(Chủ Công) Trọng Sinh: Bá Đạo Sủng Ái Tiểu Manh Thê (Thụ Mù) - Chương 393: Những Viên Châu Đen
Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:20:03
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Vua Chuột nhắc đến lời nguyền, chân mày Phượng Huyền nhíu chặt: “Vua Chuột, về lời nguyền, ngươi hiểu bao nhiêu?”
Nghe , Vua Chuột lắc đầu: “Cái thạo. Ta chỉ nhận diện bảo vật thôi. Tuy nhiên, một hiểu những thứ .”
“Người nào?” Nhướng mày, Phượng Huyền lập tức hỏi.
“Nhân tộc một Thư thành, ngươi thể đến đó tìm kiếm những ghi chép từ thời thượng cổ. Thành chủ của Thư thành đó là một kẻ bác cổ thông kim, hiểu nhiều thứ, đối với những chuyện thời thượng cổ đều vô cùng am hiểu, ngươi thể tìm để hỏi thăm.”
“Được, đa tạ. Sau tìm đồ , sẽ để ngươi chịu thiệt !” Nói đoạn, Phượng Huyền ôm lấy quả cầu nguyền rủa đó, định rời .
“Phượng đạo hữu, ngươi nhất định bảo quản thật quả cầu Vu thuật nhé! Tuyệt đối để nó hư hại dù chỉ một chút, nếu , đại điệt t.ử e là sẽ tính mạng khó bảo đấy!” Nhìn Phượng Huyền, Vua Chuột nghiêm túc dặn dò.
“Ừm, !” Gật đầu, Phượng Huyền liền dẫn Liễu Mộ Ngôn trực tiếp rời .
Nhìn bóng lưng đôi phu thê rời , Vua Chuột lắc đầu liên tục. Thầm nghĩ: Phượng Huyền mà tuyệt hậu, thì còn tộc Linh Tị Bạch Phượng nữa, liệu tộc Thiên Linh Thử của họ thể xưng vương xưng bá, trở thành tộc tìm bảo vật một Hạo Vũ đại lục nhỉ? Tuy nhiên, nếu thực sự như , e là chút rắc rối đấy, dù , sức chiến đấu của tộc Chuột họ bằng tộc Phượng hoàng mà! Chuyện mà cây cao đón gió, các chủng tộc khác nhắm thì phiền phức to !
Hy vọng, đứa con của Phượng Huyền đừng phế vật quá, thể bình an vô sự mà !
…………………………
Một tháng ,
Tô Triệt vẫn bao vây trong bầy yêu thú, vẫn đang liều mạng chiến đấu. Lúc , Thạch quái đám yêu thú đó đ.á.n.h nát thành một đống đá vụn, ngay cả Tiểu Lục oai phong lẫm liệt cũng đám yêu thú cào thương, c.ắ.n thương, thương tích đầy , buộc về bên hông Tô Triệt.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hiện giờ, chiến trường chỉ còn Hỏa Diễm Báo, Tô Triệt và Bạch Vũ phiến vẫn đang tiếp tục chiến đấu, kịch chiến suốt bốn mươi ba ngày, Tô Triệt ngay cả thời gian nghỉ ngơi một chút cũng , vẫn luôn nỗ lực chiến đấu. Lúc Tô Triệt đôi mắt đỏ ngầu, sắc mặt tái nhợt, sự mệt mỏi từ tận linh hồn khiến đôi tay cầm roi của y cũng chút run rẩy.
Ở Giang Hải thành mười năm, Tô Triệt cũng từng nhiều gặp thủy triều thú quy mô lớn, liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c suốt hơn một tháng, hai tháng cũng là chuyện thường tình. , hải thú là từng đợt từng đợt, g.i.ế.c mười ngày nửa tháng, một đợt hải thú g.i.ế.c sạch, tu sĩ sẽ một thời gian nghỉ ngơi. Sau đó, một nữa lao chiến đấu. Như , tu sĩ căn bản sẽ cảm thấy mệt. Thế nhưng ở đây giống , yêu thú ở đây bao giờ g.i.ế.c sạch , vì , suốt bốn mươi ba ngày , Tô Triệt bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào, chỉ chiến đấu, chiến đấu và luôn luôn chiến đấu. Luôn luôn g.i.ế.c những con thú hình cầu đen g.i.ế.c mãi hết .
Tô Triệt , cứ tiếp tục thế , cho dù những con yêu thú chỉ thực lực cấp bốn và cấp năm, nhưng yêu thú quá đông, ăn thịt y thì mệt cũng thể khiến y mệt c.h.ế.t, vì , y buộc nghĩ cách, nghĩ một cách để thoát khỏi đám yêu thú .
Nghĩ đến đây, Tô Triệt nghiến răng, trực tiếp thu hồi Bạch Vũ phiến và Hỏa Diễm Báo của . Vung tay, Tô Triệt ném ba bàn trận pháp phòng hộ cấp bảy.
“Rầm rầm rầm...”
Ba bàn trận pháp vỡ vụn, ba cái lồng hình bán cầu màu vàng kim lượt bao trùm lên đỉnh đầu Tô Triệt.
Vung vẩy chiếc roi trong tay, Tô Triệt quất c.h.ế.t tất cả yêu thú bên trong cái lồng cao ba mét . Nhìn đống xác thú hình cầu đen đất, cùng với ba lớp lồng bảo vệ bên ngoài đang đám thú hình cầu đen điên cuồng tấn công, Tô Triệt thở phào một , cơ thể trực tiếp ngã quỵ xuống đất, ngã đống xác thú hình cầu đen.
Lấy đan d.ư.ợ.c , Tô Triệt trực tiếp đổ một nắm lớn miệng! Từ từ nhắm đôi mắt mệt mỏi. Dựa hiểu của y về những con yêu thú , ba lớp lồng phòng hộ, chúng ít nhất cần ba tháng mới thể phá vỡ.
Tô Triệt giấc ngủ kéo dài ba ngày ba đêm, đợi đến khi y tỉnh , y cảm thấy cơ thể mệt mỏi thoải mái hơn nhiều. Bên ngoài lồng phòng hộ, đám yêu thú đó vẫn đang liều mạng tấn công lồng phòng hộ, nhưng vô ích, thứ lợi hại nhất của chúng cũng chỉ là cấp năm, cho dù đông đảo, trong ba ngày, chúng cũng thể phá vỡ lồng phòng hộ, chúng thậm chí còn phá nổi lớp đầu tiên.
Cúi đầu xuống, Tô Triệt kéo quần , những vết thương chằng chịt hai chân, Tô Triệt lập tức lấy t.h.u.ố.c bôi ngoài da, bắt đầu bôi t.h.u.ố.c băng bó cho . Nhìn hai cái chân thê t.h.ả.m của , thịt chỉ còn đầy một phần ba, Tô Triệt may mắn vì phần của mặc nhuyễn giáp, nếu , vết thương của y chắc chắn còn nặng hơn bây giờ nhiều.
Nhìn bắp chân chỉ còn hai khúc xương trắng hếu, Tô Triệt khổ, y ở Giang Hải thành săn g.i.ế.c yêu thú mười năm, cũng từng chịu vết thương nặng thế , ngờ đám thú hình cầu đen khiến y thương nặng đến . là thể xem thường yêu thú sống theo bầy đàn mà!
Điều may mắn duy nhất là Tô Triệt thiếu các loại đan dược, vì , đôi chân tuy thương thê thảm, nhưng đan d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c bôi ngoài da kết hợp song song, việc vết thương nhanh chóng lành tuyệt đối vấn đề.
Xử lý xong vết thương của , Tô Triệt vung tay lấy một đống linh thạch bắt đầu tu luyện. Đám yêu thú bên ngoài tấn công thế nào thì tấn công, y để ý tới, ngủ nghỉ, trị thương, tu luyện, y vẫn luôn làm những việc mà làm!
“Chủ nhân!” Từ trong thắt lưng bay , Tiểu Lục uể oải gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-trong-sinh-ba-dao-sung-ai-tieu-manh-the-thu-mu/chuong-393-nhung-vien-chau-den.html.]
“Tiểu Lục, ngươi vẫn chứ?” Nhìn khí linh của , Tô Triệt giơ tay lên, nâng tiểu gia hỏa trong lòng bàn tay.
“Không , cơ thể thoải mái!” Lắc đầu, Tiểu Lục thoải mái.
Nghe , Tô Triệt trực tiếp lấy từ nhẫn gian một khối đá màu xanh biếc, đặt xuống đất: “Tiểu Lục đây là Nguyên Lực thạch, ngươi hấp thụ một chút .”
“Vâng, đa tạ chủ nhân!” Gật đầu, Tiểu Lục lập tức bay lên khối đá.
Ôm lấy khối đá, khối đá hấp thụ sức sống bên trong, Tiểu Lục cảm thấy cơ thể vô cùng thoải mái: “Chủ nhân, thật thoải mái quá!”
“Ừm, ngươi hấp thụ nhiều một chút!” Khối đá vốn là linh bảo mà Tô Triệt tìm cho Tiểu Lục, chỉ là kịp giao cho đối phương mà thôi.
“Chủ nhân, Thạch đầu c.h.ế.t . Không bao giờ thể cùng y đ.á.n.h nữa, đúng ?” Nói đến đây, Tiểu Lục tủi đỏ hoe vành mắt.
Nghe , Tô Triệt cau mày. Thực , Thạch quái chỉ là một con rối bất kỳ cảm xúc nào, căn bản tồn tại sự sống cái c.h.ế.t. , trí thông minh của Tiểu Lục cao, trong mắt cô bé, Thạch quái cũng giống như cô bé, đều là khế ước giả của chủ nhân, cũng là cộng sự của cô bé.
“Tiểu Lục, ngươi cần lo lắng, thu cơ thể của Thạch quái . Đợi chúng rời khỏi đây, chúng sẽ tìm một cơ quan sư sửa Thạch quái, như , thể cùng Tiểu Lục ngoài đ.á.n.h !” Xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Lục, Tô Triệt khẽ an ủi như .
Vật liệu chế tạo Thạch quái đều là vật liệu cao cấp cấp bảy. Vì , khi Thạch quái đ.á.n.h nát, Tô Triệt thu những vật liệu đó ngay lập tức. Nghĩ rằng, nếu khi rời khỏi đây thể tìm cơ quan sư hoặc sư giúp đỡ chế tạo một con Thạch quái.
“Ồ, hóa là , thì quá, quá !” Nghe thấy Thạch quái c.h.ế.t, Tiểu Lục vui.
Liếc Tiểu Lục đang khối đá hấp thụ sức sống, Tô Triệt cúi đầu chiếc thắt lưng màu xanh biếc hư hại bên hông. Bởi vì Tiểu Lục đang hấp thụ nguồn sống, nên bên hông Tô Triệt lóe lên từng đạo lục quang, nhiều vết nứt nhỏ và những chỗ thú hình cầu đen cào rách thắt lưng đang dần dần lành với tốc độ mắt thường thể thấy .
Thấy vết thương của Tiểu Lục đang hồi phục, Tô Triệt khẽ nhếch môi. Sờ sờ nhẫn gian của , lấy ba bàn trận pháp phòng hộ cấp bảy. Đây là ba bàn trận pháp cuối cùng còn sót y. Trước khi Ngạn ca ca bế quan, để cho y hơn hai trăm bàn trận pháp. Thế nhưng, đều y dùng hết . Chỉ còn ba bàn thôi. Nghĩ đến đây, Tô Triệt khẽ thở dài.
“Gào gào...”
“Gào gào, gào gào...”
Nghe tiếng gầm rú và tiếng gào thét giận dữ của đám thú hình cầu đen bên ngoài lồng phòng hộ, Tô Triệt hừ lạnh một tiếng. Thầm nghĩ: Các ngươi giận dữ thế nào cũng vô ích, đây là lồng phòng hộ cấp bảy, các ngươi phá vỡ ba lớp lồng phòng hộ tuyệt đối chuyện dễ dàng.
“Lũ xí, một lũ xí!” Nhìn đám thú hình cầu đen đang gặm cắn, cào cấu, liều mạng tấn công bên ngoài lồng phòng hộ, Tiểu Lục vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Đột nhiên, đống xác thú hình cầu đen cao nửa bên trong lồng phòng hộ bỗng chốc tan biến thành hư , đó là những viên châu màu đen đầy đất.
Nhìn những viên châu màu đen to bằng trứng chim cút đất, Tô Triệt vung tay một cái, mấy trăm viên châu đen đều Tô Triệt thu nhẫn gian của .
Cầm một viên châu, Tô Triệt mân mê. Nói cũng lạ, những con thú hình cầu đen khi c.h.ế.t ba ngày, xác sẽ hóa thành loại châu đen . Mà đó, Tô Triệt vẫn luôn bận rộn chiến đấu, thời gian nhặt những viên châu . Tuy nhiên, y thấy nhiều thú hình cầu đen sẽ nuốt chửng những viên châu , và điều khiến Tô Triệt uất ức hơn là, thú hình cầu đen khi ăn châu sẽ sinh một con thú hình cầu đen khác trong vòng ba phút. Nói cách khác, nếu Tô Triệt thu những viên châu , thì thú hình cầu đen sẽ ngày càng nhiều, ngay cả những con đ.á.n.h c.h.ế.t cũng vẫn sẽ sinh nữa. G.i.ế.c xuể, cũng g.i.ế.c sạch.
Sau khi phát hiện chuyện , Tô Triệt liền bắt đầu điên cuồng thu thập những viên châu , cho thú hình cầu đen cơ hội sinh sản. ngay cả như , lượng thú hình cầu đen vẫn đông đến mức khủng khiếp. Khắp núi khắp đồi, tầm mắt tới cũng thấy loại yêu thú đen thui .
Đột nhiên, n.g.ự.c Tô Triệt lóe lên một đạo bạch quang. Một bóng xuất hiện mặt Tô Triệt.
Nhìn bạn đời xuất quan, Tô Triệt ngẩn . Trên mặt chẳng mấy phần vui mừng. Bởi vì, Ngạn ca ca lúc xuất quan, chỉ khiến y cảm thấy lo lắng, chứ làm mà vui mừng cho nổi?
“Triệt nhi, xuất quan !” Nhìn bạn đời của , Tần Ngạn vẻ mặt đầy phấn khích .
“Ừm!” Gật đầu, Tô Triệt nhếch môi, gượng ép nặn một nụ .
“Triệt nhi, con ? Con thương ?” Nhìn yêu đang đất, Tần Ngạn sắc mặt đại biến.