(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 283: Ma Thú Nhục
Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:58:47
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba tháng .
Nhị trưởng lão xuất quan, tới động phủ của Đại trưởng lão để tìm hiểu tình hình. Hai cùng uống .
Nhị trưởng lão : “Khu trú quân của chúng thơm quá! Các t.ử đang hầm thịt ?”
Đại trưởng lão trả lời: “Không tất cả t.ử đều hầm thịt, chỉ nhà Sở T.ử Âm đang hầm thịt thôi.”
Nhị trưởng lão thắc mắc: “Chỉ nhà họ hầm thịt thôi ? ngửi thấy mùi thơm dường như chỉ một loại thịt !”
Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão , ông : “Trong nhà Sở T.ử Âm ba mươi cái nồi lớn, mỗi nồi hầm một loại thịt với hương vị khác , ngũ vị hương, ma cay, chua, ngọt, mặn, đủ loại hương vị thịt lỗ (thịt kho) khác .”
Nhị trưởng lão càng thêm hồ đồ: “Tại làm tới ba mươi nồi thịt? Ăn hết ?”
Đại trưởng lão trả lời: “Không chỉ dùng để ăn, phần lớn là để bán. Sở T.ử Âm và Đường Kiệt mỗi tháng sẽ Tú Cầu Trấn gần đây một , đem thịt lỗ làm ở nhà bán hết cho trấn.”
Nhị trưởng lão vỡ lẽ: “Ồ, hóa là để bán ! Hai vị sư cũng thật cần kiệm trị gia.”
Đại trưởng lão bất lực thở dài một tiếng: “Cần kiệm trị gia thì lẽ , nhưng làm sợ hề nhẹ !”
Nhị trưởng lão hồ nghi hỏi: “Làm thịt lỗ thì rủi ro gì chứ?”
Đại trưởng lão giải thích: “Đệ họ dùng thịt gì để làm thịt lỗ ?”
Nhị trưởng lão chút do dự đáp: “Thịt yêu thú chứ gì! Làm thịt lỗ chẳng đều dùng thịt yêu thú ?”
Đại trưởng lão vẻ mặt nghiêm trọng : “Không thịt yêu thú, là thịt ma thú. Trước đó, chúng ngoài thanh trừng ma thú, Sở T.ử Âm và Đường Kiệt dùng linh thạch thu mua hết xác ma thú của mang về. Sau đó, Sở T.ử Âm phương t.h.u.ố.c gia truyền thể khử ma khí trong thịt ma thú, liền dùng thịt đó bắt đầu làm thịt lỗ.”
Nhị trưởng lão sắc mặt đại biến: “Cái gì, thịt ma thú? Thứ đó ăn ? Ăn ma hóa ?”
Đại trưởng lão : “Cả nhà họ ăn ba tháng , ma hóa. Hơn nữa, Tú Cầu Trấn bên bán ba đợt thịt lỗ , cũng thấy ai ăn thịt xong ma hóa cả.”
Nhị trưởng lão bất lực Đại trưởng lão: “Đệ Đại trưởng lão, ngăn cản một chút?”
Đại trưởng lão phân trần: “Ta cũng ngăn , nhưng ngăn nổi !”
Nhị trưởng lão bất an hỏi: “Vậy phía Tú Cầu Trấn đó là thịt ma thú ?”
Đại trưởng lão lắc đầu: “Bên đó . Sở T.ử Âm và Đường Kiệt với trấn chủ đó là thịt yêu thú. Tuy nhiên, trấn chủ phận của hai họ, ít nhiều chắc cũng suy đoán.”
Nhị trưởng lão suy nghĩ một chút, : “Tú Cầu Trấn là trấn phụ thuộc của Thanh Vân Tông chúng . Diệp trấn chủ phận của hai họ, nghĩ chắc cũng dám rêu rao chuyện . lỡ như ăn xảy chuyện thì ?”
Đại trưởng lão : “Ta cũng làm , Sở T.ử Âm . Ba tháng , quả thực là chuyện gì.”
Nhị trưởng lão hỏi: “Vậy báo cho tông chủ ?”
Đại trưởng lão : “Ta với tông chủ . Tông chủ hiện tại nhân thủ trong tông môn khá căng thẳng, thể phái thêm khác qua đây, bảo hai để mắt đến Sở T.ử Âm và Đường Kiệt nhiều hơn. Ngài nếu Sở T.ử Âm thấy thì cũng cần quản nhiều.”
Nhị trưởng lão bĩu môi: “Tông chủ đối với tên đồ thật là yên tâm quá !”
Đại trưởng lão gật đầu: “Phải, cho nên cứ để ý một chút !”
Nhị trưởng lão hỏi: “Phía chiểu trạch tình hình thế nào?”
Đại trưởng lão trả lời: “Mọi thứ bình thường, chuyện gì.”
Nhị trưởng lão : “Vậy , ngày mai dẫn thanh trừng.”
Đại trưởng lão dặn: “Lần thanh trừng mấy cái đầm Ma Ngạc (cá sấu ma) ! Dẫn thêm nhiều t.ử Nguyên Anh một chút, lượng Ma Ngạc nhiều nhưng thực lực khá cao.”
Nhị trưởng lão gật đầu: “Được, .”
Đại trưởng lão nghĩ một chút : “Buổi tối dẫn qua chỗ Sở T.ử Âm ăn thịt nhé! Hai vị sư , đợi xuất quan sẽ mời ăn thịt.”
Nhị trưởng lão , cung kính bằng tuân mệnh mà lắc đầu lia lịa: “Không , ăn thịt ma thú .”
Đại trưởng lão : “Đệ qua đó sẽ ăn thôi. Lúc đầu cũng ăn, nhưng mỗi bước tòa cung điện nhỏ của , ngửi thấy mùi thơm đó là kìm lòng .”
Nhị trưởng lão tò mò hỏi: “Huynh ăn ?”
Đại trưởng lão gật đầu: “Ừm, ăn . Ăn mấy . Mỗi qua đó ngửi thấy mùi là ăn. Nói thật, thịt ma thú ngon hơn thịt yêu thú, vị tuyệt.”
Nhị trưởng lão khẽ giật khóe miệng: “Gan cũng lớn thật đấy! Huynh sợ ma hóa ?”
Đại trưởng lão : “Cả nhà bốn họ ăn ba tháng còn chẳng . Ta mới ăn mấy , vấn đề lớn.”
Nhị trưởng lão thấy cũng lý: “Cũng đúng.”...
Buổi tối, Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão qua chỗ Sở T.ử Âm ăn chực.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-283-ma-thu-nhuc.html.]
Sở T.ử Âm chuẩn thịt lỗ với nhiều hương vị khác , còn đặc biệt nấu cơm linh mễ, cùng mấy món rau xào, chuẩn thịnh soạn. Sáu cùng uống rượu vui vẻ.
Sở T.ử Âm giới thiệu món ăn với hai : “Nhị trưởng lão, ngài nếm thử cái , đây là thịt Hoàng Ma Thử, cực kỳ tươi, là vị ngũ vị hương đấy.”
Nhị trưởng lão miếng thịt trong bát, ông gật đầu: “Được, !”
Tiểu Huyễn về phía đối phương: “Ngài căng thẳng thế làm gì? Thịt chúng xử lý sạch sẽ , chuyện gì . Ăn !”
Tiểu Tinh cũng phụ họa: “Ngài ăn, lát nữa chúng ăn hết sạch đấy.” Nói đoạn, nó gắp thịt cho Tiểu Huyễn.
Nhị trưởng lão hai nhóc đang ăn uống ngon lành, cũng nhập gia tùy tục, c.ắ.n một miếng nhỏ thịt ma thú. Đừng nha, thịt ma thú quả nhiên ngon hơn thịt yêu thú, hèn gì Đại trưởng lão khen ngợi ngớt lời như !
Đại trưởng lão ăn gật đầu: “Đây là thịt Thử Vương ! Làm đậm đà nha!”
Tiểu Huyễn phàn nàn: “Chưởng đó của ngài đ.á.n.h mạnh quá. Tim gan phèo phổi trong bụng đều nát bét hết, ăn .”
Đại trưởng lão , ngượng ngùng : “Được, rút kinh nghiệm, g.i.ế.c ma thú sẽ nhẹ tay một chút.”
Tiểu Huyễn gật đầu: “Biết là .”
Nhị trưởng lão lúc đầu dám ăn, đó ăn thì chút dừng , thực sự là thịt ma thú quá ngon. Ông ăn đến mức vẻ mặt đầy thỏa mãn, hơn nữa thịt ma thú khi khử ma khí, linh khí vô cùng nồng đậm, chỉ cảm giác ngon miệng mà thịt đến dày còn thấy ấm áp, linh khí dồi dào, thể đạt tiêu chuẩn thực bổ. Con mới chỉ là ma thú cấp năm, thật dám tưởng tượng nếu là ma thú cấp sáu thì ăn sẽ bổ dưỡng đến mức nào! Hèn gì Đại trưởng lão cứ nhớ mãi quên thịt ma thú.
Đại trưởng lão hỏi: “Hai vị sư , ngày mai Nhị trưởng lão dẫn t.ử thanh trừng, hai ?”
Sở T.ử Âm : “Phải chứ! Cơ hội rèn luyện thế thể bỏ qua?”
Đường Kiệt cũng : “ , chúng vốn là đến để thanh trừng ma thú mà, mỗi thanh trừng chúng đều .”
Nhị trưởng lão dặn: “Ngày mai mục tiêu của chúng là Ma Ngạc, lượng Ma Ngạc bằng Ma Thử và Ma Oa, nhưng thực lực của Ma Ngạc cao hơn, khó đối phó hơn. Vì , hai vị sư đeo pháp khí phòng hộ, đảm bảo an cho bản .”
Đường Kiệt suy nghĩ một chút: “Ma Ngạc? Là giống cá sấu gì ?”
Nhị trưởng lão giải thích: “Thông thường, Ma Ngạc ở Vạn Ma Chiểu Trạch hai loại là Thiết Bì cá sấu và Thanh Văn cá sấu. Hai loại cá sấu khả năng thích nghi mạnh, là hai loại lượng thành viên đông nhất trong tộc quần Ma Ngạc. Các giống cá sấu khác cũng nhưng lượng ít.”
Đường Kiệt vỡ lẽ: “Hóa là !”
Sở T.ử Âm : “Tốt lắm, hai loại cá sấu thịt chắc, ngon. Săn nhiều một chút cũng . Hơn nữa da cá sấu thể luyện khí, cũng thể dùng để chế tác phù văn chỉ cho .”
Nhị trưởng lão khỏi khẽ giật khóe miệng. Thầm nghĩ: Sở T.ử Âm tính xa thật đấy!
Tiểu Huyễn : “Cá sấu kích cỡ lớn, thể dùng m.á.u cá sấu để ủ rượu thú huyết .”
Tiểu Tinh : “Thế thì tồi, thêm một con đường phát tài.”
Đại trưởng lão nhíu mày, : “Sở sư , ma khí trong m.á.u ma thú dễ khử nhỉ?”
Sở T.ử Âm trả lời: “Cũng khó, chỉ cần lọc thêm vài là thể loại bỏ ma khí. Rượu ủ từ m.á.u ma thú thể cải thiện thể chất, uống loại rượu ích cho việc nâng cao thể chất. Đợi rượu của ủ xong, sẽ tặng hai vị trưởng lão nếm thử.”
Đại trưởng lão : “Vậy thì đa tạ Sở sư .”
Nhị trưởng lão cũng : “Cảm ơn Sở sư .”
Bữa cơm chủ khách đều vui vẻ, bữa tối, Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão liền rời .
Gia đình bốn Sở T.ử Âm sân kiểm tra mấy cái nồi. Họ vớt hết thịt lỗ nấu xong , đó từng miếng từng miếng thịt thu túi trữ vật chuyên dụng, bỏ túi trữ vật nhẫn trữ vật.
Tiểu Huyễn nhạo Nhị trưởng lão: “Cái ông Nhị trưởng lão đó thật thú vị, sợ ăn nhiều. Ăn còn nhiều hơn cả nữa. Đã ăn hết còn sợ cái gì ?”
Đường Kiệt giải thích: “Chuyện cũng trách Nhị trưởng lão . Dù đây cũng là Huyền Nguyệt Đại Lục, Thiên Càn đại lục. Tu sĩ ở đây từng ăn thịt ma thú, nên khó tránh khỏi lo lắng ma hóa.”
Sở T.ử Âm : “Họ chỉ là quen thôi, quen sẽ .”
Tiểu Tinh : “Tôi thấy thịt ma thú ngon hơn thịt yêu thú.”
Tiểu Huyễn : “Đó là đương nhiên, ma thú tự ma khí, quanh năm ma khí nuôi dưỡng, thịt chắc chắn là săn chắc, mịn màng, cảm giác ngon miệng tự nhiên sẽ . Hơn nữa khi nấu thịt, chủ nhân còn cho thêm ít linh thủy nữa mà? Linh thủy thể làm tăng độ tươi, còn thể làm linh khí trong thịt ma thú nồng đậm hơn. Vì vị của thịt ma thú mới tuyệt vời như thế.”
Tiểu Tinh : “Tôi thấy tay nghề của chủ nhân phu cũng là một điểm cộng lớn.”
Sở T.ử Âm : “Được , hai đứa đừng nịnh hót nữa. Về nghỉ ngơi ! Ngày mai còn thanh trừng đấy.”
“Đã rõ.” Hai nhóc gật đầu, lúc mới rời .
Sở T.ử Âm thấy hai đứa , liền dẫn Đường Kiệt trở về tẩm điện. Đường Kiệt dặn: “Ngày mai săn Ma Ngạc, nhớ đeo hết pháp khí phòng hộ lên đấy.”
Sở T.ử Âm dáng vẻ lo lắng của vợ, gật đầu: “Được. Mệt cả ngày , xuống tu luyện thôi!”
Đường Kiệt đáp một tiếng, nắm lấy tay Sở T.ử Âm, cả hai cùng giường. Sở T.ử Âm lấy linh thạch , chia một nửa cho Đường Kiệt, đó bắt đầu tu luyện.
Đường Kiệt bạn đời đang tu luyện bên cạnh, cảm thấy trong lòng vô cùng bình yên, cũng nhắm mắt bắt đầu tu luyện.