(Chủ Công) Người Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 142: “Em Luôn Không Nghe Lời Anh, Khiến Anh Hết Cách.”

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:05:43
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tuyệt nhíu mày, Cố Dương.

Đều thương , còn thể những lời như .

Bây giờ là lúc ‘liếc mắt đưa tình’ ?

Tạ Tuyệt tự hỏi, thực sự hiểu nổi yêu đáng yêu của đang làm gì.

“Làm gì ?”

Thế là, bất đắc dĩ trầm giọng hỏi ngược một câu.

“Cố Dương, ngay ngắn .”

Cậu , một tay ấn lên vai Cố Dương, tiến lên hai bước, để Cố Dương trở ghế.

Mặc dù tức giận, nhưng đối mặt với yêu đang thương, ngọn lửa giận nào thể phát tiết .

Cố Dương hiện tại cũng tuyệt đối là tồn tại như .

Tạ Tuyệt chỉ đè ép hàng mày, tiếp tục Lý Kiên Quốc:

“Bây giờ tất cả các kiểm tra đều làm xong ?”

“Bác sĩ thế nào?”

Theo ý , đến bệnh viện cũng là một sai lầm, qua tấp nập như , trong thời gian chờ đợi khám bệnh, Cố Dương đang nhịn đau ?

là ai, Tạ Tuyệt.

Cách địa điểm phim xa một bệnh viện tư nhân.

Lý Kiên Quốc, vẫn là quá ngu ngốc một chút.

Lý Kiên Quốc thấy câu hỏi của Tạ Tuyệt, lặng lẽ ngẩng đầu lên:

“Tạ tổng, bác sĩ Cố tiếp theo chú ý nghỉ ngơi, cố gắng hết sức dùng tay .”

“Những chuyện khác thì gì, Cố thể về nhà .”

“Thuốc ở chỗ .”

Nói , xách xách túi t.h.u.ố.c đang cầm tay.

Tạ Tuyệt lướt qua, trầm thấp "Ừm" một tiếng, xung quanh ngoài bọn họ , còn những khác.

Thế là, Cố Dương mới xuống Tạ Tuyệt nắm tay kéo lên:

“Đi thôi, về nhà.”

Tạ Tuyệt bực dọc , ngữ khí keo kiệt, lạnh như băng tình cảm.

Cố Dương mở to mắt, nắn nắn đầu ngón tay Tạ Tuyệt, ý đồ làm nũng.

Chỉ là Tạ Tuyệt mới một cái, liền lập tức mặt .

Bất đắc dĩ, đành cong mắt, nắm tay cùng Tạ Tuyệt ngoài.

Tạ Báo bế Tạ Lạc, cùng Lý Kiên Quốc theo phía .

“Này, xem, tiếp theo sẽ gặp nữa .”

Lý Kiên Quốc khổ sở gãi gãi đầu:

“Tôi cũng cảm thấy , Tạ thiếu gia.”

Tạ Báo xốc xốc đứa trẻ trong lòng, tay xoa xoa cằm:

cũng chắc, Cố thể sẽ khuyên nhủ .”

“Anh thực cũng lạnh lùng đến thế, vẫn đạo lý mà.”

“Trong tình huống đó, làm , vốn dĩ cách Cố cũng gần.”

Lý Kiên Quốc rũ cái đầu to xuống, chút chán nản:

“Là Cố cho theo quá sát.”

Tạ Báo bộ dạng của đối phương, lửa cháy đến , tiện hề hề rộ lên:

“Hehe, nếu sa thải , thì theo , giúp trông trẻ.”

“Lạc Lạc cũng lớn , thỉnh thoảng cũng khá nghịch ngợm.”

Tạ Lạc trong lòng Tạ Báo thấy tên , ngước đôi mắt to hổ Lý Kiên Quốc.

Ca ca , to con quá, OvO.

Lý Kiên Quốc im lặng, ngờ cơ hội việc làm mới mà còn kịp nghĩ cứ thế đến .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

nếu thể, vẫn làm việc trướng Tạ tổng, theo Cố .

...

Lên xe, Cố Dương dùng tay trái ôm lấy tay Tạ Tuyệt, tựa vai Tạ Tuyệt, cọ cọ.

Tạ Tuyệt liếc Cố Dương một cái, đẩy , nhưng động thủ.

Phía là tài xế và Lý Kiên Quốc, bây giờ trong xe hạ vách ngăn xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-nguoi-yeu-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-142-em-luon-khong-nghe-loi-anh-khien-anh-het-cach.html.]

“Phái thêm cho em một nữa.”

Tạ Tuyệt thẳng về phía , cho đến tận bây giờ, lông mày vẫn nhíu .

Ngữ khí nhàn nhạt vui giận, nhưng Cố Dương , bản bây giờ ngàn vạn dư địa để từ chối.

Thế là, Cố Dương nhẹ nhàng chớp chớp mắt, tiếp tục dán sát Tạ Tuyệt, cằm gác lên vai Tạ Tuyệt, lên tiếng.

Tạ Tuyệt để ý đến sự im lặng của Cố Dương.

Chỉ là yêu chột của dám chuyện mà thôi.

“Sau đừng để khác cách em quá xa nữa.”

“Còn cả đoàn phim của em nữa,”

Nói đến đây, giọng của Tạ Tuyệt trầm xuống, khựng , Cố Dương ngẩng đầu lên.

Tạ Tuyệt nghiêng mặt, đối diện với đôi mắt chút căng thẳng của Cố Dương:

“Haiz... Tôi sẽ bảo Đặc trợ Tô giúp đỡ.”

“Bất luận là đầu tư, là tiền bạc, đừng để ý nữa, Cố Dương.”

Tạ Tuyệt khẽ thở dài, trong lúc đối thị, hàng mày lạnh cứng tan chảy đôi chút, dường như chút bất đắc dĩ.

Cậu giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Cố Dương.

Cố Dương híp mắt , tựa lòng bàn tay lạnh .

“Đau ?”

Tạ Tuyệt rũ mắt xuống, nhẹ nhàng hỏi.

Cố Dương lắc đầu, cong mày lên, tay trái phủ lên mu bàn tay Tạ Tuyệt, hôn lên lòng bàn tay đối phương.

“Không đau, Tạ .”

Động tác như , thanh niên làm nhiều , nhưng , dường như đặc biệt khiến thương xót hơn.

Tạ Tuyệt định định khuôn mặt Cố Dương, vài giây , tầm mắt dời xuống, rơi chỗ thạch cao trắng muốt chói mắt .

Đồ lừa gạt.

Bị thương , thể đau chứ.

Tầm mắt Tạ Tuyệt mặt Cố Dương, vuốt ve khuôn mặt Cố Dương:

“Cố Dương, nhớ kỹ nỗi đau .”

“Nếu còn , sẽ để chuyện trôi qua đơn giản như .”

Tạ Tuyệt , đôi mắt xanh thẳm phản chiếu hình bóng đôi mắt Cố Dương, trầm tĩnh trong suốt.

Đôi mắt dường như chỉ liếc qua là thể thấu lòng như , ánh mắt nhẹ nhàng rơi tay Cố Dương.

“Em luôn lời .”

“Khiến hết cách.”

Nói , Tạ Tuyệt thu tay về, cơ thể kéo giãn một chút cách.

Cố Dương đôi tai nhạy bén của vấn đề .

Chỉ cảm thấy lời của Tạ Tuyệt lạnh nhạt mật, bất đắc dĩ cưng chiều.

Rõ ràng thu tay về, nhưng dường như đỡ lấy trái tim .

... Trong khoang xe mờ tối, khuôn mặt Cố Dương từng chút một đỏ lên.

Trong sự đối thị vô thanh lưu động như , trái tim hai dường như càng gần hơn.

Anh chậm rãi tiến gần, chui trong vòng tay Tạ Tuyệt, dính dính nhớp nhớp cọ cọ gò má Tạ Tuyệt, cuối cùng cong đôi môi xinh hôn lên.

“Tạ ...”

Anh chỉ nỉ non, bày tỏ tình ý của , dường như ngoại trừ gọi đối phương, thể lời nào khác nữa.

Tạ Tuyệt giãn mày, nửa khép mắt, lắng giọng tràn ngập sự dịu dàng, tiếp nhận nụ hôn .

Một nụ hôn kết thúc, mới đẩy Cố Dương , vuốt mái tóc bên tai Cố Dương:

“Đừng làm nũng, về nhà phát biểu cảm nghĩ về thương .”

“Nếu làm một nữa, biện pháp nào hơn để tránh khỏi ?”

Lời dứt, một tĩnh lặng, thứ vốn dĩ đang vểnh lên của Cố Dương lặng lẽ xẹp xuống.

buông vòng tay của Tạ Tuyệt , chỉ lười biếng gác cằm, cũng khẽ thở dài một .

“Haha.”

“Vâng, , Tạ lão sư.”

Kim chủ đại nhân của , yêu cưng chiều nhất cũng nghiêm khắc với nhất.

Tạ Tuyệt khoanh hai tay ngực, tựa hồ lay động.

Chỉ là khuôn mặt sang ngoài cửa sổ xe, khóe môi cũng đang cong lên một nụ .

Loading...