(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 251: Chém Giết Tiền Thiên Vân

Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:56:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Sơn và Lưu Minh Sở T.ử Âm, cả hai đều ngây một lúc lâu mới hồn .

Lưu Minh về phía Sở T.ử Âm, yên tâm hỏi: “T.ử Âm, chứ?”

Sở T.ử Âm lắc đầu: “Gã đó yếu như , thể chuyện gì chứ?”

Tiết Sơn chằm chằm Sở T.ử Âm đ.á.n.h giá một lượt, : “Cậu . Đi thôi, ăn cơm, bữa mời.”

Sở T.ử Âm : “Để ! Hôm nay kiếm nhiều.” Nói xong, ba định rời .

Tiền Thiên Vân lập tức dẫn theo mấy vị sư xông tới, chặn đường ba Sở T.ử Âm. Ba buộc dừng bước.

Sở T.ử Âm về phía Tiền Thiên Vân, vẻ mặt nghiêm túc : “Tông môn quy định cấm t.ử tư đấu, ngươi đ.á.n.h ở đây sẽ đuổi khỏi tông môn đấy.”

Tiền Thiên Vân , sắc mặt vặn vẹo dị thường: “Trả t.h.i t.h.ể cho .”

Sở T.ử Âm xong nhịn : “Đó là gã thua cho , mang t.h.i t.h.ể gã về cho bảo bối nhỏ của ăn.” Nói đoạn, Sở T.ử Âm sờ sờ cái dưỡng thú đại trống bên hông.

Tiền Thiên Vân càng thêm phẫn nộ: “Ngươi...”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

của Tiền Thiên Vân vội vàng kéo gã , khuyên nhủ: “Lão Cửu, đừng kích động.”

Sở T.ử Âm : “Hay là thế , cho ngươi ba ngày thời gian. Ba ngày , giờ Tỵ, ngươi chuẩn sẵn chiến thư và một triệu linh thạch, chúng đ.á.n.h một trận. Nếu ngươi thắng, sẽ trả t.h.i t.h.ể cho ngươi. Nếu ngươi thua, ngươi liền cùng ngươi làm thức ăn cho thú cưng của . Hai em ngươi cộng cũng ba trăm cân, đủ cho cục cưng của ăn một tháng .”

Tiền Thiên Vân Sở T.ử Âm đầy vẻ khiêu khích, thèm suy nghĩ liền đồng ý: “Được, ba ngày , và ngươi đ.á.n.h đài sinh tử.”

Sở T.ử Âm : “Được, bồi tiếp. Mau mượn linh thạch ! Linh thạch đủ, nhận chiến thư !”

Tiền Thiên Vân nghiến răng: “Sở T.ử Âm, ngươi cứ đợi đấy cho .” Nói xong, Tiền Thiên Vân xoay rời .

Mấy vị t.ử khác của Tam trưởng lão cũng rời , Sở T.ử Âm thấy hết liền mỉm , cùng Lưu Minh và Tiết Sơn.

Mọi ở khu vực lôi đài thấy nhân vật chính hết, lập tức tụ tập ba năm bàn tán xôn xao.

“Chao ôi, vị cũng quá lợi hại !”

“Không chứ, là đan sư ? Không lẽ là võ tu?”

“Không thể nào, là đan sư cấp 4, mỗi tháng đều đến Nhiệm Vụ Đường nhận nhiệm vụ luyện đan.”

, cũng , vị Sở sư đan thuật , tỷ lệ luyện chế đan d.ư.ợ.c hiếm lạ cao. Bên Nhiệm Vụ Đường nhiều nhiệm vụ treo thưởng đan d.ư.ợ.c hiếm đều nhận hết.”

“Thân phận đan sư là chắc chắn , vị Sở sư thường xuyên đến khu giao dịch bán đan d.ư.ợ.c mua linh thảo.”

mà, đan sư thể đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi như ?”

“Ai mà chứ!”

“Chao ôi, lưu ảnh .”

“Phải đó, cũng quên lưu ảnh .”

“Thật là đáng tiếc!”

“Tôi cứ tưởng đan sư đ.á.n.h với võ tu thì chẳng , cho nên mua lưu ảnh thạch.”...

Ba ngày , Sở T.ử Âm và Tiền Thiên Vân lên lôi đài. Lần Tiền Thiên Vân vẫn chọn lôi đài 5.

Sở T.ử Âm đối thủ của , hỏi: “Đánh thế nào đây? So nắm đấm, so pháp khí, là so linh thuật?”

Tiền Thiên Vân lấy một thanh đại đao cao bằng , : “So pháp khí.”

Ba ngày qua, sư phụ và các sư giúp gã phân tích một chút, đều cảm thấy quyền pháp của Sở T.ử Âm quá , cho nên bảo gã dùng pháp khí để thủ thắng.

Sở T.ử Âm khẽ gật đầu: “Cũng !” Nói xong, Sở T.ử Âm lấy một đôi bao tay đeo . Đây là bao tay cấp 4 do Đường Kiệt luyện chế cho , cũng là pháp khí cấp 4 đỉnh cấp, phẩm chất cao hơn pháp khí cấp 4 thượng phẩm.

Tiền Thiên Vân thấy pháp khí của đối phương cư nhiên là bao tay, gã chút bất ngờ.

Sở T.ử Âm ấn cơ quan, mỗi nắm đ.ấ.m bật bốn lưỡi sắc bén dài hai mươi centimet, lưỡi đao hình móc câu, giống móng vuốt sắc lẹm của hổ báo. Sở T.ử Âm : “Tới !”

Tiền Thiên Vân vung đao c.h.é.m về phía Sở T.ử Âm. Sở T.ử Âm giơ tay dùng móng vuốt của đỡ lấy lưỡi đao của đối phương, đ.á.n.h giáp lá cà.

Lần nhiều tu sĩ đều lấy lưu ảnh thạch , bắt đầu ghi hình ảnh của hai .

Thực , thực lực của Tiền Thiên Vân cũng tương đương với Tiền Thiên Bảo, chỉ là thăng cấp Nguyên Anh trung kỳ sớm hơn Tiền Thiên Bảo hai mươi năm. Võ kỹ và đao pháp của gã cũng khác Tiền Thiên Bảo là mấy. Hơn nữa, điều chí mạng là Tiền Thiên Vân vốn là võ tu, quyền pháp đ.á.n.h nhưng đao pháp thực sự chẳng . Gã so quyền cước với Sở T.ử Âm thì cũng chẳng khả năng thắng, đầy năm mươi chiêu Sở T.ử Âm dùng một vuốt bóp gãy cổ. Thi thể ngã rạp xuống đất.

Sở T.ử Âm thu bao tay, lấy Âm Hồn Phiên, trực tiếp diệt sát Nguyên Anh của đối phương, thu lấy thi thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-251-chem-giet-tien-thien-van.html.]

Lần đài còn im phăng phắc nữa, mà là một mảnh tiếng hoan hô: “Sở sư làm lắm!”

“Sở sư là đan sư cấp 4 lợi hại nhất.”

“Sở sư là đan sư cấp 4 hung hãn nhất.”

Sở T.ử Âm đài, mỉm bay xuống lôi đài, với hai bạn : “Đi thôi! Đi ăn cơm, mời khách.”

Tiết Sơn đờ đẫn gật đầu: “Được thôi!”

Lưu Minh cũng : “Đi thôi!”

Ba Sở T.ử Âm mới ba bước một nhóm chặn . Nhóm đều là t.ử của Tam trưởng lão.

Ba Sở T.ử Âm buộc dừng bước, về phía tám : “Các việc gì ?”

Dẫn đầu là đại t.ử của Tam trưởng lão - Lãnh Phong, Sở T.ử Âm với vẻ mặt thiện cảm, : “Sở sư , ngươi liên tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t hai vị sư của , hành sự là quá mức kiêu ngạo ?”

Sở T.ử Âm mỉm : “ , chính là kiêu ngạo như đấy! Sao nào? Kiêu ngạo phạm điều nào trong môn quy ?”

Lãnh Phong , sắc mặt càng thêm khó coi.

Nhị t.ử của Tam trưởng lão là Triệu Nguyên về phía Sở T.ử Âm, : “Sở sư , ngươi và hai vị Tiền sư ân oán cá nhân, hơn nữa đ.á.n.h cũng là đài sinh tử. Hai bọn họ kỹ kém hơn c.h.ế.t trong tay ngươi, chúng cũng gì để . , ngươi đ.á.n.h thắng bọn họ còn mang t.h.i t.h.ể bọn họ cho thú cưng ăn, chuyện chút quá đáng chứ?”

Tam t.ử của Tam trưởng lão là Vương Thông cũng : “Phải đó, Sở sư , ngươi làm chút quá sỉ nhục khác .”

Sở T.ử Âm lạnh: “Sỉ nhục khác? Có ? Bọn họ chẳng qua chỉ là hai cái xác c.h.ế.t thôi, tính là chứ!”

Tứ t.ử của Tam trưởng lão là Tôn Vũ thấy lời , sắc mặt dị thường khó coi: “Sở T.ử Âm, ngươi đừng quá đáng quá.”

Sở T.ử Âm bộ dạng đỏ mặt tía tai của đối phương, nụ nơi khóe miệng càng sâu hơn: “Ta chính là quá đáng như đấy, ngươi thể làm gì ? Hôm nay ngươi dám chạm một sợi tóc của , liền khiến ngươi cút khỏi Thanh Vân Tông.”

“Ngươi...”

Vương Thông và Triệu Nguyên vội vàng kéo Tôn Vũ : “Tứ sư , đừng xung động.”

Ngũ t.ử của Tam trưởng lão là Lý Cương Sở T.ử Âm với ánh mắt bất thiện, : “Sở sư , là thế , ba ngày chúng đ.á.n.h một trận ở đây. Nếu thắng, ngươi trả di thể của hai vị sư cho , thấy thế nào?”

Sở T.ử Âm trả lời: “Có thể, thuần võ đấu mười vạn linh thạch, sinh t.ử đấu một triệu linh thạch, ngươi linh thạch thì thể khiêu chiến , ngươi thắng một trận, trả cho ngươi một cái xác.”

Thất t.ử của Tam trưởng lão là Ngô Thiên : “Được, cũng khiêu chiến các hạ một trận. Nếu và Ngũ sư đ.á.n.h thắng, các hạ trả di thể của hai vị sư cho chúng .”

Sở T.ử Âm : “Được thôi, các ngươi mau mượn linh thạch ! Trong vòng một tháng, nếu các ngươi đ.á.n.h thắng , tháng sẽ còn t.h.i t.h.ể , chỉ còn xương cốt thôi.”

Ngô Thiên thấy lời , cả khuôn mặt đều vặn vẹo: “Không cần một tháng, ngày mai thể đ.á.n.h với ngươi, mười vạn linh thạch vẫn lấy .”

Sở T.ử Âm gật đầu: “Được, ngươi ngày mai, vị sư của ngươi ba ngày . Các ngươi thể ? Chó khôn chắn đường, các ngươi chắn đường ăn cơm thế là quá võ đức .”

Tám thấy lời Sở T.ử Âm, từng một tức đến đỏ mặt tía tai, mắt trợn ngược như gà chọi.

Tiết Sơn vội vàng : “Mấy vị sư , sư , sư , Sở sư đồng ý lời khiêu chiến của các vị . Các vị thể .”

Lưu Minh cũng : “Phải đó, tông môn chúng quy định cho t.ử tư đấu mà.”

Triệu Nguyên gật đầu: “Đại sư , chúng thôi.”

Lãnh Phong hung tợn lườm Sở T.ử Âm một cái, dẫn theo mấy vị sư rời .

Ba Sở T.ử Âm cũng rời khỏi khu vực lôi đài.

Đám hóng hớt ở đây lập tức bàn tán: “Oa, Sở T.ử Âm chuyện cũng quá khó !”

“Người là đan sư, đ.á.n.h thắng hai võ tu, tự nhiên là đắc ý !”

“Cũng đúng, ai liên tiếp thắng hai trận mà chẳng đắc ý quên chứ? Huynh nhà họ Tiền cũng thật là, nghĩ quẩn như ?”

“Ai bảo chứ?”...

Trong bao sương t.ử lâu, ba Sở T.ử Âm ăn tán gẫu.

Tiết Sơn nhắc nhở: “T.ử Âm, ngày mai cẩn thận đấy! Người khiêu chiến ngày mai tên là Ngô Thiên, là thất t.ử trướng Tam trưởng lão. Người là tu sĩ bản địa của Huyền Nguyệt Đại Lục, là t.ử đại gia tộc. Thuần võ tu, năm tuổi học quyền, mười tuổi luyện thể. Hơn nữa, thực lực Nguyên Anh hậu kỳ, thực lực cao hơn một tiểu cảnh giới.”

Lưu Minh : “Đối thủ ba ngày cũng lợi hại, đó là ngũ t.ử của Tam trưởng lão, tên là Lý Cương, thực lực Nguyên Anh đại viên mãn. Cũng là thuần võ tu, năm tuổi luyện thể, sáu tuổi học quyền.”

Sở T.ử Âm hai đang lo lắng, để tâm: “Không , bọn họ đ.á.n.h với sẽ đ.á.n.h sinh t.ử . Nếu sinh t.ử đấu, thực lực cao hơn cũng sợ. Đánh quyền sẽ thua bọn họ . Ta cũng là năm tuổi luyện thể, sáu tuổi luyện quyền. Hồi nhỏ sức khỏe , cho nên gia tộc từ nhỏ bồi dưỡng như một võ tu. Đến năm hai mươi tuổi mới bắt đầu học đan thuật. Trước năm hai mươi tuổi, vẫn luôn học đ.á.n.h quyền. Bộ Sở gia quyền pháp luyện hơn hai trăm năm .”

Đây lời dối, ngay cả bây giờ, Sở T.ử Âm cũng thường xuyên lén gian luyện quyền. Bên đó diện tích rộng, thích hợp cho và Đường Kiệt luyện quyền, luyện kiếm. Mỗi ngày bọn họ đều dành một canh giờ gian để luyện tập quyền pháp và kiếm pháp. Chưa bao giờ lười biếng, trừ khi là bế quan.

Hai Sở T.ử Âm , ít nhiều cũng yên tâm hơn một chút.

Loading...