(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 204: Bí Cảnh Sắp Mở, Chấp Niệm Nảy Sinh

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:11:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tố vẫn nhớ rõ, con hổ con mặt là một con hổ trắng bình thường, là đồ của y. Nhóc con , cảm thấy sư phụ nhận , nên thể làm gì thì làm ? Thế mà to gan lớn mật, trêu ghẹo sư tôn của như ! Nhóc con, thích , sẽ nhịn ?

Thần Thiên thực sự lộ tẩy, còn đang đắc ý vì ngấm ngầm chiếm tiện nghi của yêu. Liếm l.i.ế.m miệng, lén lút liếc Bạch Tố bên cạnh, lòng Thần Thiên càng thêm vui sướng và đắc ý. Hắn hiện tại chỉ là một con hổ con hiểu chuyện gì cả. Còn về việc phát hiện, đó là chuyện của . Dù lịch sử đen tối của mặt yêu cũng nhiều lắm , chẳng thiếu thêm cái nữa.

Bạch Tố con hổ con rõ ràng là linh thú nhưng màu sắc trong mắt vô cùng phong phú mặt, trong mắt xẹt qua một tia ý. Đưa ngón tay vuốt ve dọc theo cổ xuống sống lưng hổ, hết đến khác, đợi đến khi đối phương thoải mái nheo mắt , Bạch Tố mới ở một nữa khi vuốt đến vị trí đuôi, đột nhiên vén đuôi hổ con lên một cái, : “Hóa , vẫn là giống đực.”

“Gào!”

Thần Thiên gầm lên một tiếng kinh hãi, vội vàng thoát khỏi tay y, vẫy vẫy đuôi chạy đến tận rìa sập, vẻ mặt đầy cảnh giác Bạch Tố. Nếu lớp lông hổ dày, Bạch Tố chắc chắn thể thấy bộ làn da của Thần Thiên đều đỏ bừng. Tiểu Bạch nhà dáng vẻ thanh thanh lãnh lãnh, tùy tùy tiện tiện trêu ghẹo hổ như ! Thần Thiên kinh hãi cực kỳ, chuyện thực sự là, thực sự là quá lưu manh !

Với tư cách là bạn đời bên qua bao nhiêu thế giới, cũng thực sự để tâm việc cho Bạch Tố xem. Chỉ là trạng thái hiện tại của chỉ là một con hổ trắng nhỏ tuổi, vẫn hồi phục , chẳng oai phong chút nào! Nghĩ đến đây, mặt Thần Thiên đỏ lên, Bạch Tố đang nóng lòng thử đưa tay về phía , vội vàng lùi một bước. Còn kẹp đuôi giữa hai chân , dáng vẻ vô cùng kỳ quái, khiến Bạch Tố một trận buồn .

“Nhóc con, còn thẹn thùng.” Khóe miệng Bạch Tố treo một độ cong vui vẻ, đưa ngón tay điểm điểm cái mũi đen đen của hổ trắng, thấy nhóc con thế mà dứt khoát sấp xuống, vùi đầu hai cái vuốt, thế nào cũng chịu , mới dừng việc trêu chọc đối phương. Không còn cách nào khác, đồ của y thực sự quá thú vị.

Lại thêm một lúc, thấy hổ con nửa ngày trời động tĩnh gì, dường như ngủ , Bạch Tố mới dậy rời khỏi phòng. Thần Thiên giả vờ ngủ, một lát thấy trong phòng thực sự luôn yên tĩnh mới dậy, rũ rũ lông. Thần Thiên là một con linh thú thực sự khai trí, dĩ nhiên thể cứ ở mãi trong Ngự Thú Phong . Đến lúc đó quá nhiều thấy cũng là phiền phức. Thấy bốn bề vắng lặng, tranh thủ cơ hội nhanh chóng rời mới .

Thế là, Thần Thiên dùng vuốt mở cửa sổ, nhảy vọt một cái khỏi phòng, nhưng một luôn nấp trong bóng tối thấu hiểu việc làm, lặng lẽ bám theo lưng . Thực tế, Bạch Tố đó hề thực sự rời . Y khỏi cửa liền lập tức ẩn nấp hình và khí tức, lặng lẽ chờ đợi. Quả nhiên, bao lâu , hổ con trong phòng yên mà chạy .

Suốt quãng đường, Bạch Tố đều theo hổ con, quả nhiên, con thú nhỏ chạy về Lăng Hàn Phong. Mà Thần Thiên cũng tưởng xung quanh ai nữa, liền trực tiếp biến thành hình . Mặc dù đó Bạch Tố khẳng định trong lòng, nhưng lúc mới thực sự là kiểm chứng suy đoán của y, đồ của y thực sự chính là con hổ trắng nhỏ !

Chỉ là đối phương là một yêu tu, tại mạo hiểm đến Bắc Đẩu Môn. Thần Thiên rốt cuộc mục đích gì, Bạch Tố , cũng quan tâm. Chỉ là, nghĩ đến thú hình của đối phương chỉ là dáng vẻ hổ trắng nhỏ tuổi, khiến Bạch Tố đột nhiên nhận , tuổi tác của nhóc con y nhắm trúng lẽ còn nhỏ hơn y tưởng tượng. Mặc dù Thần Thiên hình là thanh niên, nhưng trong đó loại trừ khả năng thành phần huyễn thuật, cho nên, chẳng lẽ đồ vẫn là một con yêu quái trưởng thành?

Vốn dĩ Bạch Tố còn nghĩ đợi đến khi dạy dỗ công pháp cho Thần Thiên thể thuận tiện kéo gần cách, cho đồ của y một chút ám thị, làm chút chuyện mật, để đối phương sư tôn của chỉ làm sư phụ của , mà y còn làm đạo lữ của . Ví dụ như, xem thể lừa gạt đồ đơn thuần thẹn thùng của cùng song tu . hiện tại đồ dường như nhỏ quá, vẫn chỉ là một con hổ con nhỏ tuổi. Con hổ nhỏ như , cho dù bản thể của Bạch Tố là bạch mãng, quá để tâm đến tiết tháo thế tục, cũng chút xuống tay .

Tuy nhiên, vì họ đều là yêu tu tiềm nhập Bắc Đẩu Môn, ngược so với dự tính của y còn xứng đôi hơn. Bạch Tố tiếp nhận phận của Thần Thiên , điều đáng tiếc duy nhất là trong thời gian ngắn sợ là thể mật với đạo lữ tương lai của . , đối với Thần Thiên, Bạch Tố nhất quyết . Chỉ là chú ý tới động tác che vết thương ở vai khi Thần Thiên biến thành , ánh mắt y liền trở nên sắc lẹm. Ma tộc, lũ ma tộc c.h.ế.t tiệt dám làm của y thương!

Âm thầm ghi nhớ mối thù , Bạch Tố định trực tiếp vạch trần phận của Thần Thiên. Mặc dù họ đều là yêu tu, nhưng dù cũng mới gặp mặt, cho dù trở thành sư đồ, đối phương hiện tại đối với y sợ là cũng đủ tin tưởng. Chi bằng cứ giả vờ như , từng chút từng chút một phá vỡ tâm phòng của đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-204-bi-canh-sap-mo-chap-niem-nay-sinh.html.]

Bạch Tố tính toán, nhớ đó chưởng môn Hòa Nghi chân nhân đặc biệt bảo y qua, thực là vì Phật Quang Sơn đột nhiên truyền tin tới, lưu ý thấy ma tộc bắt đầu hành động. Mọi đều , ma tộc bản tính tham lam, thể nào thực sự cam tâm tình nguyện mãi mãi áp chế ở Ma giới. Những năm gần đây chắc chắn cũng hành động, lẽ chỉ là gần đây quá thường xuyên nên mới họ phát hiện một manh mối. Đặc biệt là , trong Bắc Đẩu Môn cũng tra dấu vết của ma tộc, điều khiến Bạch Tố dâng lên một cảm giác khủng hoảng.

Nguy hiểm đang lặng lẽ tiến gần họ, với thực lực của Bạch Tố, lũ ma tộc đối với y dĩ nhiên là vấn đề gì. ý của Hòa Nghi chân nhân, lẽ tương lai xa, họ sẽ đón nhận một trận chiến ác liệt. Đã như , để đồ của nhanh chóng trưởng thành, ít nhất khả năng tự bảo vệ , chính là trọng điểm hàng đầu.

Mà Hòa Nghi chân nhân tìm đến Bạch Tố cũng chỉ vì chuyện ma tộc, mà còn vì vài ngày nữa, Huyền Thiên Bí Cảnh sẽ mở . Việc mở Huyền Thiên Bí Cảnh khiến các môn phái đều vô cùng coi trọng, dù loại bí cảnh thế lâu lắm mở . Đây coi như là một cơ hội, thể để lớp trẻ của môn phái họ nhanh chóng trưởng thành, còn thể thu thập ít thiên tài địa bảo. Cho nên Bắc Đẩu Môn họ cũng nắm bắt cơ hội , chuẩn thật .

hiện tại sự xao động của ma tộc khiến họ thể phòng , Hòa Nghi chân nhân cùng đông đảo trưởng lão phong chủ đều tiện tự ý rời . Cho nên, chưởng môn liền thỉnh cầu Bạch Tố, để y cùng vài vị trưởng lão cùng hộ tống t.ử của họ tiến Huyền Thiên Bí Cảnh, đảm bảo an cho họ.

“Được, nhưng mang theo đồ nhi của cùng.”

Đối với việc Bạch Tố để tốn chút nước bọt nào đồng ý, Hòa Nghi chân nhân vốn dĩ vui mừng, nhưng khi đến điều kiện kèm của đối phương thì chút khó xử. “Thái thượng trưởng lão, Thần Thiên tuy tư chất , nhưng mới gia nhập Bắc Đẩu Môn, hiện tại vẫn chỉ là một phàm. Huyền Thiên Bí Cảnh tuy nhiều cơ duyên, nhưng cũng kèm với nguy hiểm, cho nên trong môn chỉ t.ử Trúc Cơ trở lên mới phép tiến bí cảnh.”

Lời của chưởng môn lý, nhưng Bạch Tố thích tuân theo quy củ. Y vốn dĩ thấy việc hộ tống đám hậu bối chút phiền phức, chính vì nghĩ đến Thần Thiên sẽ bí cảnh nên mới đồng ý. Nghe lời chưởng môn , y khẽ nhíu mày: “Nếu theo bí cảnh, Thần Thiên nhất định cùng . Chẳng lẽ ông cảm thấy với tu vi của còn bảo vệ nổi một phàm ?”

Lời của Bạch Tố khiến Hòa Nghi chân nhân cứng họng, lão cũng mời Bạch Tố dễ dàng. Thái thượng trưởng lão chỉ là mang theo t.ử của , cũng yêu cầu gì quá đáng, lão cũng chỉ đành đồng ý. Tuy nhiên, chưởng môn gật đầu đồng ý, Bạch Tố liền trực tiếp ngay mặt với Hòa Nghi chân nhân: “Tài nguyên của Lăng Hàn Phong gần đây đủ lắm, mới thu đồ nên chút túng thiếu. Đều là đồng môn, chưởng môn thể hào phóng giúp đỡ để giải quyết nỗi lo mắt .”

Biểu cảm của Bạch Tố thanh thanh đạm đạm, nhưng nụ mặt Hòa Nghi chân nhân thực sự là chút giữ nổi nữa . Khóe mắt giật mạnh, tiên với tư cách là Thái thượng trưởng lão, tài nguyên của Bạch Tố luôn là hàng đầu. Chỉ riêng bản lĩnh của y, những năm qua thu thập bao nhiêu kỳ trân dị bảo. Nếu thực sự tính , Bạch Tố sợ là giàu nhất trong bộ Bắc Đẩu Môn.

Cả cái Lăng Hàn Phong, cần dùng tài nguyên tông môn hiện tại cũng chỉ thêm một đồ mới thu, thành tài nguyên đủ ! cách nào, Hòa Nghi chân nhân thể phản bác, thể rút của công, chỉ đành ngậm ngùi giao cái túi càn khôn chứa lượng lớn tài nguyên . Quả nhiên, cấp bậc lão tổ dễ mời, phí xuất hiện thực sự quá đắt!

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Bạch Tố nhận lấy túi càn khôn, dùng thần thức quét nhẹ một cái, lúc mới hài lòng. Trước đó y đem túi càn khôn chứa bộ gia sản của đưa cho Thần Thiên , với tư cách là một sư phụ , dĩ nhiên cho đồ cộng thêm trong lòng những thứ nhất. Hiện tại tống tiền một mẻ từ chỗ Hòa Nghi, đồ dùng chắc chắn sẽ càng sướng tay hơn! Nghĩ đến đây, y mới đến viện, giả vờ như mới trở về, đẩy cổng viện .

Thần Thiên thong dong ở bàn đá bên ngoài, Ô Ngọc ở bên cạnh, tưởng Thần Thiên vẫn thể tích cốc nên theo giờ mang một ít thức ăn tới. Đã ăn qua thịt linh thú, Thần Thiên đối với linh quả bàn dĩ nhiên cũng từ chối, nếm thử một quả, hương vị tệ, xem đãi ngộ của vẫn .

Bạch Tố về liền thấy Thần Thiên đang ăn trái cây bàn, trong đầu xẹt qua hình ảnh hổ con ăn uống, trong mắt nhuốm màu ý. Thần Thiên chú ý tới Bạch Tố cách đó xa, lập tức dậy. Mặc dù mật, nhưng bên cạnh Ô Ngọc là ngoài, vẫn ngoan ngoãn hành lễ. Liền thấy Bạch Tố khẽ gật đầu với , đó ném một cái túi càn khôn lấy từ tới.

Thần Thiên thấy luống cuống tay chân đón lấy, dùng thần thức quét qua, thấy là một khoản tài nguyên lớn, trong lòng kinh ngạc, liền thấy Bạch Tố hờ hững mở lời: “Cho con tiền tiêu vặt.”

Loading...