(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 224: Đan Dược Cấp Bốn
Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:56:08
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Kim Phượng về phía gia gia , : “Gia gia, uống ít rượu thôi.”
Vương Thái Phượng cũng : “Gia gia, rượu của Sở T.ử Âm mà cũng dám uống ? Người sợ hạ độc ?”
Vương thành chủ lắc đầu: “Sẽ , khôi thuật của Đường Kiệt còn học thành mà? Ta còn giá trị lợi dụng, bọn họ sẽ g.i.ế.c .”
Vương thành chủ xong lời , tiếp tục uống rượu. Thực , trong lòng ông cũng uất ức. Chuyện trong lòng ông cũng cảm thấy nghẹn khuất. nghẹn khuất thì ích gì? Vợ mất , con trai mất , ông chỉ còn một đứa đích trưởng tôn thôi, vì Mộc Châu, ông cũng chỉ thể nhẫn nhịn.
Tôn Cương giật giật khóe miệng: “Gia gia, con cứ cảm thấy chuyện chút nguy hiểm nha! Hai như ở trong nhà , còn đề phòng bọn họ. Chuyện mà, nghĩ thế nào cũng thấy là một rắc rối.”
Vương Kim Phượng phàn nàn: “Đại ca cũng thật là, đồng ý chứ? Lẽ nên đồng ý mới .”
Tần Phấn vợ , vẻ mặt tán đồng: “Không đồng ý là thể nào, lúc đó đại ca cùng bá phụ tham gia đấu giá hội, bọn họ mười bốn , ba Kim Đan, mười một Trúc Cơ. Mười bốn căn bản đ.á.n.h Sở T.ử Âm và Đường Kiệt. Cho dù Sở T.ử Âm đưa ba viên Ngân Tinh Đan đó, đại ca cũng đồng ý. Đại ca lúc đó nếu đồng ý, mười bốn e là về .”
Vương Kim Phượng thấy lời , một trận sống lưng lạnh toát. Phu quân sai, Sở T.ử Âm và Đường Kiệt đó vô cùng tàn bạo, g.i.ế.c chớp mắt, từng ba đại tông môn thông nã. Người như đương nhiên là một là một, làm cho phép khác từ chối?
Vương Thái Phượng cũng đến rùng : “Hai quả thực là thổ phỉ mà!”
Tôn Cương thở dài một tiếng: “Từ nhỏ gia gia dạy con chăm chỉ tu luyện, là thực lực cao mới thể làm . Câu ứng nghiệm lên Sở T.ử Âm và Đường Kiệt, từ tội phạm thông nã của ba đại tông môn, đến hôm nay thành cường đạo ai dám đụng. Bọn họ đúng là thật.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Vương thành chủ bốn , : “Hai đứa con gái, còn Tần Phấn, Tôn Cương, các con mấy ngày tới ở trong phủ thành chủ đều thành thật một chút, đừng trêu chọc bọn họ. Thực lực của bọn họ ở . Các con nhớ kỹ, nhớ kỹ, đắc tội hai . Nếu , tất nhiên đại họa lâm đầu.”
Bốn liên tục gật đầu: “Vâng, thưa gia gia.”
…
Chỗ ở của Sở T.ử Âm.
Tiểu Huyễn khì khì: “Chủ nhân, ngài bốn tên chúng dọa sợ ?”
Sở T.ử Âm vẻ mặt khẳng định : “Chắc chắn , hơn nữa còn dọa nhẹ .”
Đường Kiệt suy nghĩ một lát, giải thích: “Bọn họ chắc là mới đến thành Hắc Long, đối với giao dịch của chúng và nhà họ Vương vẫn hiểu rõ lắm.”
Tiểu Tinh vẻ mặt đắc ý : “Bị sợ cũng chẳng gì . Oai phong bao!”
Tiểu Huyễn tỏ ý tán thành: “ thế, bốn tên nhát gan , dọa đến mặt trắng bệch, liền .”
Đường Kiệt bất đắc dĩ hai đứa nhỏ, : “Được hai đứa, về phòng tu luyện ! Nhớ kỹ, mấy ngày tới nhà họ Vương sẽ một khách khứa, hai đứa đừng chạy lung tung. Có ?”
“Biết chủ nhân (phu nhân).” Nói xong, hai đứa nhỏ liền rời .
Đường Kiệt về phía Sở T.ử Âm, hỏi: “Anh tặng linh thủy, tặng bình lớn cỡ nào?”
Sở T.ử Âm trả lời: “Bình nửa cân, tặng một bình linh thủy, thấy thế nào?”
Đường Kiệt nghĩ nghĩ, khẽ gật đầu: “Vậy cũng .”
Sở T.ử Âm : “Linh thủy của chúng , tác dụng là hỗ trợ nâng cao thực lực. Đẳng cấp hiện tại vẫn cao lắm. Nếu chúng thể tìm nhiều thiên tài địa bảo hơn để nâng cao phẩm chất của linh thủy thì .”
Đường Kiệt suy nghĩ một chút, : “Thiên tài địa bảo dễ tìm như . Muốn tìm thiên tài địa bảo, e là đến bí cảnh Thiên Nguyệt bên tìm . , bản đồ Vương Hàn đưa cho chúng ? Anh xem ?”
Sở T.ử Âm lấy bản đồ , trải lên bàn: “Bản đồ xem , nhưng mà sơ sài lắm nha!”
Đường Kiệt lập tức ghé sát xem xét. Vừa một cái cũng thở dài liên tục: “Chẳng mở hai ? Chỉ đ.á.n.h dấu năm địa điểm thôi ? Đám trưởng lão và t.ử Thanh Vân Tông cũng quá gì .”
Sở T.ử Âm bất đắc dĩ nhún vai: “Ta thấy dáng vẻ đó của Vương Hàn thì giống như đang dối. Nếu dối, chứng tỏ bí cảnh Thiên Nguyệt vô cùng nguy hiểm.”
Đường Kiệt suy nghĩ một chút, : “Có lẽ bí cảnh Thiên Nguyệt nguy hiểm, mà là tu sĩ bên phía Nam Lĩnh nguy hiểm. Cho nên, trưởng lão và t.ử Thanh Vân Tông mới dám quá nhiều nơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-224-dan-duoc-cap-bon.html.]
Sở T.ử Âm về phía Đường Kiệt, nhắc nhở: “Nhớ kỹ, đến bí cảnh Thiên Nguyệt, nhất định vạn phần cẩn thận. Mạng quan trọng hơn cơ duyên, hiểu ?”
Đường Kiệt nắm lấy tay Sở T.ử Âm, nghiêm túc gật đầu: “Em hiểu, cũng bảo vệ chính .”
“Ừm, sẽ.”
…
Lại qua mấy ngày, tân khách trong phủ thành chủ ngày càng nhiều, cả phủ thành chủ giăng đèn kết hoa, nha và sai vặt ai nấy đều bận rộn đến mức chân chạm đất, trong phủ đông, hầu như ngày nào cũng gương mặt mới xuất hiện.
Sở T.ử Âm và Đường Kiệt đều là thích góp vui, cho nên phu thê hai vẫn luôn ở trong sân của , hề ngoài. Không chỉ bọn họ, ngay cả Tiểu Huyễn và Tiểu Tinh cũng ngoài. Sân của bọn họ trận pháp phòng hộ cấp ba bên ngoài, thể cách tuyệt âm thanh ồn ào, ngoài cũng thấy âm thanh trong trận pháp. Người ngoài nếu sự cho phép của bọn họ thì cách nào sân của bọn họ, tự nhiên cũng quấy rầy bọn họ.
Thấy ngày mai là sinh nhật của Vương thành chủ , Vương Hàn dẫn theo Đại trưởng lão cùng tới chúc thọ nhị thúc. Vương Hàn khi đến phủ thành chủ thành Hắc Long, việc đầu tiên là tìm đến Sở T.ử Âm.
Đường Kiệt pha nóng, mang lên linh quả tiếp đãi hai vị khách, thể hiện rõ phong thái của chủ nhà.
Sở T.ử Âm ghế, hai bên cạnh, : “Hai vị là tới tham gia thọ yến của Vương thành chủ ?”
Vương Hàn gật đầu: “ , ngày mai chính là đại thọ một ngàn ba trăm tuổi của nhị thúc, cho nên và Đại trưởng lão là tới tham gia thọ yến.”
Sở T.ử Âm nhận câu trả lời như cũng thấy bất ngờ. Dù nữa, Vương thành chủ cũng là thúc thúc ruột của Vương Hàn, cho dù riêng tư quan hệ , trong dịp , Thanh Vân Tông cũng thể cử tới tặng thọ lễ. Thể diện luôn giữ mà!
Vương Hàn uống một ngụm , về phía Sở T.ử Âm, hỏi: “Sở đạo hữu, hồn lực của ngài cao như , từng thử luyện chế đan d.ư.ợ.c cấp bốn ?”
Sở T.ử Âm thấy lời , nhướng mày: “Ngươi đang đùa với ? Cái nơi chim thèm ị như Man Hoang đại lục linh thảo cấp bốn ? Trước đó thám hiểm di tích của một tu sĩ Nguyên Anh, còn chẳng thấy nổi một cọng linh thảo cấp bốn nào. Ta đồ rằng, linh thảo cấp bốn mà, nếu thì cũng chỉ thể bí cảnh mà tìm thôi.”
Vương Hàn đối với cách của Sở T.ử Âm tỏ vô cùng tán đồng: “ , Man Hoang đại lục tài nguyên nghèo nàn, linh thảo cấp bốn quả thực dễ tìm nha!”
Đại trưởng lão : “Sở đạo hữu, thọ yến của Vương thành chủ, tông chủ đặc biệt lấy một bộ linh thảo cấp bốn luyện chế Hồi Xuân Đan cấp bốn để chúc thọ Vương thành chủ, thế nào, Sở đạo hữu hứng thú luyện chế Hồi Xuân Đan cấp bốn ?”
Đường Kiệt lập tức : “Đại trưởng lão, đa tạ ý của ngài, nhưng T.ử Âm chỉ là một đan sư cấp ba, việc luyện chế đan d.ư.ợ.c cấp bốn từng thử qua. Chuyện quá mạo hiểm ?”
Vương Hàn Đường Kiệt, ánh mắt dừng Sở T.ử Âm, dùng ánh mắt hỏi ý kiến đối phương.
Sở T.ử Âm đặt chén trong tay xuống, chằm chằm Vương Hàn, : “Ngươi lừa , ngươi ít nhất hai bộ linh thảo luyện chế Hồi Xuân Đan cấp bốn. Nếu ngươi chỉ một bộ linh thảo, ngươi dám tới tìm . Vạn nhất luyện đan thất bại, chẳng lẽ ngươi định tay tham gia thọ yến ngày mai ?”
Vương Hàn đón lấy ánh mắt dò xét của Sở T.ử Âm, ông lớn: “Sở đạo hữu đúng là thần cơ diệu toán nha! Ta quả thực hai bộ linh thảo luyện chế Hồi Xuân Đan cấp bốn. Thế nào, ngài thử một chút ?”
Sở T.ử Âm nhún vai: “Ta cũng ! Ngươi tình nguyện làm kẻ ngốc, mang linh thảo tới cho luyện tay, cầu còn . mà, lời mất lòng . Thứ nhất, nếu linh thảo luyện hỏng , bao bồi thường tổn thất cho ngươi . Đương nhiên, thù lao của ngươi cũng thể lấy. Thứ hai, nếu thành đan, quy tắc cũ đưa cho ngươi hai viên đan dược, phí tay là ba triệu. Thế nào?”
Đại trưởng lão thấy lời khỏi giật giật khóe miệng. Trong lòng thầm nghĩ: Sở T.ử Âm đúng là cái gì cũng dám nha! Trước mặt thiếu chủ mà dám thiếu chủ là kẻ ngốc! Thiếu chủ cũng thật khí phách nha! Lại dám tìm một đan sư cấp ba luyện chế Hồi Xuân Đan cấp bốn.
Vương Hàn khóe miệng ngậm , : “Không vấn đề gì.”
Đường Kiệt thấy lời , liếc Vương Hàn một cái. Trong lòng thầm nghĩ: Vị Vương thiếu chủ quả thực là khí phách nha! Ông căn bản là đang đ.á.n.h cược, loại chuyện chút nắm chắc nào thế mà ông cũng dám cược, đúng là gan lớn nha! Chẳng lẽ ông sợ linh thảo cấp bốn vất vả mới luyện hỏng ?
Sở T.ử Âm và Vương Hàn : “Được thôi, ngươi vấn đề gì, cũng vấn đề gì.”
Vương Hàn từ trong nhẫn gian của lấy linh thảo và linh thạch, đưa cho Sở T.ử Âm: “Vậy bái thác Sở đạo hữu.”
Sở T.ử Âm xua tay, : “Ba các ngươi ngoài đợi !”
Vương Hàn gật đầu, liền cùng Đường Kiệt, Đại trưởng lão, ba cùng rời khỏi phòng khách. Ba bước khỏi sân, bên ngoài trận pháp phòng hộ, chờ đợi Sở T.ử Âm luyện đan.
Đường Kiệt về phía vị Vương thiếu chủ , : “Vương thiếu chủ, làm chút quá mạo hiểm ! Thực , đối với Vương thành chủ mà , bất luận tặng là linh thảo đan d.ư.ợ.c đều là tâm ý của . Vương thành chủ đều sẽ thích thôi.”
Vương Hàn mỉm : “ , nhị thúc từ nhỏ thương , tặng thúc món quà gì thúc cũng sẽ thích. vẫn cảm thấy đan d.ư.ợ.c đẳng cấp cao hơn một chút. Hơn nữa, đời chẳng lúc nào cũng là đang đ.á.n.h cược ? Thỉnh thoảng điên cuồng một chút, đời mới mỹ nha!”
Đường Kiệt Vương Hàn , cũng thêm gì nữa. Trong lòng thầm nghĩ: Vị kế nhiệm tương lai của Thanh Vân Tông quả thực là khí phách, đảm thức nha!