiên chỉ , yên tâm, những việc em cần làm sẽ từ từ dạy em.”

“Giờ em cần nước nghỉ ngơi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-251-tro-ve-ma-giao-doc-chiem-tieu-yeu.html.]

Nghe yêu hỏi, Bạch Tố lắc đầu: “Không cần , ngâm một lát là đủ . Thực nếu cần, dù vài ngày tiếp xúc với nước cũng .”

rời nước lâu chắc chắn sẽ thấy khó chịu đúng ?” Thần Thiên tiếp lời.

“Cũng đúng.” Bạch Tố , phủ nhận.

Có thể thấy tiểu yêu rõ ràng gây phiền phức cho , ngoan thế ? Nam nhân thầm cảm thán, chung quy vẫn là nỡ. Dù y, ôm y mãi buông, nhưng sức khỏe của Bạch Tố vẫn là quan trọng nhất. Thế là đêm đó, Thần Thiên đặt bát lên tủ đầu giường. Thấy Bạch Tố hiện nguyên hình, mới lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm tỉnh dậy, vội vàng gọi hạ nhân đến bắt đầu kế hoạch cải tạo ao cá. Dù cải tạo nhanh đến cũng mất vài ngày, nên Thần Thiên sai mang đến một cái lu nước khá lớn. Thời đại thủy tinh để làm bể cá trong suốt, nên chỉ thể sai rải một lớp cát mịn đáy lu sứ tinh xảo, tự tay thêm vài cọng thủy thảo tươi và những hòn non bộ hình dáng mắt, tạo thành một tiểu cảnh xinh xắn. Xong xuôi, mới cẩn thận lấy con ốc trắng từ bát thả lu nước mới.

Bạch Tố di chuyển tỉnh giấc. Dù tối qua chung chăn gối với yêu chút tiếc nuối, nhưng ở chung một mái nhà, gần như thế, y cảm nhận thở của bạn lữ nên ngủ ngon. Kết quả là ngủ quên nên tỉnh muộn. Thực động tác của Thần Thiên nhẹ nhàng, nhưng Bạch Tố cũng đến lúc tỉnh. Nhận đổi môi trường mới, với tư cách là một ốc tinh, y cảm nhận chất nước hiện tại .

Trong lúc tĩnh tâm, y loáng thoáng thấy Thần Thiên đang nhỏ giọng dặn dò hạ nhân, ngoài chuyện cải tạo ao và chuẩn bữa sáng, đó còn bảo gọi Tổng quản của giáo đến. Chờ hạ nhân hết, Bạch Tố mới hiện hình. Thần Thiên thấy y, mặt mày rạng rỡ hẳn lên. Hắn đến bên cạnh y, hỏi: “Tiểu Bạch, đêm qua ngủ ngon ?”

Bạch Tố ngẩn : “Ân nhân gọi Tiểu Bạch là gọi ?”

“Không gọi em thì gọi ai?” Thần Thiên , xoa đầu thiếu niên nửa ôm y lòng, dắt tay y cùng xuống bàn.

Bạch Tố nhớ đây, những thiết đều gọi y như , yêu khi mất trí nhớ cũng luôn đặt đủ loại biệt danh cho y. Tiểu Bạch, Bạch Bạch, tất cả đều là cách thể hiện sự mật. Bạch Tố thích cách gọi , y đầu lu nước tiểu cảnh tinh xảo, giả vờ như mới phát hiện , vui mừng : “Ngủ ngon lắm, ân nhân, đây là nhà mới đổi cho ?”

“Cái tính là nhà mới .” Thần Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, thấy tiểu yêu nhà thật dễ thỏa mãn, thế chẳng dễ lừa ? Quả nhiên cần đối xử với y hơn nữa để y mở mang tầm mắt. “Cái ao bên ngoài đang sửa , sẽ xây thật thoải mái cho em ở mà.”

nghĩ , Thần Thiên lu nước, thấy thứ cũng . Ao dù nhưng di chuyển , còn lu nước thể đặt ngay trong phòng . Như , nếu , vật nhỏ thể luôn ở gần bên .

Đang mải suy nghĩ thì bên ngoài tiếng gõ cửa, Thần Thiên : “Vào .” Tổng quản Viêm Long Giáo dẫn theo một toán hạ nhân bưng từng khay thức ăn bước phòng. Vị Tổng quản khi thấy Bạch Tố thì thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng cúi đầu che giấu.

Tổng quản Viêm Long Giáo là một trung niên diện mạo bình thường, làm việc ở vị trí mười mấy năm, là một tận tụy và thạo việc nội vụ. Ông hiểu tính khí Thần Thiên, vốn thấy lạ khi Diêm Giáo chủ khi truyền ngôi thì chẳng màng giáo vụ, ngay cả chuyện ăn mặc cũng chẳng để tâm, hôm nay đột nhiên sai chuẩn bữa sáng thịnh soạn thế , còn đích gọi ông đến. Tổng quản thầm tính toán, nhớ gần đây chuyện gì đặc biệt, ai dè cửa thấy vị Giáo chủ vốn luôn thanh tịnh giờ đang ôm một thiếu niên dung mạo tuyệt mỹ bên bàn. Đám hầu theo còn kinh ngạc hơn, nhưng tay chân vẫn nhanh nhẹn, đặt thức ăn xuống nhanh chóng lui , chỉ còn Tổng quản ở .

Sau phút kinh ngạc ban đầu, Tổng quản mỉm sang một bên, nửa lời thừa thãi. Thần Thiên hài lòng với sự thức thời của Tổng quản, tự tay đưa đôi đũa cho Bạch Tố mới sang với Tổng quản: “Đây là Bạch công tử, gặp y cũng như gặp .”

Loading...