(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 422: Phùng Trần Giải Độc

Cập nhật lúc: 2026-03-30 03:07:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày , Sở T.ử Âm bên thuận lợi giải độc cho Phùng Trần, còn Mộ Dung Hoa bên cũng tìm hung thủ hạ độc.

Đường Kiệt những cái đầu đẫm m.á.u mặt đất, giường, bàn trong động phủ, khỏi giật giật khóe miệng. Ở Thiên Càn đại lục một câu danh ngôn: Độ Kiếp nhất nộ phục thi bách vạn. Câu dùng Mộ Dung Hoa hề chút cảm giác sai lệch nào, quả thực là Tiên Vương nhất nộ phục thi bách vạn nha!

Sở T.ử Âm những cái đầu , khỏi nhướng mày. “Một trăm sáu mươi ba ? Ngươi chắc chắn là bọn họ ? Sao ngươi mang tới là đầu thế ? Người đều c.h.ế.t , c.h.ế.t đối chứng, ngươi bảo chúng làm xác định bọn họ hung thủ hả?”

Mộ Dung Hoa lườm Sở T.ử Âm một cái, sang Phùng Trần. Anh hỏi: “Trần nhi, cơ thể em thế nào ? Độc giải ?”

Phùng Trần thẳng Mộ Dung Hoa, : “Anh cần lo lắng cho em, T.ử Âm giúp em giải độc .”

Mộ Dung Hoa thấy lời mới yên tâm. Anh giải thích: “Năm cái đầu bàn là đầu của năm vị tiểu của , năm bọn họ là chủ mưu hạ độc . Em thể sưu hồn, làm tổn thương thức hải của bọn họ, ký ức của bọn họ đều chỉnh.”

Phùng Trần thấy lời , khẽ gật đầu, bước tới sưu hồn kiểm tra từng cái một trong năm cái đầu bàn. Sau khi kiểm tra xong, : “Mộ Dung, vất vả cho .”

Mộ Dung Hoa : “Đây là việc nên làm. Em là của , nếu ngay cả em cũng bảo vệ xong, thì xứng làm đàn ông của em.”

Phùng Trần thấy lời , trong lòng vô cùng cảm động, sắc mặt cũng dịu dàng hơn nhiều.

Sở T.ử Âm bước tới, cũng sưu hồn kiểm tra năm cái đầu phụ nữ bàn một lượt. Sau khi xác định sai sót gì, mới hài lòng.

Đường Kiệt hỏi: “Mộ Dung tông chủ, những khác là những hạng ạ?”

Mộ Dung Hoa Đường Kiệt một cái, trả lời: “Những kẻ giường là đồng phạm của năm phụ nữ , là những kẻ bán thịt tiên yêu thú độc, tiên thảo độc, tiên quả độc, bột mì tiên mạch độc, vò rượu độc cho Trần nhi, cùng với kẻ cung cấp độc dược. Những kẻ đất là tì nữ và hầu của năm con tiện nhân , còn những tì nữ và hầu ăn cây táo rào cây sung trong cung điện của Trần nhi.”

Đường Kiệt hiểu gật gật đầu, bước tới kiểm tra ký ức của một .

Mộ Dung Hoa nghiêm túc với Phùng Trần: “Trần nhi, chỉ g.i.ế.c năm con tiện nhân , còn hưu hết bốn mươi lăm phụ nữ con cái khác . Sau trong nhà chúng ít , cũng thể thanh tịnh hơn một chút, tránh để bọn họ hại em.”

Phùng Trần thấy lời khỏi nhíu mày. “Bốn mươi lăm đó cũng hạ độc hại em, hà tất hưu bọn họ chứ?”

Mộ Dung Hoa giải thích: “Tình hình của em cũng đó. Năm đó lúc kế vị, tông môn chút động đãng, cho nên mới cưới thê t.ử của và ba vị quý , kết thành đồng minh với tứ đại gia tộc. Ngoại trừ bốn phụ nữ , năm mươi phụ nữ khác đều là do các thế lực lớn tặng cho . Ta từng chạm bọn họ. Trước bọn họ ở trong cung điện của , cũng để tâm. hiện tại, bọn họ cư nhiên dám hợp mưu hại em, thì dung bọn họ.”

Phùng Trần đàn ông đang với vẻ mặt nghiêm túc, khẽ lắc đầu. “Anh thật là!”

Mộ Dung Hoa : “Trần nhi, em yên tâm, những phụ nữ con cái đều hưu . Nếu bốn phụ nữ con cái dám động tới em, cũng tuyệt đối tha cho bọn họ. Ta sẵn lòng để bọn họ ở cũng chẳng qua là nể mặt bọn họ sinh cho bốn đứa con trai, mới để bọn họ ở . hôm qua rõ với bọn họ , em là giới hạn cuối cùng của , bất kể là bọn họ là con cháu của , ai cũng làm hại em. Ai làm hại em, liền g.i.ế.c kẻ đó.”

Phùng Trần nhận vẻ nhu tình trong mắt đàn ông, sự cảm động trong lòng càng thêm sâu sắc. “Anh cần lo lắng, em sẽ chung sống hòa thuận với bọn họ.”

Mộ Dung Hoa : “Em cần để ý tới bọn họ. Chúng cứ sống ngày tháng của chúng .”

Phùng Trần , bất đắc dĩ lườm đàn ông một cái. “Như ?”

Mộ Dung Hoa dịu dàng ôm lấy eo Phùng Trần, : “Không gì là cả, em là thành với chứ thành với bọn họ, cần để ý tới bọn họ.”

Phùng Trần yêu hết mực sủng ái , khóe môi khẽ cong lên, hiện một nụ hạnh phúc.

Sở T.ử Âm bất đắc dĩ trợn trắng mắt. “Hai ôm đủ hả? Ôm đủ thì mang những cái đầu , làm động phủ của bẩn thỉu thế , tối nay tu luyện thế nào đây?”

Phùng Trần , ngượng ngùng thoát khỏi vòng ôm của Mộ Dung Hoa. Nói với Đường Kiệt: “Tiểu Kiệt, hãy đốt hết những cái đầu !”

“Được thôi!” Đường Kiệt gật gật đầu, lập tức thả hỏa diễm của , đốt sạch tất cả đầu trong động phủ.

Mộ Dung Hoa hậm hực lườm Sở T.ử Âm một cái. “Cứ ngươi là lắm chuyện, một cái Tịnh Trần Thuật chẳng là giải quyết xong ?” Nói xong, Mộ Dung Hoa phất tay áo, sử dụng Tịnh Trần Thuật, dọn dẹp sạch sẽ đống tro đen mà Đường Kiệt đốt.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Sở T.ử Âm quanh một lượt, khẽ gật đầu. “Thế còn tạm .”

Phùng Trần sang Mộ Dung Hoa, : “Mộ Dung, vì Hải Đường phu nhân c.h.ế.t , là để T.ử Âm và Tiểu Kiệt ở trong viện của Hải Đường phu nhân ? Ở đây nhỏ quá, T.ử Âm luyện đan tiện, Tiểu Kiệt luyện khí cũng tiện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-422-phung-tran-giai-doc.html.]

Mộ Dung Hoa , suy nghĩ một chút, : “Trần nhi, Triều Hoa hưu , cung điện của cô lớn hơn cung điện của Hải Đường. Hay là để hai đứa sư của em ở Triều Hoa Cung ?”

Phùng Trần vẻ mặt tán đồng. “Không , Triều Hoa Cung cách cung điện của em xa quá, vẫn là ở Hải Đường Cung ! Bên đó ở ngay sát vách cung điện của em. Như hai vị sư tìm em cũng tiện, em tìm bọn họ cũng tiện.”

Mộ Dung Hoa đảo mắt. Anh thể rằng chính là thích Sở T.ử Âm và Đường Kiệt hai em vợ suốt ngày quấn lấy vợ , mới để hai ở xa một chút ?

Đường Kiệt Mộ Dung tông chủ một cái, sang Phùng Trần. Cậu : “Đại sư , thôi ạ! Em và T.ử Âm ở đây cũng thôi.”

Phùng Trần lắc đầu. “Không , chỉ hai là hai đứa, làm thể để hai đứa ở đây? Ở chỗ , cung điện của Mộ Dung nhiều, đủ chỗ ở.”

Sở T.ử Âm Mộ Dung Hoa một cái, sang đại sư Phùng Trần của , : “Đại sư , đừng nữa, mắt chúng , bằng lòng để chúng ở cung điện của .”

Phùng Trần , đầu sang Mộ Dung Hoa.

Mộ Dung Hoa nhận ánh mắt nhỏ đầy bất mãn của vợ, nghiến răng, sang Sở T.ử Âm. “Ta cho các ngươi tới ở. Nếu Trần nhi để các ngươi ở Hải Đường Cung, các ngươi cứ ở Hải Đường Cung ! Thu dọn một chút cùng thôi!”

Sở T.ử Âm thẳng Mộ Dung Hoa một cái. “Vậy thì đa tạ tông chủ .”

Mộ Dung Hoa lườm Sở T.ử Âm một cái. “Không khách sáo.”

Sở T.ử Âm hỏi: “Cung điện của đại sư , ngươi tìm kiểm tra qua ? Đồ đạc, chăn đệm, hoa cỏ trong viện đều độc chứ?”

Mộ Dung Hoa , sắc mặt chút quá , lập tức với Phùng Trần: “Trần nhi, liền để Ngũ trưởng lão tới cung điện của em kiểm tra.”

Phùng Trần : “Em sưu hồn năm phụ nữ đó , cung điện của em chắc là vấn đề gì , bọn họ hạ độc em đều chọn thực phẩm chứ chọn những thứ khác.”

Mộ Dung Hoa : “Cẩn tắc vô ưu. Cơ thể của em là quan trọng nhất.” Nói xong, lập tức lấy truyền tín ngọc bội gửi tin nhắn cho Ngũ trưởng lão, bảo đối phương tới cung điện của Phùng Trần để kiểm tra.

Sở T.ử Âm khẽ thở dài một tiếng. “Haiz, đại sư đúng là khổ nha! Tìm bạn lữ thô kệch, chăm sóc khác như ngươi.”

Mộ Dung Hoa vị Sở T.ử Âm vẻ mặt đầy bất mãn, vô cùng buồn bực. Thầm nghĩ: Trước cảm thấy em vợ là loại sinh vật đáng ghét thế nha? Bây giờ mới phát hiện , thứ khó đối phó nhất đời là tiên yêu thú, mà là em vợ. Ngươi đ.á.n.h mà mắng cũng xong. Nói nặng lời một câu là vợ liền giận dỗi với ngươi ngay. Thật là phiền phức nha!

Phùng Trần kéo Sở T.ử Âm một cái. “Được , đừng nữa. Đi theo đại sư thôi! Tới xem cung điện bên đó hai đứa thích , nếu thích chúng đổi cái khác. Còn đồ đạc nữa, đồ đạc nếu thích thì bảo Mộ Dung mua đồ mới cho hai đứa.”

Sở T.ử Âm gật đầu. “Được !”

Nhóm bốn bước khỏi động phủ. Đường Kiệt đội hộ vệ trăm bên ngoài, khỏi giật giật khóe miệng, thầm nghĩ: Phô trương của Mộ Dung tông chủ quả thực là lớn nha!

Cả nhóm rầm rộ từ khu vực cư trú của t.ử trở về phía cung điện của Mộ Dung Hoa. Phùng Trần lập tức dẫn Sở T.ử Âm và Đường Kiệt tới Hải Đường Cung. Hải Đường Cung bên trang trí xa hoa, đồ đạc cũng đều mới. Cung điện mặc dù tính là lớn, nhưng cũng mười lăm căn phòng, đối với gia đình bốn Sở T.ử Âm là đủ dùng. Sở T.ử Âm và Đường Kiệt đều hài lòng với cung điện .

Sau khi xem qua Hải Đường Cung, cả nhóm tới cung điện Phùng Trần cư trú ở ngay sát vách. Cung điện Phùng Trần cư trú tên là Hoa Trần Cung, tòa cung điện lớn gấp ba Hải Đường Cung của bọn Sở T.ử Âm. Trong viện trồng nhiều loại hoa cỏ tiên phẩm. Độ xa hoa của nó so với Hải Đường Cung càng mạnh hơn gấp ngàn vạn .

Đường Kiệt xem qua cung điện của Phùng Trần, đem hai cung điện so sánh một chút, cũng khó để hiểu tại chủ nhân của Hải Đường Cung hạ độc đại sư . Đại sư là bình thê của Mộ Dung tông chủ, phận địa vị cao hơn vị chủ nhân của Hải Đường Cung , cung điện khí phái, còn Mộ Dung tông chủ thường xuyên bầu bạn. Đối phương trong mắt, thể đố kỵ chứ?

Mộ Dung Hoa, Phùng Trần, Sở T.ử Âm và Đường Kiệt bốn trong đại điện cùng uống , còn Ngũ trưởng lão thì cầm kim bạc ở một bên kiểm tra tất cả đồ đạc và tất cả đồ trang trí.

Đường Kiệt sang Sở T.ử Âm, : “Hay là giúp Ngũ trưởng lão một tay !”

Sở T.ử Âm lắc đầu. “Không . Những việc vốn dĩ nên là tông chủ làm. Cứ để của làm !”

Mộ Dung Hoa sang Sở T.ử Âm đang đối diện, hừ lạnh một tiếng. “Không cần tới ngươi, ngươi cứ uống !”

Sở T.ử Âm Mộ Dung Hoa một cái, sang đại sư Phùng Trần của . Hắn : “Đại sư , nha, cung điện của đừng dùng nha hầu nữa. Quay đầu sẽ bố trí cho một cái cửu cấp phòng hộ trận pháp, bảo vệ cung điện , kẻ khác làm hại cũng làm nổi.”

Phùng Trần gật đầu. “Cũng , thực cũng thích bên cạnh một đống nha hầu.”

Mộ Dung Hoa : “Trận pháp chúng thể dùng cấp 11. Tứ trưởng lão thể bố trí cho chúng .”

Sở T.ử Âm thấy lời , . “Vậy thì quá !”

Loading...