(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 372: Thiên Cơ Thành Chúng Nhân

Cập nhật lúc: 2026-03-30 03:03:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Vân Hổ Sở T.ử Âm và Đường Kiệt mặt mà nghiến răng nghiến lợi. Ông : “Sở T.ử Âm, Đường Kiệt, hai cái thằng tạp chủng nhỏ các ngươi sẽ kết cục .” Nói đoạn, ông liền lao về phía hai .

Sở T.ử Âm chộp lấy cánh tay Đường Kiệt, bay ngược , Đường Kiệt vội vàng giơ tay ném mười tấm phù phòng hộ cấp 8, dựng lên mười cái màn chắn phòng hộ mặt hai .

“Ầm...”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Kèm theo một tiếng nổ vang trời, Tô Vân Hổ trực tiếp tự bạo.

Mười cái màn chắn phòng hộ Đường Kiệt dựng lên đều vỡ vụn. Hơn nữa, Sở T.ử Âm và Đường Kiệt mỗi còn nổ nát năm món pháp khí phòng hộ minh văn. Tuy nhiên điều đáng mừng là hai thương.

Sở T.ử Âm và Đường Kiệt bay đáp xuống đất. Sở T.ử Âm giơ tay lên, từng sợi tơ đen từ đầu ngón tay bay , mười hai cái hắc hồn trực tiếp tóm lấy nuốt chửng.

Nuốt chửng mười hai cái hắc hồn xong, thực lực của Sở T.ử Âm khôi phục nhiều, bổ sung cho Đường Kiệt ba phần linh lực, bổ sung cho Tiểu Huyễn ba phần linh lực.

Tiểu Huyễn và Tiểu Tinh lập tức dọn dẹp chiến trường. Tiểu Huyễn tìm thấy một chiếc phi hành pháp khí cấp 8 từ trong nhẫn gian của Tô Vân Hổ. Nó : “Không tệ, phi hành pháp khí cấp 6 đổi lấy phi hành pháp khí cấp 8, vụ mua bán hời nha!”

Đường Kiệt cầm lấy phi hành pháp khí, : “Chúng thôi! Rời khỏi đây.”

Ba Sở T.ử Âm gật đầu, bày tỏ sự tán thành.

Đường Kiệt kích hoạt phi hành pháp khí, gia đình bốn phi hành pháp khí của Tô Vân Hổ cùng rời khỏi đây, hướng thẳng tới Giao Dịch Thành.

Sở T.ử Âm thiết lập chế độ tự động lái, cả gia đình tu chỉnh trong phi hành pháp khí ba ngày, lúc mới khôi phục.

Đường Kiệt kiểm tra chiếc phi hành pháp khí từ trong ngoài một lượt. Cậu : “Đợi tới Giao Dịch Thành, em sẽ mua vật liệu, cải tạo chiếc phi hành pháp khí từ trong ngoài một lượt, phi hành pháp khí cấp 8 quả thực nhanh hơn nhiều so với cái phi hành pháp khí cấp 6 của chúng nha!”

Tiểu Tinh sâu sắc tán đồng: “Ừm, tốc độ tương đương với em.”

Tiểu Huyễn : “Chủ nhân, phu nhân, chúng tới kiểm tra chiến lợi phẩm !” Nói đoạn, Tiểu Huyễn lấy mười hai chiếc nhẫn gian.

“Được thôi!” Nói xong, Đường Kiệt cầm lấy nhẫn gian, lấy hết đồ đạc trong nhẫn gian của mười hai .

Gia đình bốn trong buồng lái bắt đầu quy chỉnh chiến lợi phẩm.

Tiểu Tinh chút thất vọng: “Mười hai , hai cái cấp 8, mười cái cấp 7, linh thạch chỉ ba trăm triệu thôi ? Ít ?”

Đường Kiệt suy nghĩ một chút : “Chắc hẳn là dồn hết linh thạch cho ba đứa con trai tấn cấp .”

Sở T.ử Âm sâu sắc tán đồng: “Có khả năng, hai tỷ linh thạch của ba em nhà họ Tô, ước chừng một nửa là do đại cữu và đại cữu mẫu của tài trợ.”

Tiểu Huyễn đảo mắt trắng: “Đồ nghèo kiết xác, chẳng linh bảo gì cả, chỉ vài cọng linh thảo, đan d.ư.ợ.c cũng ít. Thật đúng là nghèo thật.”

Đường Kiệt : “Đây là đập nồi bán sắt để nuôi con trai, kết quả làm áo cưới cho chúng . Hai tỷ linh thạch chúng lấy tấn cấp ?”

Sở T.ử Âm khỏi bật : “Có khả năng.”

Tiểu Tinh thấy lời khỏi giật giật khóe miệng: “Nếu thì hai vợ chồng đúng là oan đại đầu nha!”

Đường Kiệt cầm lấy một quần áo dùng tới đều đem đốt sạch.

Ba Sở T.ử Âm, Tiểu Huyễn và Tiểu Tinh thì bắt đầu phân loại chỉnh lý chiến lợi phẩm trong tay.

Tiểu Tinh : “Hai vợ chồng hai cái cấp 8 mà chỉ một cái phi hành pháp khí. Đây là bán pháp khí để gom linh thạch cho con trai ?”

Đường Kiệt bày tỏ sự tán thành: “Có khả năng.”

Gia đình bốn Sở T.ử Âm phi hành pháp khí cấp 8, chỉ mất năm ngày tới Giao Dịch Thành.

Gia đình Sở T.ử Âm bán hết chiến lợi phẩm dùng tới trong tay, đó bỏ một triệu linh thạch mua một cái tiệm hai tầng, rộng hơn hai trăm mét vuông trong thành. Vẫn quy tắc cũ, tầng hai mở Tiểu Huyễn trải nghiệm quán, tầng một mở thương hành tên là T.ử Kiệt thương hành.

Sở T.ử Âm và Đường Kiệt bắt đầu chuẩn hàng hóa, Tiểu Tinh và Tiểu Huyễn thì bắt đầu tuyển dụng, phụ trách trang trí. Lần tiệm tương đối lớn, cho nên tuyển dụng tám tên tiểu nhị kỳ Hóa Thần, tiền công mỗi mỗi tháng là sáu trăm linh thạch. Tầng một tuyển dụng một vị chưởng quầy thực lực cấp 7, tiền công mỗi tháng là sáu mươi ngàn linh thạch. Ngoài linh thạch , tiểu nhị và chưởng quầy đều hưởng ưu đãi giảm giá ba mươi phần trăm khi mua đan dược. Đãi ngộ vẫn vô cùng hậu hĩnh.

Trải qua một tháng chuẩn , gia đình bốn Sở T.ử Âm cuối cùng cũng mở tiệm lên...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-372-thien-co-thanh-chung-nhan.html.]

Thiên Cơ Thành.

Tô Vân Nương ( của Sở T.ử Âm), Tô Vân Báo (nhị cữu của Sở T.ử Âm), Tô Vân Hà (tam cữu của Sở T.ử Âm, đích xuất), cùng với con gái của Tô Vân Báo là Tô Ngọc (Thiên Cơ sư), con trai của Tô Thiên Hà là Tô Minh (Thiên Cơ sư).

Năm trong đường ốc, cùng bàn luận về chuyện gia đình Tô Vân Hổ g.i.ế.c.

Tô Vân Hà kích động : “Tứ , cả nhà năm đại ca đều cái thằng súc sinh nhỏ mà nuôi g.i.ế.c c.h.ế.t . Chuyện xem làm ?”

Tô Vân Nương thản nhiên liếc ba của . Bà : “Trách ? Cha khi bế quan dặn đại ca và đại tẩu bảo bọn họ đừng rời khỏi nhà. Thế nhưng bọn họ . Tôi cách nào chứ?”

Tô Vân Hà , sắc mặt càng thêm khó coi ba phần: “Vậy ý ?”

Tô Vân Nương thẳng ba của . Bà : “Cha khi bế quan giao Thiên Cơ Thành cho . Cho nên, chuyện của Thiên Cơ Thành . Tôi sẽ để Thiên Cơ Thành tổn thất một binh một nào . Nếu báo thù cho đại ca, thì cứ dẫn theo vợ , ba đứa con trai của , cả nhà năm các .”

Tô Vân Hà thấy lời , sắc mặt : “Tô Vân Nương, đây rõ ràng là đang thiên vị con trai .”

Tô Vân Nương vô tư : “Tùy thì , dù cũng là thiếu thành chủ, quyền điều động một binh một nào của Thiên Cơ Thành cả. Anh thì cứ dẫn theo vợ và con trai cùng báo thù cho đại ca, nếu thì cứ thành thật ở nhà cho .”

Tô Minh vẻ mặt đầy vẻ khó xử về phía Tô Vân Nương: “Cô cô, con T.ử Âm biểu là con trai ruột của cô. Thế nhưng nó làm thực sự chút quá đáng . Dù đại bá cũng là ruột của nó mà! Sao nó thể sát hại đại bá chứ?”

Tô Vân Nương nghĩa chính ngôn từ : “Không, con trai g.i.ế.c đại ca, đại ca và đại tẩu là tự bạo mà c.h.ế.t. Chuyện phái điều tra rõ ràng , hơn nữa cũng bói qua. Đại ca g.i.ế.c, ông là tự tự bạo. Còn tại tự bạo thì rõ lắm.”

“Chuyện ...”

Tô Vân Hà em gái đang ở vị trí cao, ông về phía hai cha con đang đối diện im lặng lời nào. “Anh hai, thấy thế nào?”

Tô Vân Báo thẳng em ba. Ông : “Tứ là thiếu thành chủ, tin sẽ lừa dối chúng . Nếu đại ca là tự bạo mà c.h.ế.t, chuyện báo thù gì đó cũng chẳng gì cần thiết nữa .”

Tô Vân Hà thấy lời , sắc mặt khó coi: “Anh hai, thể như ?”

Tô Ngọc sắc mặt bất thiện về phía Tô Vân Hà: “Tam thúc, chú đang làm gì ? Cô cô là thiếu thành chủ, cô cô hạ đạt mệnh lệnh. Chú chạy tới hỏi ý kiến của cha cháu. Chú đây là ý gì ?”

Tô Vân Hà , ông giận dữ liếc đứa cháu gái của : “Ngọc nhi quả thực là lớn nha, thế mà bắt đầu công nhiên đỉnh đạc với là tam thúc .”

Tô Vân Nương lạnh: “Anh ba, dường như quên . Cha Ngọc nhi là kế nhiệm lứa thứ ba của Tô gia chúng . Thân phận của con bé cao hơn chú đích xuất như đấy.”

Tô Vân Hà thấy lời , tức đến mức cả khuôn mặt đều vặn vẹo: “Tô Vân Nương.”

Tô Vân Nương ba đang từ ghế bật dậy, mặt đỏ tía tai, khỏi lạnh: “Tô Vân Hà, nữa, là thiếu thành chủ của Thiên Cơ Thành. Mệnh lệnh của tuân theo, đợi cha xuất quan , lão già sẽ tha cho .”

Tô Vân Hà phản bác: “Cha nếu m.á.u lạnh như , đối với sự sống c.h.ế.t của đại ca và ba đứa cháu trai của mặc kệ quan tâm, ông cũng sẽ tha cho .”

Tô Vân Nương : “Tùy thì . Dù vẫn là câu đó, nếu xót thương cho em cùng của thì cứ báo thù cho ông . Anh nếu dám thì cứ ở Thiên Cơ Thành thành thật cho , đừng chạy tới khiêu khích hai, hai chúng và đại ca vốn dĩ cùng một sinh . Chẳng tình cảm em gì cả.”

Tô Vân Hà thấy lời của Tô Vân Nương, ông căm hận khôn cùng, phất tay áo bỏ .

Tô Minh Tô Vân Nương và Tô Vân Báo, hành một lễ cũng theo rời .

Tô Ngọc thấy hai cha con đó , cô nàng vẻ mặt đầy vẻ khinh thường: “Tam thúc não vấn đề ? Đại bá thực lực cấp 8 đỉnh phong còn c.h.ế.t , chú thế mà còn cô cô và cha nộp mạng, đúng là chuyện nực , hiểu làm .”

Tô Vân Nương khinh bỉ : “Người là đích xuất, mắt cao hơn đầu, cảm thấy đám thứ xuất chúng đều là lũ ngu ngốc.”

Tô Vân Báo về phía em gái . Ông hỏi: “Tứ , lão tam khi nào tự chạy báo thù cho đại ca ?”

Tô Vân Nương , bà khẽ thành tiếng: “Anh hai, nghĩ nhiều quá . Anh ba xưa nay luôn là loại sắc lệ nội nhẫn, bản lĩnh bắt nạt nhà thôi. Chỉ dựa ông ? Thực lực cấp 8 trung kỳ mà còn dám báo thù cho đại ca? Cũng sợ con trai một chiêu tiễn ông lên đường ?”

Tô Vân Hà sâu sắc tán đồng: “Nói cũng đúng, lão tam là kẻ nhát gan. Ông chắc dám .”

Tô Vân Nương mỉm . Bà thầm nghĩ: Đi thì càng , nếu cả hai đứa đích xuất đều c.h.ế.t thì vị trí thiếu thành chủ của bà cũng vững chắc hơn . Chẳng còn một Tô Vân Báo càng dễ khống chế hơn ?

Thật , Tô Vân Báo cũng nghĩ như , ông cũng mong ba của c.h.ế.t cho rảnh nợ. Từ xưa đến nay đích thứ biệt, bao nhiêu năm nay, lão đại và lão tam cậy là đích xuất, chỗ nào cũng chèn ép đứa thứ xuất như ông một bậc, điều khiến Tô Vân Báo trong lòng bất mãn. Cũng chẳng mấy ưa gì hai cái gọi là em . Mong bọn họ đều c.h.ế.t hết cho ? Đặc biệt là Tô Minh, cái thằng phế vật Tô Minh đó, rõ ràng thiên phú Thiên Cơ Thuật bằng Ngọc nhi, thế nhưng cha cảm thấy đối phương là đích xuất nhất mạch, là cháu đích tôn của , cho nên sắc lập cả Tô Minh và Ngọc nhi của ông đều là kế nhiệm đời thứ ba.

Tô Vân Báo đối với chuyện vô cùng bất mãn. Đời ông là thứ tử, là võ tu, định sẵn là vô duyên với chiếc ghế thành chủ . Thế nhưng thiên phú Thiên Cơ Thuật của con gái ông là cấp 7, mạnh hơn Tô Minh hai cấp, dựa cái gì mà bình khởi bình tọa với Tô Minh chứ? Nói trắng chẳng vẫn là cha thiên vị, coi thường đám thứ xuất bọn họ .

Loading...