(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 80: U Minh Kiếm

Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:50:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở T.ử Âm mang theo Đường Kiệt và Tiểu Huyễn, đến phía bắc của Núi Đào Hoa, tìm thấy một hang động phong ấn.

Đường Kiệt đến cửa hang, thấy cửa hang một tảng đá khổng lồ chặn . Đứng ở bên ngoài căn bản thấy tình hình bên trong hang động. Hơn nữa, tảng đá lớn đó còn vẽ nhiều hoa văn kỳ dị. Cậu nghi hoặc về phía Sở T.ử Âm. “T.ử Âm, trong hang động chặn kín mít như , tảng đá còn phù văn, nó cũng thể ngoài ?”

Sở T.ử Âm trả lời: “Em hiểu Quỷ Tiêu là gì. Quỷ Tiêu nửa ma nửa yêu. Nó thể phân tách một nửa quỷ khí ngoài bắt gà trong thôn ăn. Phong ấn bắt đầu lỏng lẻo , chống đỡ bao lâu nữa. Nhiều nhất thể chống đỡ ba tháng. Ba tháng , con Quỷ Tiêu sẽ chạy ngoài. Một khi nó thoát khỏi phong ấn, dân làng của ba thôn xung quanh đây sẽ gặp tai ương.”

Đường Kiệt nhận câu trả lời như , sửng sốt. “Cho nên, nó thể giống như hóa thành hắc vụ, từ trong khe hở chui ?”

Sở T.ử Âm gật đầu. “Gần giống a! Bất quá, bản thể của nó . Phóng cũng chỉ là quỷ khí. Hơn nữa, nó ban ngày phóng quỷ khí, buổi tối mới thể phóng quỷ khí.”

Đường Kiệt hiểu. “Thì .”

Tiểu Huyễn về phía Sở T.ử Âm. Nó : “Chủ nhân, thể thấy tình hình bên Núi Thạch Lâm . Bên đó một thanh kiếm phong ấn, vô cùng phù hợp với ngài. Ngài khế ước thanh kiếm đó !”

Sở T.ử Âm , về phía Tiểu Huyễn vai. Hắn hỏi: “Là kiếm gì?”

Tiểu Huyễn trả lời: “Là U Minh Kiếm.”

Sở T.ử Âm thấy lời vui mừng khôn xiết. “Ngươi sai, quả thực thích hợp với .”

Đường Kiệt về phía Tiểu Huyễn. Dò hỏi: “Là một thanh cổ kiếm ?”

Tiểu Huyễn lắc đầu. “Không, là pháp khí, pháp khí tính trưởng thành.”

Sở T.ử Âm nắm lấy tay Đường Kiệt. Hắn : “Đi, chúng đến Núi Thạch Lâm.”

Đường Kiệt gật đầu. “Cũng , pháp khí đối phó với con Quỷ Tiêu dễ dàng hơn một chút.”

Sở T.ử Âm tỏ vẻ tán thành. “Anh cũng nghĩ như .”

Có Tiểu Huyễn dẫn đường, Sở T.ử Âm và Đường Kiệt hai vợ chồng đến Núi Thạch Lâm, nhanh liền tìm thấy tảng đá lớn nhất Núi Thạch Lâm. Tảng đá lớn, cao mười mét, dài năm mét, rộng ba mét, hình dáng giống như một tòa tháp, to nhỏ.

Sở T.ử Âm vòng quanh tảng đá xem xét. Hắn lấy Trấn Chỉ Đồng Báo của , hướng về phía tảng đá khổng lồ đó đập tới.

“Bốp…”

Tảng đá khổng lồ cao mười mét đập gãy ngang lưng. Một thanh kiếm rỉ sét loang lổ, xuất hiện trong tầm mắt của Sở T.ử Âm và Đường Kiệt.

Đường Kiệt trong cột đá cao năm mét thật sự khảm một thanh kiếm, khỏi bật . “Quả nhiên kiếm.”

Tiểu Huyễn đắc ý : “Đó là đương nhiên, mắt của còn thể nhầm ? Trước đây chỉ là bởi vì thực lực của và chủ nhân đủ, cho nên, mới phát hiện thanh kiếm mà thôi.”

Thực lực hiện tại của Sở T.ử Âm là Luyện Khí kỳ tầng bốn, thực lực của Tiểu Huyễn cũng kéo theo nâng lên Luyện Khí kỳ tầng bốn, chỉ là thực lực vững chắc như Sở T.ử Âm mà thôi. , cho dù như , thực lực của Tiểu Huyễn nâng cao, đối với việc nó tìm bảo vật vẫn sự giúp đỡ lớn.

Sở T.ử Âm vung tay lên, một sợi dây leo màu đen to bằng cánh tay từ trong tay bay , trực tiếp quấn lấy thanh kiếm khảm trong cột đá, rút nó từ trong đá . Đưa đến trong tay Sở T.ử Âm.

Sở T.ử Âm cầm thanh kiếm trong tay, cẩn thận xem xét. Hắn thấy vỏ kiếm của thanh kiếm chút rách nát, rỉ sét loang lổ. Chuôi kiếm cũng cũ nát. Hắn rạch đầu ngón tay, nhỏ m.á.u của lên kiếm. Lẩm nhẩm chú ngữ khế ước, trong chốc lát, pháp kiếm cũ nát bộc phát từng đạo u quang, thanh kiếm vốn cũ nát rực rỡ hẳn lên. Trên vỏ kiếm cổ kính khắc họa đồ đằng cổ xưa, vô cùng hoa mỹ.

Sở T.ử Âm nắm lấy chuôi kiếm, trực tiếp rút U Minh Kiếm . Nhìn U Minh Kiếm lóe lên hàn quang trong tay. Sở T.ử Âm khỏi . “Kiếm . Tiểu Huyễn, ghi công cho ngươi một .”

Tiểu Huyễn chíp chíp . “Chủ nhân thích là .”

Đường Kiệt thanh kiếm trong tay yêu, cũng theo. “Nhìn quả thực tồi.”

Sở T.ử Âm giải thích: “Không chỉ tồi. Thuộc tính của thanh kiếm phù hợp, thích hợp cho sử dụng.”

Đường Kiệt liên tục gật đầu. “Vậy thì .”

Sau khi Sở T.ử Âm khế ước U Minh Kiếm, một nhà ba một nữa trở về bên hang động Núi Đào Hoa. Sở T.ử Âm sử dụng hắc vụ bao bọc lấy Đường Kiệt và Tiểu Huyễn, ba trực tiếp trong hang động.

Hang động lớn, trong hang động một mùi hôi thối nồng nặc, sặc đến mức Đường Kiệt nôn khan nửa ngày, suýt chút nữa thì nôn .

Sở T.ử Âm bên trong hang động. Liền thấy một con Quỷ Tiêu trói cột đá, đang nhe răng với cơ? Mà bên cạnh Quỷ Tiêu nhiều lông gà, xương gà vứt bỏ. Rõ ràng, gà trong thôn đều vị ăn mất .

“Luyện Khí kỳ tầng ba, thực lực thấp a!” Nói , Sở T.ử Âm vung kiếm c.h.é.m về phía Quỷ Tiêu.

Trên dây xích trói Quỷ Tiêu dán đầy bùa chú, nó thoát . Chỉ đành hoảng hốt né tránh kiếm của Sở T.ử Âm.

Đường Kiệt Sở T.ử Âm và Quỷ Tiêu đ.á.n.h , sửng sốt. Cậu đầu tiên thấy sinh vật Quỷ Tiêu . Con Quỷ Tiêu lớn lên giống như khỉ đầu ch.ó , một lông đen, khuôn mặt dữ tợn, bất thiện.

Sở T.ử Âm liên tục c.h.é.m mười mấy kiếm, Quỷ Tiêu c.h.é.m thương, bất quá cột đá cũng c.h.é.m vỡ . Quỷ Tiêu cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc , nó giơ móng vuốt sắc nhọn , đỡ lấy kiếm của Sở T.ử Âm. Đánh với Sở T.ử Âm.

Đường Kiệt nghĩ nghĩ, vội vàng lấy một tấm Lôi Phù mà Sở T.ử Âm đưa cho , canh chuẩn thời cơ, ném về phía con Quỷ Tiêu đó.

“Ầm ầm ầm…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-80-u-minh-kiem.html.]

Quỷ Tiêu đ.á.n.h trúng lưng thêm một vết thương cháy đen sâu thấu xương. Nó phẫn nộ gầm thét một tiếng. Lao về phía Đường Kiệt.

Đường Kiệt trơ mắt Quỷ Tiêu lao tới, vội vàng lách né tránh sự công kích của đối phương.

Sở T.ử Âm vung tay ném Trấn Chỉ Đồng Báo của , đập về phía Quỷ Tiêu.

Quỷ Tiêu nhận lưng gió độc bất thiện, nó né tránh. Đường Kiệt vung tay phóng từng đạo kim quang, kim quang hóa thành sợi chỉ vàng, nhanh chóng trói chặt Quỷ Tiêu.

Quỷ Tiêu phát tiếng gầm thét bạo nộ, sức vặn vẹo thể thoát khỏi sợi chỉ vàng , còn đợi nó thoát khỏi sự trói buộc của Đường Kiệt, chặn giấy của Sở T.ử Âm đến, trực tiếp đập lên đầu nó, đập c.h.ế.t Quỷ Tiêu.

Đường Kiệt Quỷ Tiêu ầm ầm ngã xuống mặt . Cậu thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhìn về phía Sở T.ử Âm. “T.ử Âm, chứ?”

Sở T.ử Âm để ý : “Anh .” Nói , Sở T.ử Âm tới, móc lấy yêu hạch của Quỷ Tiêu. Hút quỷ khí Quỷ Tiêu. Sau đó, lột luôn da Quỷ Tiêu.

Sở T.ử Âm giữ thịt của hai cái đùi lớn, phần còn đều cho Tiểu Huyễn.

Tiểu Huyễn lao tới, trực tiếp nuốt chửng t.h.i t.h.ể của Quỷ Tiêu.

Đường Kiệt Tiểu Huyễn. Cậu nghi hoặc : “Ngươi nhỏ bé thế , ăn khỏe như a? Cũng ngươi đều ăn ?”

Tiểu Huyễn giải thích: “Ta một gian tùy , thể dự trữ thức ăn. Có lúc, nếu thức ăn ăn hết, thể cất giữ .”

Đường Kiệt hiểu. “Lại còn thể như a!”

Tiểu Huyễn gật đầu. “Đó là đương nhiên.”

Sở T.ử Âm đến bên cột đá, kiểm tra một chút những sợi dây xích đó và bùa chú dây xích. Lại kiểm tra trong ngoài hang động một phen, xác định gì bỏ sót. Lúc mới mang theo Đường Kiệt và Tiểu Huyễn cùng rời khỏi hang động của Quỷ Tiêu.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Đường Kiệt cái bụng nhô lên rõ rệt của Sở T.ử Âm, giật giật khóe miệng. “T.ử Âm, mau về tu luyện !”

Sở T.ử Âm gật đầu, : “Không tồi, hôm nay giải quyết xong chuyện của Núi Đào Hoa và Núi Thạch Lâm . Ngày mai, cùng em về Thành phố B. Sau cần ở đây nữa.”

Đường Kiệt , khỏi bật . “Anh đến Thành phố B ?”

Sở T.ử Âm gật đầu. “Ừm, sống chung với em, ăn bám vợ.”

Đường Kiệt mỉm . “Vậy thì quá. Vậy chúng cần một tuần mới gặp một nữa.”

Sở T.ử Âm bộ dạng vui vẻ của Đường Kiệt, cũng theo. Chủ động nắm tay Đường Kiệt, cùng rời khỏi Núi Đào Hoa.

Hai về đến nhà, liền thấy Trương thúc và Trương thẩm vẫn luôn đợi bọn họ. Trương thúc thấy hai trở về. Ông mới an tâm. Ông hỏi: “T.ử Âm ! Thế nào a?”

Sở T.ử Âm vẻ mặt bất đắc dĩ lắc đầu. “Không tìm thấy dã thú gì a! Núi Đào Hoa, Núi Thạch Lâm cháu đều tìm , thấy a!”

Trương thúc gật đầu. “Vậy a!”

Trương thẩm nghĩ nghĩ : “Có chạy mất a?”

Sở T.ử Âm thâm dĩ vi nhiên. “Cái đó cũng khả năng.”

Đường Kiệt : “Thúc thúc, thẩm thẩm, hai về trông chừng gà nhà một chút, nếu mất gà, hai cứ với cảnh sát dân sự địa phương một tiếng, nhờ các đồng chí cảnh sát dân sự giúp hai tìm thử xem.”

Trương thúc Đường Kiệt một cái, thâm dĩ vi nhiên. “Vậy cũng . Vậy thúc và thẩm cháu về đây.”

Sở T.ử Âm gật đầu. Hắn : “Thúc, thẩm hai thong thả. Ngày mai, cháu lên thành phố, thể thành phố một thời gian. Phiền hai già giúp trông nom căn nhà của cháu một chút.”

Trương thúc , ông nghi hoặc hỏi: “Sao lên thành phố a?”

Sở T.ử Âm : “Cháu đến chỗ Tiểu Kiệt, sống cùng Tiểu Kiệt.” Nói đến đây, Đường Kiệt bên cạnh.

Đường Kiệt nhận ánh mắt của Sở T.ử Âm, cũng theo.

Trương thúc bộ dạng tươi rạng rỡ của hai , ông gật đầu. “Được, thúc và thẩm cháu sẽ trông nhà cho cháu.”

Trương thẩm cũng : “Cháu yên tâm, thẩm và thúc cháu sẽ trông cho cháu.”

“Vâng, cảm ơn thúc và thẩm.” Nói , Sở T.ử Âm khách sáo tiễn hai khỏi cổng.

Đường Kiệt cũng theo Sở T.ử Âm cùng tiễn hai ông bà Trương gia khỏi cổng lớn. Hai cùng trở về nhà. Đường Kiệt về phía Sở T.ử Âm. Cậu : “Anh đối với Trương thúc và Trương thẩm tôn kính a!”

Sở T.ử Âm gật đầu. “Ừm, khi ba mất, là Trương thúc bỏ tiền cho học đại học. Sau đó, học làm, tự kiếm tiền, đem học phí Trương thúc ứng cho đều trả cho ông . cho dù như , vẫn nợ bọn họ một ân tình. Hai vợ chồng bọn họ đối với đều .”

Đường Kiệt hiểu. “Thì a!” Thảo nào T.ử Âm khách sáo với Trương thúc và Trương thẩm như . Thì bọn họ từng giúp đỡ T.ử Âm.

Sở T.ử Âm vợ một cái, thêm gì nữa. Thực , hai vợ chồng Trương gia ân với nguyên chủ, chuyện quan hệ gì với . Sở T.ử Âm sở dĩ khách sáo với hai , là vì để duy trì thiết lập nhân vật sinh viên xuất sắc hiểu lễ nghĩa của nguyên chủ.

Thôn Đào Hoa suy cho cùng cũng là quê của nguyên chủ, ở đây đối với nguyên chủ đều khá hiểu rõ, đặc biệt là hai vợ chồng Trương gia. Một khi, thiết lập nhân vật của Sở T.ử Âm sụp đổ, dễ phát hiện là mượn xác hồn. Cho nên, Sở T.ử Âm ở Thôn Đào Hoa bắt buộc duy trì thiết lập nhân vật. Rời khỏi nơi đến Thành phố B, liền sự cần thiết đó nữa.

Loading...