(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 136: Chung Phòng Chung Giường, Bước Tiến Mới

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:08:15
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần Thiên hiện tại vẫn Bạch Tố đ.á.n.h dấu là vật sở hữu cá nhân, nếu nhất định sẽ hạnh phúc nhào tới tán thành quan điểm của Bạch Tố. Bạch Tố vốn là thể co dãn , nghĩ thông suốt cái gì liền bình tĩnh thần sắc. Y tin thực sự cam tâm tình nguyện cùng một hoạn quan làm đối thực, dù là Cửu Thiên Tuế quyền khuynh thiên hạ. Đặc biệt đối phương còn là một nam nhân, là con trai của Hình Vĩnh Niên . dáng vẻ hiện tại, định tiếp tục giả vờ mặt .

Như vô ý một nữa nâng chén rượu nhấp một ngụm, chất lỏng cay nồng chảy qua cổ họng, rượu lẽ êm dịu, nhưng đối với Bạch Tố mà lực, giống như mặt . Nhếch môi, y mở lời với Thần Thiên: “Vừa , quả thực là của , ngươi bồi thường cái gì, cứ việc .”

Thần Thiên tự nhiên nhạy bén cảm nhận thái độ của Bạch Tố đổi, dù tại , nhưng đây là một chuyện . Mặc dù phận và trải nghiệm kiếp của yêu, quá vội vàng lẽ sẽ nguy hiểm, nhưng thực sự đợi nổi việc tuần tự nhi tiến nữa. Dù mấy ngày nay hành động của trong phủ trông như một con cá muối, nhưng thực tế, Thần Thiên mỗi ngày đều dùng lượng lớn thời gian để 009 phát sóng cảnh Bạch Tố thẩm vấn phạm nhân. Nhìn yêu đối mặt với m.á.u me và cực hình tàn nhẫn mà đổi sắc, Thần Thiên càng thêm lo lắng. Hắn , dù mỗi thế giới đó đều là Bạch Tố, nhưng mỗi thế giới y đều khác . Vì , điều Thần Thiên làm ngăn cản y, làm cái gọi là bảo vệ tự cho là đúng, để bạn đời của cách biệt với những thứ . Mà là nhanh chóng bước thế giới của y, cùng y sát cánh bên , cùng y đối mặt với tất cả, tôn trọng và theo lựa chọn của y. Không y đơn thương độc mã chiến đấu, y y còn .

Thế là, thấy lời Bạch Tố, Thần Thiên lập tức đ.á.n.h xà tùy côn, : “Được thôi, là ngài đấy nhé, dọn khỏi đây!”

“Không thể nào!” Cơn giận lập tức nhuộm đỏ đôi mắt, Bạch Tố lạnh lùng Thần Thiên, dọn khỏi phủ, đúng là si tâm vọng tưởng!

Thần Thiên như thấy cơn giận của Bạch Tố, vẻ mặt vui : “Tại ? Chúng đều thành hôn , tại thể dọn tới viện của ngài ở cùng ngài!”

Ngay cả Bạch Tố, thấy câu trả lời , não bộ cũng trống rỗng một lát, mới chút chắc chắn hỏi một : “Ngươi dọn ngoài, là ở cùng ?”

“Tất nhiên! Nếu ngài tưởng dọn ?” Thần Thiên trừng tròn một đôi mắt hổ Bạch Tố.

Bạch Tố thấy mặt đối phương dường như còn mang theo vẻ mặt ngây ngô mờ mịt, cơn giận trong lòng lập tức tan biến. Y định thần Thần Thiên hồi lâu, mới gật đầu một cái. “Được.”

Lại thực sự đồng ý ! Thần Thiên trong lòng vui mừng, cũng che giấu, trực tiếp lộ mặt. Bạch Tố vẫn đặt chén rượu xuống, trong lòng nghĩ. Vốn tưởng rời , ngờ cùng một phòng. Mặc dù, họ quả thực là đối tượng ban hôn của Thánh thượng, nhưng Hình Trọng Thần theo lý mà nên hiểu rõ quan hệ thực sự của họ mới đúng, tổng ban hôn liền cam tâm tình nguyện nhận mệnh, cùng sống qua ngày chứ. Dù là hư dĩ tiếp cận, cũng thuộc hạng to gan. Tất nhiên, cứ thế dễ dàng đồng ý, mới càng tỏ bình thường. Tuy nhiên, dù nảy sinh tình ý với , Bạch Tố cũng tuyệt đối để rơi thế động.

Thế là, đợi đến tối Thần Thiên vui hớn hở tắm rửa quần áo xong, liền tự theo hạ nhân hướng về phía phòng của Bạch Tố. Trong lòng chỉ chút tiếc nuối, dù yêu đồng ý buổi tối ngủ cùng một phòng, nhưng cho trực tiếp dọn qua, bình thường vẫn ở viện . Mặc dù hành động chủ động đóng gói qua đó chút giống như phi t.ử chờ đợi hoàng thượng lâm hạnh, nhưng Thần Thiên trong lòng chút ngại ngùng nào. Dù "hậu cung" chỉ , thẻ bài lật nát cũng tên khác. Nhanh như ngủ cùng , cách thực sự chung sống chắc sẽ còn xa nữa .

Tiếc là, tâm trạng của Thần Thiên duy trì cho đến khi mở phòng . Sau đó khi thấy chiếc sập mềm trải sẵn chăn mỏng đặt sát tường, cách giường ngủ tám trượng xa, liền biến mất. “Cái , cái ?” Thần Thiên nhíu mày chiếc sập mềm mới trải xong đó, nghĩ thầm rõ đó thể là trải cho mắt, chắc chắn là để cho ngủ.

Bạch Tố đối diện thấy biểu cảm của Thần Thiên, là một vẻ mặt thong dong tự tại. “Hình nhị công tử, thời gian còn sớm nữa, còn mau ngủ ?” Bạch Tố xong, thực sự cởi áo khoác , trực tiếp bên giường , cầm một cuốn sách thong thả . Thấy bạn đời để ý đến ánh mắt của , Thần Thiên chỉ đành lề mề leo lên sập trúc.

Đã định sẵn là cùng giường cùng gối, tâm sự chân tình, tình nồng ý mật, ôm mà ngủ ? Quả nhiên, thể nghĩ quá , nếu hiện thực sẽ dạy ngươi làm ... “Bạch Tố!” Giọng điệu Thần Thiên đầy oán niệm. Người đàn ông giường thấy đối phương gọi thẳng tên , tay lật trang sách khựng , nhưng sửa , chỉ một chữ: “Ngủ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-136-chung-phong-chung-giuong-buoc-tien-moi.html.]

Được ! Thần Thiên ngoan ngoãn xuống, chỗ ngủ còn hơn là đuổi ngoài. Dù thế nào, hiện tại thể nghỉ ngơi trong cùng một phòng, là một bước tiến lớn. Thần Thiên lão lão thật thật xuống đó, vị trí của thể thấy rõ ràng Bạch Tố giường đối diện. Ánh nến vàng vọt, tôn lên khuôn mặt yêu vô cùng dịu dàng. Không từ lúc nào liền cảm thấy mí mắt nặng trĩu, đây vẫn là đầu tiên khi tới thế giới nhỏ cảm thấy an tâm như , lâu liền chìm giấc mộng.

Còn Bạch Tố, thấy thở đều đặn của đối diện đó, cũng đặt sách xuống, thổi tắt nến.

Thần Thiên giấc ngủ ngủ say, Bạch Tố khi làm xong một vụ án lớn mấy ngày , mấy ngày tiếp theo đều thể ở trong phủ hưu mộc. Chỉ là khi mở mắt , phát hiện giường đối diện sớm còn nữa. Đột ngột dậy, thấy bên ngoài trời sáng trưng, Thần Thiên mới dậy khá muộn. Tới sảnh bàn bữa sáng chuẩn sẵn, ăn vội vài cái bánh bao, Thần Thiên ngẩng đầu hỏi hạ nhân: “Bạch Tố , ngài ?”

“Chủ t.ử tới võ trường phía ạ.” Hạ nhân cung kính trả lời, thể phòng của Cửu Thiên Tuế, dù chỉ là dọn dẹp sập mềm, cũng khiến hạ nhân trong phủ họ Bạch dám chút chậm trễ nào với Thần Thiên. Dù Bạch Tố thể làm chuyện nam nữ, nhưng con luôn lúc cô đơn, những khác nảy sinh ý đồ, nhưng tuyệt đối đều kết quả . Vốn tưởng vị cùng lắm chỉ là một vật trang trí, ngờ là một bản lĩnh. Có thể phòng của chủ tử, đây vẫn là đầu tiên.

“Võ trường phía ...” Thần Thiên thấy lời , nhớ mấy ngày nay dạo trong phủ Cửu Thiên Tuế, thấy phía một cái vườn cực lớn, cải tạo làm võ trường. Theo quy mô võ trường mà , nơi đó tính là lớn, nhưng ở kinh đô tấc đất tấc vàng thế , cũng nhờ là phủ Cửu Thiên Tuế, tài lực hùng hậu mới đặt . Lúc đó liền thấy bên trong luyện tập, dường như nhiều lắm, ước chừng thể huấn luyện ở đây đều là tinh trướng Bạch Tố. Thần Thiên lúc đó chỉ vài cái liền rời , tránh để tưởng dòm ngó, nhưng hiện tại yêu tới đó, Thần Thiên tự nhiên hăng hái tới góp vui.

Đặc biệt về viện của , một bộ đồ ngắn gọn tiện lợi, Thần Thiên đó mới hưng phấn tới võ trường. Kỳ lạ là, khi tới cửa võ trường, thực sự ai ngăn cản . Dễ dàng cửa, thấy những bên trong thao luyện trật tự, còn Bạch Tố mặc một bộ đồ gọn gàng màu đen, sảng khoái. Kiểu dáng quần áo ôm sát, tôn lên vóc dáng thẳng tắp của y, vòng eo trông gầy guộc mà đầy sức mạnh. Chân ủng thấp, đang chắp tay quan sát huấn luyện.

“Đốc chủ!” Thần Thiên gọi một tiếng. Vốn định gọi tên Bạch Tố, nhưng thấy y hiện tại đang một đám thuộc hạ, vẫn là xưng hô Đốc chủ hợp hơn. Nam nhân mà, ở bên ngoài luôn nể mặt bạn đời vài phần.

Bạch Tố thấy giọng Thần Thiên, cảm thấy chút bất ngờ. Quay thấy tới, trong lòng kìm trào dâng niềm vui, bề ngoài nhíu mày hỏi: “Sao ngươi tới đây?”

Thần Thiên thấy thần sắc của Bạch Tố, cũng để tâm, : “Nghe hạ nhân ngài ở đây, liền tò mò tới xem thử.” Nói đoạn, còn rướn cổ những võ nhân thao luyện, sự ngưỡng mộ trong mắt hiện rõ mồn một.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Bạch Tố thấy ánh mắt lóe lên: “Sao? Muốn so tài với họ một chút?” Trước đó sai thuộc hạ điều tra kỹ về vị nhị công t.ử Hình gia , đó chỉ ngu muộn mộc mạc, học nghiệp tinh, trông cũng bất kỳ sở thích hứng thú nào, từng luyện võ.

“Có ?” Thần Thiên thấy lời , ánh mắt lập tức sáng lên, với Bạch Tố: “Vậy so với họ, so với ngài .”

Chưởng ban bên cạnh cũng vị công t.ử trong phủ , thấy lời Thần Thiên, còn tưởng võ nghệ cao cường, gan so tài với Đốc chủ võ nghệ cao cường của họ, lẽ nào là thâm tàng bất lộ. Sau đó liền thấy thanh niên đó với chủ t.ử của họ một câu: “Dù luyện qua mấy, nhưng ngài đừng nương tay nhé, học chút thứ thật sự đấy.”

Trông cũng khá khiêm tốn! đợi xem và Bạch Tố thực sự giao thủ, vị chưởng ban đó mới phát hiện, Hình nhị công t.ử căn bản đều là lời thật lòng. Đây luyện qua mấy, e là một chút cũng luyện qua, tay chương pháp, chỉ một bụng man lực.

Thực chưởng ban nghĩ đúng , Hình Trọng Thần thực sự thực sự luyện võ bao giờ. Lúc nhỏ ban đầu ở võ trường còn sư phụ khen ngợi, nhưng nhanh bắt ngừng luyện võ. Giờ qua bao nhiêu năm, nền tảng đến mấy cũng quên sạch . Thần Thiên hành động theo thói quen của nguyên chủ, Bạch Tố dùng tới một phần võ lực, trông khiến khó lòng chống đỡ . Hắn còn vẻ mặt đầy hứng khởi, trúng mấy quyền cũng kêu đau, thấy yêu nắm lấy cánh tay , dứt khoát ghé sát tai nhỏ một câu: “Phải nhờ vả phu quân, chỉ điểm cho nhiều hơn .”

Ai ngờ lời dứt, liền cảm thấy cánh tay Bạch Tố đột ngột siết chặt, nhất thời kiểm soát lực đạo, hất ngoài. Bạch Tố định thần trong lòng kinh hãi, vội vàng kéo Thần Thiên, kịp, chỉ thể trơ mắt ngã mạnh xuống đất, đau đớn nhăn mặt bò từ đất dậy. Trong lòng chút áy náy, cũng ngờ vì một câu phu quân đó mà thất thần, nhất thời kiểm soát lực đạo. Đến giờ vẫn còn nóng tai, một trái tim đập loạn thôi.

Loading...