(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 217: Trêu Chọc Bài Vị, Tình Thú Tân Phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:11:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Được ở cùng một phòng với yêu, dù thấy thì cũng coi như là ở riêng với .

Vừa mới đến ở riêng, đãi ngộ quả thực thể hơn.

Trong lòng Thần Thiên vui mừng, chỉ thấy đáng tiếc kiếp xác phàm trần, nếu dùng thủ đoạn đặc biệt thì tuy thể cảm nhận thở Bạch Tố, nhưng thể thấy .

Cũng nếu đột nhiên thể thông linh, khai thiên nhãn, Bạch Tố liệu tin .

Hắn vẫn tò mò, yêu kiếp rốt cuộc dáng vẻ thế nào. Đương nhiên, dù là dáng vẻ gì thì cũng đều thích cả.

, chính là một kẻ cuồng Bạch Tố chính hiệu mà.

Bất quá, dù yêu cố ý hiện , Thần Thiên cũng định để bản chịu thiệt thòi.

Trong lòng sách lược ứng phó, Thần Thiên liền chỉnh đốn vạt áo, định bước xuống giường.

Chỉ là mới xỏ giày dậy, liền cảm thấy chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã nhào.

Hơi thở của yêu bên cạnh bỗng nhiên trở nên nồng đậm, Thần Thiên là Bạch Tố đang lo lắng cho , vội vàng ho nhẹ một tiếng để định hình. Lúc nãy suýt chút nữa quên mất cơ thể kiếp tàn tật.

Bất quá đó tìm hiểu từ 002, chân của Tô Thần tuy què nhưng cũng hẳn là tàn phế . Chẳng qua vì y học thời đại phát triển, trong quá trình hồi phục, xương chân của nguyên chủ lệch nên mới dẫn đến dáng vẻ khập khiễng như hiện tại.

Muốn chữa khỏi cũng việc gì khó, chỉ cần nắn phần xương lệch là . như cần đập gãy cái chân lành để nắn , phiền phức, thích hợp để làm ngay lúc .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Cho nên tạm thời, Tiểu Bạch nhà chỉ thể nhẫn nhịn một chút, tiên cứ nhận một vị phu quân què chân .

Thần Thiên chẳng hề tâm lý tự ti, phu phu với bao nhiêu năm , những thứ ngoài là rào cản của họ.

Cứ thế khập khiễng đến án thờ, Thần Thiên tiên vái tấm bài vị một cái, đó đưa tay cầm tấm bài vị từ án xuống.

Tấm gỗ tùng sơn đen, dùng bút vàng điêu khắc hoa văn và tên. Rõ ràng là tấm bài vị bao nhiêu năm, nhưng qua vẫn còn mới.

Thần Thiên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những chữ mạ vàng đó, khẽ : “Bạch —— Tố.”

Sau đó mỉm : “Hóa đây là tên của nàng, . Tiểu sinh là Tô Thần, tuy rằng chúng bèo nước gặp , cũng đến nơi , nhưng chúng thành thì chính là phu phu, tự nhiên trách nhiệm với nàng.”

Thần Thiên xong, mỉm đặt tấm bài vị lên bàn ăn, còn thì xuống bên cạnh, : “Xin , tiểu sinh hôm nay vẫn ăn cơm, là sắt gạo là thép, e rằng lấp đầy cái bụng .”

Nói đoạn, Thần Thiên cũng khách khí, đầy bàn thức ăn phong phú liền bắt đầu ăn uống ngon lành.

Hương vị thức ăn , xem trong Bạch phủ vẫn còn đầu bếp. Trên bàn là bào ngư vi cá, sơn hào hải vị, Thần Thiên đ.á.n.h một bữa no nê mới thỏa mãn xoa xoa bụng, về phía tấm bài vị mỉm đầy áy náy.

Bạch Tố vốn cũng đang bên cạnh bàn thấy Thần Thiên như , tuy đối phương thấy nhưng vẫn nhịn nhếch khóe miệng.

Y cảm thấy quyết định đưa hôm nay thực sự vô cùng chính xác.

Bạch Tố vốn là Quỷ Vương vùng , y lười quan tâm đến chuyện đời, quanh năm ngủ say, phủ đều do quỷ bộc quản lý. Y cũng ngủ bao lâu, lẽ là vài thập kỷ, cũng lẽ là hàng trăm năm.

Chỉ là , hôm nay y đột nhiên tỉnh giấc. Sau đó liền quỷ bộc báo cáo rằng đặt một chiếc kiệu hoa ở ngã tư đường đêm khuya, rõ ràng là hiến tế cho y.

Nếu là ngày thường, Bạch Tố chắc chắn sẽ từ chối, nhưng hiểu hôm nay trong lòng y một luồng rung động mãnh liệt, dường như nếu y từ chối thì tương lai nhất định sẽ hối hận.

Thân là Quỷ Vương, Bạch Tố nay luôn tùy tâm sở dục, y liền để đám tiểu quỷ bên ngoài rước về.

Đợi đến khi kiệu cửa, khoảnh khắc rèm kiệu vén lên, Bạch Tố chỉ cảm thấy rung động trong lòng càng thêm rõ rệt. Rõ ràng y là một con quỷ còn nhịp tim, nảy sinh cảm xúc căng thẳng, thấp thỏm.

đối diện đang đội khăn voan, y rõ dáng vẻ nhưng vẫn che giấu niềm vui sướng trong lòng.

Chỉ là, liệu ai thực sự cam tâm tình nguyện thành với một vật quỷ quái ?

Ít nhất Bạch Tố cảm thấy là , hơn nữa thấy dáng vẻ trói chặt của "tân nương", y liền ép buộc.

cuối cùng Bạch Tố vẫn lựa chọn phớt lờ những sợi dây thừng đó, trực tiếp làm đối phương ngất mang về tân phòng, còn bảo quỷ bộc chuẩn một bàn thức ăn ngon lành phong phú, khi đặt Thần Thiên lên giường liền yên lặng chờ đợi tỉnh .

Y sợ làm hoảng sợ, thậm chí dám tự tay vén tấm khăn voan đó lên.

Yên lặng ở trong phòng, cố ý hiện cũng là vì làm đối phương sợ hãi ngay từ đầu. Chỉ là vì tư tâm, y vẫn mang theo bài vị của và đôi nến long phụng, y nhận rõ sự thật, nếu gả cho y thì đừng hòng chạy thoát.

đó, phản ứng của ngoài dự tính của y.

Vốn dĩ khi nọ tỉnh im bất động hồi lâu, Bạch Tố còn tưởng đang cảm thấy sợ hãi. Cũng may một lát đối phương vẫn phản ứng, thậm chí còn chủ động vén khăn voan lên.

Khoảnh khắc thấy dung mạo của Thần Thiên, Bạch Tố cảm thấy càng thêm lún sâu. Y tuy tồn tại ở thế gian lâu nhưng từng động lòng với ai, cho đến giây phút , thấy mới dư vị của tình yêu.

Nhất kiến chung tình, chính là như .

Thanh niên dáng vẻ vô cùng nho nhã, làn da trắng trẻo, đôi mắt toát lên vẻ ôn hòa khó tả, trông giống như một sách, bộ hôn phục màu đỏ hợp với màu da của .

Chỉ là ngoài ý , lá gan của lớn.

Rõ ràng khi tỉnh thấy đang ở một nơi xa lạ, thấy bài vị án thờ, nhưng mặt hề lộ chút biểu cảm sợ hãi nào.

Chỉ là khi nọ xuống giường, dáng vẻ suýt chút nữa thì ngã khiến Bạch Tố suýt nữa lập tức lao đỡ lấy. Nhìn dáng vẻ thuận tiện của , thật ngờ một nam t.ử thanh tao như là một què.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-217-treu-choc-bai-vi-tinh-thu-tan-phong.html.]

Bạch Tố thấy , cơ hàm đanh , cảm thấy đau lòng vô cớ.

ngay đó, y thấy nọ đến án thờ, hành lễ với bài vị của , còn họ là phu phu.

Bạch Tố đây là kế hoãn binh của , nhưng thể , y cảm thấy vui.

Cho nên khi thấy Thần Thiên bên bàn ăn uống ngon lành, Bạch Tố cũng mang theo niềm vui sướng xuống một bên, lặng lẽ ngắm đàn ông.

Vị trí đại khái của Bạch Tố, Thần Thiên thực chất thể cảm nhận . Cho nên khi Thần Thiên ăn uống no nê, đầu về phía tấm bài vị mỉm : “Tuy rằng chúng một khởi đầu , nhưng thành chính là thành . Lúc hôn mê bất tỉnh, hiện tại cùng nàng bái thiên địa cho thật t.ử tế.”

Nói đoạn, Thần Thiên cầm lấy tấm khăn voan trong tay, trực tiếp trùm lên tấm bài vị.

Bạch Tố thấy tấm khăn voan đó trùm lên bài vị của , chút thẹn quá hóa giận, ngay đó thấy đối phương bắt đầu lẩm bẩm:

“Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Phu phu đối bái.”

“Lễ thành.”

Vẻ mặt Thần Thiên nghiêm túc, rõ ràng là đang làm chuyện một cách nghiêm túc chứ đùa giỡn. Bạch Tố thậm chí còn quên mất đang ở vị trí "thê", tự chủ mà thực sự bái theo nhịp điệu của .

Xong việc, trong mắt y bỗng cảm thấy chút cay cay.

Sau khi kết thúc, Thần Thiên cầm lấy chiếc gậy nâng khăn đặt bàn, khẽ khều tấm khăn voan lên, mỉm : “Bạch Tố, từ nay về chúng chính là phu phu.”

Cách làm của Thần Thiên khiến Bạch Tố cảm khái nghi hoặc, mang theo sự chấn động, y thực sự chút hiểu nổi vị thư sinh .

Thần Thiên trái chút ngoài ý , ngờ đến mức yêu vẫn chịu hiện .

Hắn cũng nản lòng. Hắn nhướng mày, mỉm bưng tấm bài vị lên, khẽ : “Phu nhân, đêm khuya, nếu bái thiên địa xong thì cũng đến lúc chúng nên động phòng thôi.”

Nói xong, Thần Thiên trực tiếp ôm tấm bài vị đặt lên giường.

Hắn dứt khoát cởi bỏ áo ngoài, đó kéo rèm giường xuống, cứ thế ôm tấm bài vị cùng xuống, còn đặt một nụ hôn lên tấm bài vị đó.

Tấm bài vị thuộc về Bạch Tố, nếu y thì đương nhiên cũng sẽ cảm nhận, vì y thể cảm nhận nhiệt độ môi Thần Thiên.

Người rốt cuộc làm gì, thế mà hôn bài vị của một c.h.ế.t!

Và chuyện tiếp theo càng khiến Bạch Tố ngây , bởi vì những nụ hôn nhẹ nhàng cứ liên tiếp rơi xuống tấm bài vị.

Đối phương hôn vô cùng dịu dàng và lưu luyến, thậm chí khiến y nảy sinh một loại cảm giác rằng đang yêu thương.

Thần Thiên đương nhiên cũng tấm bài vị liên kết với Bạch Tố, đặc biệt là yêu còn đang cách đó xa chằm chằm .

Cho nên lúc , trong mắt Thần Thiên đây chỉ là một tấm bài vị, mà trở thành công cụ giao lưu giữa và bạn đời.

Vừa mới đến thế giới , bạn đời dành cho một sự bất ngờ, khiến Thần Thiên nhịn làm gì đó.

Nghĩ , dứt khoát cởi bỏ y phục, kéo tấm bài vị trong chăn của .

Mà Bạch Tố thì cứ ngây ngoài rèm giường, mặt đỏ tai hồng dám bên trong, nhưng y thể cảm nhận rõ ràng xúc cảm ấm áp từ da thịt của đối phương...

Cái tên, cái tên đăng đồ t.ử !

Thế mà hổ như , đến cả một tấm bài vị cũng buông tha!

Cơ thể vốn mất nhiệt độ từ lâu thế mà dường như nung nóng, thể hạ nhiệt, Bạch Tố thậm chí chút giữ nổi vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.

Cuối cùng, khi cảm nhận một xúc cảm nào đó, Bạch Tố thể nhẫn nhịn thêm nữa, một tay kéo phăng rèm giường .

Sau đó y hất tung chăn, nhanh như chớp cuốn tấm bài vị của , đầu chỗ khác, bịt tai trộm chuông thèm giường nữa.

Tấm bài vị đặt trở án thờ, Bạch Tố còn bịt tai trộm chuông tiện tay vớ lấy một mảnh vải bàn trùm lên đó.

mới trùm xong, liền thấy phía truyền đến một tràng tiếng .

Bạch Tố lúc mới phát hiện, mảnh vải dùng chính là tấm khăn voan lúc nãy của Thần Thiên, tức khắc càng cảm thấy thẹn quá hóa giận.

Quay đầu , liền thấy đàn ông nào đó đang dùng khuỷu tay chống đầu, thong dong tựa đầu giường, còn đang chằm chằm về phía bài vị của , khóe mắt chân mày đều ngập tràn ý .

Cái tên thư sinh đáng ghét!

Bạch Tố hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dùng một đạo pháp thuật định chặt Thần Thiên giường cho cử động, dường như sợ đối phương đến lấy bài vị của .

Thần Thiên định trụ cũng hề tức giận, tuy thấy Bạch Tố nhưng thể tưởng tượng dáng vẻ thẹn quá hóa giận của yêu, trong lòng nhịn thầm.

Không ngờ kiếp Tiểu Bạch là Quỷ Vương mà vẫn thẹn thùng như .

Thật sự là quá mức đáng yêu!

Loading...