(Chủ công) Thần Toán Sủng Vợ - Chương 146: Cả Nhà Nhàn Đàm
Cập nhật lúc: 2026-03-30 02:52:41
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Kiệt lái xe, Đường Hạo ghế phụ, hàng ghế là Đường phụ, Đường mẫu và Sở T.ử Âm, chiếc xe thứ hai chở bốn vệ sĩ, chín hai chiếc xe rời khỏi nhà họ Chu, thẳng đến biệt thự của Vương Kiến Quốc.
Đường mẫu Sở T.ử Âm bên cạnh. Bà khuyên nhủ: “T.ử Âm , ngoại công con là cổ hủ, ông , chỉ là tính tình thôi, con hãy lượng thứ nhiều hơn, đừng chấp nhặt với ông .”
Sở T.ử Âm về phía Đường mẫu, gật đầu: “Vâng, con , con nể mặt , thèm chấp với ông .”
Đường mẫu nhận câu trả lời như , chút dở dở : “Cái đứa trẻ thật là!”
Sở T.ử Âm Đường mẫu, chuyển sang Đường phụ.
Đường phụ nghiêng đầu thẳng mắt . Nghi hoặc hỏi: “Ngươi chằm chằm làm gì thế?”
Sở T.ử Âm mỉm : “Không gì, con thấy đôi khi cũng khá lợi hại đấy, chuyện còn nghẹn họng hơn cả con.”
Đường phụ thấy lời , hừ nhẹ một tiếng: “Hừ, bớt nhảm , mới chọc tức khác như ngươi .”
Sở T.ử Âm : “Thật con , đôi khi đối với con và Tiểu Kiệt đều , chỉ là thừa nhận thôi.”
Đường phụ biệt nữu mặt chỗ khác. Ông : “Ta đối với ngươi , chỉ đối với con trai thôi.”
Sở T.ử Âm nhún vai. Không để tâm : “Vô tư ạ! Người đối với Tiểu Kiệt chính là đối với con .”
Đường phụ thấy lời , càng thấy biệt nữu hơn.
Đường Hạo hỏi : “Mẹ, chúng đặt mấy vé máy bay ạ?”
Đường mẫu trả lời: “Đặt sáu vé máy bay, là , cha con, ngoại công, ngoại bà và hai vệ sĩ. Cha con chiếc xe cần lái về, cho nên để hai vệ sĩ máy bay về cùng chúng , hai vệ sĩ lái xe về.”
Đường Hạo suy nghĩ một chút : “Hay là để hai và Sở cũng máy bay về ạ! Con và hai vệ sĩ, ba chúng con lái hai chiếc xe, chiếc xe của hai con lái, con còn thể chăm sóc Tiểu Huyễn nữa.”
Đường mẫu : “Để mai tính ! Ngoại bà con , bà cùng chúng , bà sang thành phố B giúp một tay. Ngoại bà con nếu , ngoại công con chắc chắn cũng theo thôi.”
Đường Hạo , nhịn mỉm : “Cái đó thì đúng, ngoại công và ngoại bà tình cảm , lúc nào cũng như hình với bóng.”
Đường Kiệt nhướng mày, liếc gương chiếu hậu: “Mẹ, thấy ngoại công và ngoại bà ạ?”
Đường mẫu : “Mẹ thấy họ sẽ đấy.”
Đường Kiệt buồn bã gật đầu: “Ồ!”
Sở T.ử Âm : “Không càng , tiết kiệm tiền ăn, tiền ở.”
Đường mẫu , bất đắc dĩ giải thích: “T.ử Âm, kết hôn là chuyện đại sự, đông một chút thì , đông cho náo nhiệt.”
Đường phụ : “Yên tâm, nhà chúng , chúng tự tiếp đãi, chúng ở thành phố B mấy căn biệt thự cơ mà, ở đủ hết. Ở đủ thì bao trọn một khách sạn. Ta bỏ tiền, cần ngươi bỏ tiền .”
Sở T.ử Âm : “Ai bỏ mà chẳng là tiền ạ?”
Đường Kiệt : “T.ử Âm, chuyện trong nhà cần bận tâm . Em định khi về sẽ tìm một đội thi công, sửa sang tầng một căn nhà của chúng một chút. Tầng hai tạm thời động . Như thì ông nội Tôn và đến thể ở tầng hai.”
Sở T.ử Âm liếc vợ một cái. Hắn : “Được, ý kiến gì. Thẻ của chẳng đều đưa cho em ! Em làm thế nào thì cứ làm thế đó , tiền của hai đứa chẳng đều ở chỗ em ! Em cứ dựa theo tiền đó mà tính toán ! Anh cái gì cũng theo em hết.”
Đường phụ trợn trắng mắt, bất mãn : “Ngươi đúng là làm ông chủ rảnh tay thật đấy.”
Sở T.ử Âm vẻ mặt đầy tán đồng: “Nhạc phụ, lời thể như ạ! Con và Tiểu Kiệt tuy là vợ chồng, nhưng tâm tư của Tiểu Kiệt con cũng hiểu hết, con đưa hết tiền cho em , để em tự tổ chức một hôn lễ mà em thích, chẳng ?”
Đường mẫu thấy lời , hài lòng mỉm : “Mẹ con thương Tiểu Kiệt, nhưng mà hôn lễ là chuyện của hai đứa mà! Vậy con cũng nên tham gia chứ!”
Sở T.ử Âm : “Vâng, con sẽ trông coi đám đó sửa sang.”
Đường Kiệt : “Mẹ, con thể tự xử lý những chuyện vặt vãnh đó . Tâm tư của T.ử Âm đặt những chuyện . Mẹ đừng làm khó nữa.”
Đường mẫu con trai một cái, khẽ gật đầu: “Được , hai đứa cứ bàn bạc với !”
Đường phụ về phía Sở T.ử Âm: “Ngươi suốt ngày chẳng quản chuyện gì cả, cái đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế hả?”
Sở T.ử Âm trả lời: “Tu luyện ạ! Con đang nghĩ xem tìm cơ duyên, giúp con và Tiểu Kiệt thăng tiến thực lực, thực lực hiện tại của chúng con tính là thấp . Cơ duyên dễ tìm. Thật nhất vẫn là rời , tìm một đại lục phù hợp cho chúng con tu luyện.”
Đường phụ , nhịn nhíu mày: “Ngươi nước ngoài ?”
Sở T.ử Âm lắc đầu: “Không, con rời khỏi Địa Cầu, đến các hành tinh khác.”
Đường phụ thấy lời , im lặng hồi lâu: “Đi đến hành tinh khác dễ dàng như chứ?”
Đường mẫu nỡ hỏi: “Vậy nếu , còn thể về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-than-toan-sung-vo/chuong-146-ca-nha-nhan-dam.html.]
Sở T.ử Âm trả lời: “Con và Tiểu Kiệt đều là tư chất tu luyện đỉnh cấp, nếu chúng con ở Địa Cầu, chỉ thể già c.h.ế.t ở đây, cùng lắm cũng chỉ sống hai trăm tuổi. Nếu chúng con thể rời khỏi đây, đến nơi phù hợp cho chúng con tu luyện, chúng con thăng tiến thực lực lên, chúng con thể sống ngàn năm, vạn năm, thậm chí là vũ hóa thành tiên, thành thần, vĩnh tồn tại thế. Lẽ nào hy vọng con và Tiểu Kiệt thành tiên, thành thần ?”
Đường phụ suy nghĩ một chút: “T.ử Âm , chuyện đáng tin ?”
Sở T.ử Âm tràn đầy tự tin : “Sao đáng tin chứ? Con và Tiểu Kiệt thiên sinh là vật liệu tu luyện , chúng con là những kiệt xuất trong hàng tỷ . Chúng con sinh là tầm thường .”
Đường phụ thấy lời , ông gật đầu: “Làm cha , tự nhiên là hy vọng con cái , hai đứa nếu thật sự thể làm nên chuyện, xông pha một phen cũng . Chỉ là, và con đều là phàm nhân, e là thấy hai đứa thành tiên, thành thần .” Nói đến đây, Đường phụ thở dài một tiếng.
Đường mẫu cũng đỏ vành mắt: “Mẹ cũng hy vọng hai đứa thể thành tiên, thành thần, nhưng nỡ xa hai đứa mà!” Nói xong, Đường mẫu nỡ nắm lấy tay Sở T.ử Âm.
Sở T.ử Âm Đường phụ và Đường mẫu đang đầy vẻ u sầu. Hắn : “Không , cần lo lắng. Nếu hai đứa con thật sự thể thành tiên, thành thần, đến lúc đó con và Tiểu Kiệt sẽ xé rách gian, trở về bên cạnh hai . Lại bầu bạn với hai thêm mấy chục năm, đợi hai mất , chúng con mới rời .”
Đường Kiệt , ngẩn : “Xé rách gian?”
Đường Hạo cũng vẻ mặt đầy kinh ngạc về phía Sở T.ử Âm: “Anh Sở, xé rách gian là cái gì thế ạ?”
Sở T.ử Âm giải thích: “Tiên nhân và thần nhân đều là vô sở bất năng, nghịch chuyển thời , xé rách gian về quá khứ cũng là thể. Cho nên , tu tiên chỉ thể trường sinh bất lão, mà còn thể làm kẻ mạnh cao nhân nhất đẳng.”
Đường Hạo hiểu: “Lợi hại thế !”
Đường Kiệt : “Nếu thể về, thì quá .”
Sở T.ử Âm : “Yên tâm , nếu cơ hội, sẽ đưa em về, để cuộc đời em tồn tại bất kỳ điều gì hối tiếc.”
Đường Kiệt thấy lời , trong lòng thấy ấm áp vô cùng. T.ử Âm lúc nào cũng nghĩ cho như thế.
Đường Hạo : “Anh Sở, lợi hại như , em tin nhất định thể thành tiên, thể cùng hai về.”
Sở T.ử Âm về phía Đường Hạo: “Cái thằng nhóc ngươi cũng khá lợi hại đấy chứ, chuỗi vòng tay làm tệ nha!”
Đường Hạo nhận lời khen của Sở T.ử Âm, ngại ngùng mỉm : “Là nhờ Sở dạy bảo ạ.”
Sở T.ử Âm hỏi: “Chuỗi vòng mười hai hạt mà ngươi bán hai mươi vạn ? Rẻ thế ?”
Đường Hạo giải thích: “Anh Sở, , những chuỗi vòng đó của em đều làm từ nguyên liệu thừa đấy ạ. Anh cả tìm cho em mấy xưởng làm vòng tay, làm ngọc bội, dùng giá thấp thu mua hết những nguyên liệu thừa mà họ dùng đến về. Sau đó, tự em lựa chọn ngọc thạch, miếng lớn thì làm trận pháp bài, miếng nhỏ thì làm chuỗi vòng tay. Em còn thuê hai công nhân, chuyên môn giúp em mài hạt ngọc. Họ đem ngọc thạch làm thành chuỗi vòng hạt ngọc cho em, em trực tiếp khắc ấn trận văn, chuỗi vòng sáu hạt là mười vạn một chuỗi, chuỗi vòng mười hai hạt là hai mươi vạn một chuỗi.”
Sở T.ử Âm xong, nhịn nhướng mày: “Hê, cái gã cả gian thương của ngươi, quỷ kế cũng ít nha! Lại nghĩ việc giúp ngươi thu mua nguyên liệu thừa.”
Đường Hạo : “Anh cả tuy linh căn, nhưng bản lĩnh kinh doanh vẫn lợi hại ạ. Em đem một cái gara biệt thự của em cải tạo thành xưởng gia công. Chuyên môn gia công chuỗi vòng ở bên đó. Giá vốn ngọc thạch lớn, hai công nhân, bao ăn bao ở, một tháng lương một vạn tệ. Chỉ bấy nhiêu vốn liếng thôi ạ.”
Sở T.ử Âm , nhịn mỉm : “Ngươi làm thế cũng khá đấy! Hôm nào đó sang bên ngươi xem thử.”
Đường Hạo liên tục gật đầu: “Dạ ạ!”
Đường Kiệt hỏi: “Hạo Tử, chuỗi vòng của em bán chạy ?”
Đường Hạo gật đầu: “Cũng ạ, mua ít . Người của Hiệp hội tu sĩ thành phố B hầu như mỗi một chuỗi. Còn gia đình Từ Minh, Lý Thụy và Trương Vũ Phong ba nhà họ nữa, cũng đều mỗi một chuỗi. Trước đây, cha của Tống Minh Huy từng đến thành phố B, dẫn theo mấy ông chủ lớn ở thành phố C, ba mỗi mua mười chuỗi. Giá của em cao, lấy lượng làm lãi !”
Đường Kiệt khẽ gật đầu: “Rất , như đối với bản em cũng là một sự rèn luyện, em khắc ấn trận văn nhiều hơn, sự kiểm soát của em đối với trận pháp sẽ hơn.”
Đường Hạo sâu sắc đồng tình: “Vâng, em cũng nghĩ như ạ.”
Sở T.ử Âm hỏi: “Ngươi thường xuyên bố trận ?”
Đường Hạo lắc đầu: “Cái đó thì , em bố trí một cái phòng hộ trận pháp ở nhà em. Ở căn biệt thự nhỏ của em bố trí một cái phòng hộ trận pháp. Trước đây, hội trưởng Hiệp hội tu sĩ thành phố B mời em bố trí một cái phòng hộ trận pháp cho nhà ông , đó một tu sĩ mời em bố trí một cái hỏa diễm trận pháp. Chỉ bố trí bốn cái trận pháp thôi ạ.”
Đường Kiệt về phía em trai. Cậu kinh ngạc hỏi: “Có tìm em bố trí sát trận ?”
Đường Hạo giải thích: “Ồ, vị tu sĩ đó là hỏa linh căn, hấp thu hỏa diễm chi lực trong trận pháp ạ.”
Đường Kiệt , nhịn giật giật khóe miệng: “Không làm cháy c.h.ế.t chứ?”
Đường Hạo : “Không ạ, em khắc ấn ngọc bội cho , thể tự khỏi trận pháp.”
Đường Kiệt hiểu: “Thì là thế!”
Sở T.ử Âm hỏi: “Vậy ngươi bố trận cho khác thu bao nhiêu tiền?”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Đường Hạo trả lời: “Em thu phí cao, một cái trận pháp một triệu tệ ạ.”
Sở T.ử Âm khẽ gật đầu: “Cái giá cũng tệ. Xem mười tháng qua, tốc độ trưởng thành của ngươi nhanh nha!”
Đường Hạo mỉm : “Em ngày hôm nay đều là nhờ Sở ban cho ạ.”
Sở T.ử Âm Đường Hạo. Hắn : “Tư chất của ngươi , ngộ tính cũng làm , nhưng may mà ngươi là một đứa chịu khó. Cố gắng nỗ lực lên nhé!”
Đường Hạo liên tục gật đầu: “Vâng, con Sở.”