(Chủ Công) Trọng Sinh: Bá Đạo Sủng Ái Tiểu Manh Thê (Thụ Mù) - Chương 391: Khối Cầu Đen

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:19:30
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười năm ...

Lịch luyện ở Giang Hải thành mười năm, thực lực của nhóm Tô Triệt đều định, phu thê Vương Dũng và Trương Hách Âu Dương gia chủ triệu hồi về . Sau khi thực lực của Lôi Đình định ở cấp năm đỉnh phong, liền trực tiếp trong tranh của Tô Triệt để bế quan. Trước đó Lôi Đình tự kiếm ít, cộng thêm cơ duyên mà Phượng Huyền tìm cho , việc tấn cấp lên cấp sáu là điều chắc chắn. Vì , quyết định bế quan tấn cấp cấp sáu.

Sau khi Lôi Đình bế quan, Hiên Viên Lãng và Liễu Thần hai cũng đều bế quan. Họ c.h.é.m g.i.ế.c ở Giang Hải thành mười năm, chỉ nâng cao thực lực mà còn kiếm ít, Hiên Viên Lãng dùng linh thạch bán xác hải thú kiếm để mua nhiều thứ dùng cho quỷ tu tu luyện, Tô Triệt luyện chế cho ít đan d.ư.ợ.c thích hợp để sử dụng, liền mang theo đan d.ư.ợ.c và linh bảo trực tiếp bế quan.

Liễu Thần cũng , đem tất cả linh thạch tích góp bán lấy linh bảo, nhận thêm một đan d.ư.ợ.c từ chỗ Tô Triệt trực tiếp tấn cấp. Bởi vì xuất hiện một kẻ màn hãm hại Tần Ngạn và Lôi Đình, nên lúc đều vô cùng liều mạng, liều mạng định thực lực, liều mạng tu luyện nâng cao thực lực của , vì mục đích bảo vệ hơn cho gia đình của .

Ngồi trong phòng khách, Tô Triệt đang mân mê một viên châu màu đen to bằng quả bóng da, còn Liễu Mộ Ngôn, Phượng Huyền và T.ử Nhi ba cũng đều đang ở trong đại sảnh.

“Triệt nhi, các con đến Giang Hải thành cũng mười năm , cũng đến lúc về !” Nhìn con trai , Phượng Huyền như .

“Vâng, lời phụ , ngày mai chúng con sẽ về!” Ngước đầu phụ một cái, Tô Triệt gật đầu biểu thị tán đồng.

“Phượng Huyền, kẻ treo thưởng Lôi thú đó vẫn tra ?” Nói đến chuyện , Liễu Mộ Ngôn cau mày sâu sắc.

“Tạm thời vẫn !” Nói đến đây, sắc mặt Phượng Huyền cũng âm trầm xuống. Mười năm , vẫn luôn truy tra chuyện , nhưng vẫn bất kỳ manh mối nào. Chuyện ám sát Triệt nhi đó cũng , Lục trưởng lão cũng bất kỳ manh mối nào.

“Phụ , xem đây là vật gì ?” Cầm khối cầu đen trong tay, Tô Triệt thắc mắc hỏi.

Nghe , Phượng Huyền đầu khối cầu đen bàn. Hít hít mũi ngửi một cái: “Ngửi thấy dường như linh lực nồng đậm, giống như một món bảo bối, từ ?”

“À, lúc hài nhi g.i.ế.c hải thú, tìm thấy trong bụng một con cá thu. Hài nhi ngửi lâu, cũng cảm nhận nó là gì.” Nói đến đây, Tô Triệt sờ sờ khối cầu đen đó. Không hiểu , Tô Triệt luôn cảm thấy khối cầu hẳn là đồ . Thế nhưng, linh tị chỉ thể cảm nhận linh khí yếu ớt, ngoài thì chẳng ngửi thấy gì khác nữa.

“Cứ mang theo bên ! Quay về tìm xem giúp con!” Phượng Huyền thuộc tộc Linh Tị Bạch Phượng, việc tìm bảo bối giỏi, nhưng bản lĩnh nhận diện bảo bối thì thạo lắm. Vì , đôi khi Phượng Huyền thể tìm thấy đồ , nhưng gọi tên.

“Vâng!” Gật đầu, Tô Triệt cầm lấy khối cầu đen, đang định thu nhẫn gian, đột nhiên, khối cầu đen tỏa một luồng bạch quang chói mắt. Tô Triệt, T.ử Nhi, Hắc Phong và Huyễn Miêu bốn nhanh chóng bao trùm trong bạch quang, biến mất tại chỗ.

“A? Triệt nhi, Triệt nhi!” Nhìn khối cầu đen trơ trọi đất, căn phòng trống rỗng, Liễu Mộ Ngôn chấn động thôi.

Đối mặt với tình huống đột ngột , Phượng Huyền cũng giật : “Chuyện gì thế ?”

“Biến mất , Triệt nhi và ba con khế ước thú của y đều biến mất !” Nhìn bạn đời của , Liễu Mộ Ngôn lo lắng .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Khốn kiếp!” Gầm lên một tiếng, Phượng Huyền phất tay áo một cái, khối cầu đen đất liền trực tiếp xuất hiện trong tay . Hắn lập tức sử dụng linh lực, rót linh lực của khối cầu đen.

Thấy bạn đời định kích hoạt khối cầu đen đó, Liễu Mộ Ngôn lập tức bước tới nắm lấy áo yêu, định cùng yêu khối cầu đen. Thế nhưng, điều khiến đôi phu thê uất ức là khối cầu đen hề phát bất kỳ luồng sáng nào nữa. Mà họ vẫn đang tại chỗ.

“Linh lực thể kích hoạt!” Nhìn bạn đời của , Phượng Huyền bất lực .

“Vậy, làm đây?” Nhìn nam nhân của , Liễu Mộ Ngôn lo lắng đến đỏ hoe vành mắt.

“Ngươi cầm lấy nó, thử nhỏ m.á.u nhận chủ xem !” Nói đoạn, Phượng Huyền giao khối cầu đen cho yêu.

“Phượng Huyền, ngươi đừng làm bừa nhé, thứ là gì chúng còn , ngươi mạo khế ước, vạn nhất xảy chuyện thì ?” Con trai mất tích một cách kỳ lạ , nếu Phượng Huyền xảy chuyện nữa thì làm ?

“Không , thử xem!” Nói đoạn, Phượng Huyền vội vàng rạch lòng bàn tay, nhỏ m.á.u lên khối cầu đen đó.

Phượng Huyền và Liễu Mộ Ngôn bên cạnh đợi hồi lâu, nhưng chẳng thấy khối cầu đen bất kỳ đổi nào, điều khiến họ vô cùng phiền muộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-trong-sinh-ba-dao-sung-ai-tieu-manh-the-thu-mu/chuong-391-khoi-cau-den.html.]

“Không , khế ước , làm đây?” Nhìn nam nhân của , Liễu Mộ Ngôn luống cuống hỏi.

“Hay là, thử chẻ nó xem ?” Suy nghĩ một chút, Phượng Huyền chẻ khối cầu để cứu con trai.

“Không, , vạn nhất ngươi làm thương con trai thì ?” Lắc đầu, Liễu Mộ Ngôn vội vàng ôm chặt khối cầu đen trong lòng, bảo vệ khối cầu đó thật kỹ, gì cũng cho Phượng Huyền động .

“Vậy, ngươi xem làm đây?” Nhìn bạn đời, lúc Phượng Huyền cũng hết cách .

“Hay là, là chúng rời khỏi đây , tìm xem giúp thứ là gì, đó mới nghĩ cách cứu con trai !” Suy nghĩ một chút, Liễu Mộ Ngôn như .

“Nếu về việc nhận diện bảo vật thì tộc Chuột là giỏi nhất. Trước đây, tìm đồ là gì, hoặc cách sử dụng, đều tìm Vua Chuột xem giúp. Tên đó bẩm sinh bản lĩnh nhận diện bảo vật. Mắt liếc qua là bảo bối gì ngay. Tuy nhiên, bản lĩnh tìm bảo bối của bằng , chỉ thể thấy những thứ mắt, còn những thứ chôn đất, biển, giấu trong kết giới và cấm chế, che giấu nguyên hình, những thứ đó đều .” Suy nghĩ một chút, Phượng Huyền nhớ đến bạn cũ của là Vua Chuột.

“Vậy chúng mau tìm Thiên Linh Thử Vương !” Thiên Linh Thử khả năng nhận diện bảo vật, chuyện Liễu Mộ Ngôn cũng .

“Được, truyền tin thông báo cho một tiếng . Tên đó nhát gan lắm, mười mấy cung điện chừng đang ở cái nào, chúng thông báo thì đến cái bóng chuột cũng chẳng tóm !”

“Được!” Gật đầu, Liễu Mộ Ngôn biểu thị tán đồng.

Lấy ngọc bội truyền tin của , Phượng Huyền lập tức gửi tin nhắn cho bạn cũ, khi xác định vị trí của đối phương, Phượng Huyền mới dẫn Liễu Mộ Ngôn rời khỏi Giang Hải thành.

………………………………………………

Đứng bên ngoài một khu rừng lạ lẫm, Tô Triệt ngạc nhiên một chút, rõ ràng y còn đang ở trong phòng khách nhà , chớp mắt một cái y đến khu rừng ? Suy nghĩ một lát, Tô Triệt nghĩ đến khối cầu đó. Y nhớ lúc đó khối cầu đen trong lòng đột nhiên phát một luồng ánh sáng chói mắt, y dùng ống tay áo che mắt , đó, đợi đến khi mở mắt nữa thì ở đây .

Chẳng lẽ là một pháp khí gian ? Thế nhưng, hề khế ước với khối cầu đó mà? Tại truyền tống đây chứ? Đối với việc , Tô Triệt cảm thấy thắc mắc. Theo lý mà , nếu là pháp khí gian, giống như Càn Khôn Sơn Hà Đồ của , thì khế ước mới , khế ước thì . Thế nhưng khối cầu là tình huống gì đây? Không khế ước cũng ?

Suy nghĩ hồi lâu, Tô Triệt cũng tìm thấy câu trả lời nào, ngước đầu lên, y thấy bầu trời ở đây mặt trời, bầu trời xám xịt, nhưng quá âm u, ít nhất là ảnh hưởng đến tầm . Quay đầu , Tô Triệt quan sát xung quanh một lượt. Y phát hiện, cây cối trong khu rừng kỳ lạ. Bởi vì những cây đều màu đen, cây, lá cây và cành cây, từ đầu đến chân đều là màu đen, thấy chút sức sống nào, mang cho cảm giác c.h.ế.t chóc.

Phóng linh hồn lực của ngoài, Tô Triệt cảm nhận một chút, phát hiện trong khu rừng ngoài những cái cây màu đen thì chỉ một y, sinh vật nào khác.

Nhấc chân trái lên, Tô Triệt định về phía một chút để tìm lối thoát, thế nhưng, chân y mới bước một bước thì thấy chân vang lên một tiếng "rắc".

“Hỏng , cơ quan!” Nghe thấy âm thanh đó, Tô Triệt lập tức nhận điều , nhưng tất cả còn kịp nữa .

Ngay mắt, trong phạm vi tầm mắt thể thấy, tất cả những cái cây màu đen đều lấy tốc độ mắt thường thể thấy biến thành từng con yêu thú màu đen, sắc mặt Tô Triệt sắt .

Những con yêu thú màu đen cao bằng một , mỗi con đều dài như một khối cầu . Trên bề mặt khối cầu một đôi mắt phát ánh sáng xanh lục, còn một cái miệng hung tợn và xí. Và một đôi cánh tay ngắn nhỏ, móng vuốt sắc bén. Hình thù vô cùng hung tợn.

“Gào gào...”

Trong bầy thú vang lên những tiếng gầm rú kinh thiên động địa, chấn động đến mức Tô Triệt chút hoa mắt chóng mặt. Thân hình suýt chút nữa trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Cắn đầu lưỡi , Tô Triệt gượng ép bản giữ tỉnh táo, đó, trực tiếp lấy Cửu Đầu Xà tiên của , thả Hỏa Diễm Báo và báo linh hồn lực , chuẩn nghênh chiến bầy thú đang gầm rú mặt.

Chằm chằm những con yêu thú đó, Tô Triệt hồi lâu nhưng cũng thực lực của những con yêu thú đó, điều khiến Tô Triệt càng thêm cảnh giác với chúng hơn. Y , những con yêu thú thể là yêu thực, cũng thể là ảo giác của . , bất kể thế nào, y cũng dám lơ là. Ngạn ca ca đang bế quan, Tuyết Thương, Lôi Đình, Liễu Thần và Hiên Viên Lãng đều đang bế quan, nếu y c.h.ế.t, thì năm đó sẽ mãi mãi kẹt trong Càn Khôn Sơn Hà Đồ, vì , y buộc sống sót, buộc !

Nhìn bầy yêu thú màu đen đang gầm rú, gào thét, la hét, điên cuồng lao về phía như một cơn sóng dữ, Tô Triệt dẫn dắt ngọn lửa của và báo linh hồn lực của , ba bóng dáng trực tiếp xông trong đợt thủy triều thú đen kịt.

Xông trong đợt thủy triều thú đen kịt mênh m.ô.n.g vô tận, Hỏa Diễm Báo đối diện với đám yêu thú hình cầu đang lơ lửng giữa trung phun một ngụm lửa lớn, thiêu rụi chúng.

Loading...