(Chủ Công) Người Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 121: Phòng Ngừa Đẹp Trai? Không, Phòng Ngừa Ham Muốn Chiếm Hữu.
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:05:08
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc phim của đoàn phim kết thúc ngày hôm qua, Cố Dương nhận lời mời dự tiệc đóng máy, nhưng .
Thực sự tìm lý do để tham gia, nhưng vẫn gửi những lời chúc đến mấy bạn kết giao trong đoàn.
Trong giảng đường bậc thang rộng lớn, giảng viên đang thao thao bất tuyệt, Cố Dương cũng giống như phần lớn sinh viên xung quanh, chăm chú lắng , thỉnh thoảng ghi chép một chút.
Còn Tạ Báo bên cạnh Cố Dương thì mờ mịt hơn nhiều, hai mắt vô hồn chằm chằm lên bục giảng, bảng đen và ppt một lúc, vở ghi chép của Cố Dương.
cho dù hiểu, ít Tạ Báo cũng gây tiếng ồn gì, chỉ im lặng lấy điện thoại của , cúi đầu chơi.
Rất rõ ràng, giảng viên đại học phần lớn bận tâm đến việc sinh viên làm như , huống hồ đây là một giảng đường lớn như thế.
Cho đến khi tan học, Cố Dương mới lay lay Tạ Báo đang gục tay ngủ say sưa.
Cố Dương thu chiếc kính gọng đen mặt, gọng kính đen to bản che khuất đôi mắt xuất chúng của .
“Đi thôi, Tạ Báo.”
Tạ Báo mơ màng tỉnh dậy, ngáp ngắn ngáp dài vò vò tóc, xách balo lên theo, cùng Cố Dương ngoài, lẩm bẩm:
“Anh Cố, cái lớp của , còn dễ ngủ hơn cả cái lớp thương mại, tài chính kỳ hạn gì đó của em nữa.”
Cố Dương lặng lẽ vết hằn đỏ do ngủ mặt Tạ Báo, nhất thời trả lời thế nào.
Lúc , dường như hiểu đôi chút, tại Tạ thỉnh thoảng dùng ánh mắt ghét bỏ Tạ Báo.
“Tạ Báo, học lúc nào cũng thế ?”
Tạ Báo cho là đúng mà cúi đầu nghịch điện thoại,
“Anh Cố, em và hai em là cùng một phe, giống như đấy, đừng miễn cưỡng bản .”
“Em cũng bao giờ miễn cưỡng bản , thể Đại học A là vắt kiệt sức lực , em khởi nghiệp chính là bớt lo cho gia đình .”
“Dù hai ở đó, cũng chẳng cần đến em.”
Nghe lời Tạ Báo , Cố Dương im lặng một chút, thể là vẫn lý.
Chỉ cần Tạ Báo nhiễm những thói hư tật đó, khởi nghiệp đầu tư, thì cả đời cũng xảy sai sót gì.
Cố Dương khẽ lắc đầu, nãy là lắm miệng .
“Được Cố, theo em, em chỗ nào đồ ăn ngon.”
Nhìn Tạ Báo nhắc đến đồ ăn trưa lấy tinh thần, Cố Dương bất đắc dĩ cong khóe môi.
Thực , vị tiểu thiếu gia ,'Tạ Bảo Bảo', cũng khá đáng yêu, khiến ghét.
Thảo nào Tạ thể cho phép đối phương ở bên cạnh .
……
“Tạ tổng, chính là như , Cố ở trong Đại học A bình thường.”
Tạ Tuyệt Đặc trợ Tô báo cáo, nhíu mày, trong mắt lộ một chút thần sắc tin tưởng.
Bình thường?
Tạ Tuyệt nhớ khuôn mặt chỗ nào cũng hợp ý của thanh niên.
Không, chỉ là khuôn mặt, mà là tất cả.
Cố Dương, rốt cuộc bình thường ở chỗ nào?
Tuy đây là vì ước mơ của Cố Dương, cũng là do chính gật đầu, để Cố Dương đến Đại học A giảng.
nếu Cố Dương thực sự phát hiện, vây quanh theo đuổi...
Cảm giác đó, giống như bảo vật cất giấu riêng tư đột nhiên đẩy ánh đèn sân khấu để chia sẻ cùng khác.
, rõ ràng là của , ?
Thế là, sáng nay lệnh.
Cậu cho phép Cố Dương theo đuổi ước mơ, nhưng cũng bảo Lý Kiên Quốc báo cáo cẩn thận lịch trình của đối phương.
Đặc trợ Tô bĩu môi, đôi mắt đầy nghi ngờ của Tạ Tuyệt, lặng lẽ lấy máy tính bảng , mở những bức ảnh Lý Kiên Quốc chụp gửi đến.
“Tạ tổng, ngài xem, Cố lúc học chính là như thế .”
Tạ Tuyệt khẽ nhướng một bên mày, đưa tay nhận lấy máy tính bảng.
Rũ mắt , thanh niên trong hình mặc một bộ đồ đen trắng xám, tóc mái chải chuốt, lười biếng rũ xuống che khuất một nửa đôi mắt.
Mà mặt càng đeo một cặp kính gọng đen quê mùa đến cực điểm, che chắn kín mít đôi mắt và sống mũi nổi bật đó.
Hơn nữa cúi đầu, đôi môi và cằm cũng trở nên mờ nhạt và gây chú ý trong tư thế như .
Đương nhiên, Tạ Tuyệt cũng bỏ qua Tạ Báo đang bên cạnh Cố Dương ngủ say sưa.
……
“Tạ tổng, chính là như , Cố ở trong Đại học A, thực sự bình thường.”
Đối mặt với sự lặp một nữa của Đặc trợ Tô, Tạ Tuyệt im lặng một chút, đưa trả máy tính bảng trong tay cho đối phương.
Sau đó, chuyển mắt tin nhắn điện thoại của ,
“… Ừm, ngoài .”
Trên màn hình điện thoại đang sáng lên, rõ ràng là giao diện trò chuyện với Cố Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-nguoi-yeu-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-121-phong-ngua-dep-trai-khong-phong-ngua-ham-muon-chiem-huu.html.]
【Cố Dương: Tạ , trưa nay em ăn cùng em họ ngài.】
【Cố Dương: (Ảnh Tạ Báo nhai nhóp nhép.jpg) (Ảnh selfie của chính Cố Dương.jpg)】
Nhìn hai bức ảnh, Tạ Tuyệt tự động bỏ qua bức ảnh đầu tiên, bấm bức ảnh selfie của Cố Dương.
Trong hình, tóc mái của thanh niên vuốt lên, một phần tóc xõa xuống hai bên, thanh sảng tuấn lãng.
Cặp kính gọng đen trong ảnh tháo xuống, đôi mắt sâu thẳm cong cong, tôn lên đôi môi tuyệt và sống mũi cao thẳng, mỉm tỏa sức quyến rũ.
Rõ ràng, tuấn mỹ.
Cùng với tiếng đóng cửa của Đặc trợ Tô, phòng làm việc rộng lớn chìm yên tĩnh.
Tạ Tuyệt bức ảnh đó, vài phút , nhấn lưu mới thoát khỏi giao diện, gửi tin nhắn cho Lý Kiên Quốc.
【Tạ tổng: Ảnh và tin tức của Cố Dương, trực tiếp báo cáo cho .】
Tạ Tuyệt gửi tin nhắn xong, úp điện thoại xuống mặt bàn, màn hình máy tính mặt.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt Tạ Tuyệt, tròng kính gọng vàng phản chiếu một mảng sáng trắng.
Bức ảnh máy tính bảng nãy lưu .
Một Cố Dương như , còn từng thấy.
mà, thế thì tính là gì?
Tạ Tuyệt nhướng mày khẽ một tiếng, nhếch khóe môi lên một chút.
Xử lý phòng ngừa trai?
……
“Không , Cố, …”
Tạ Báo phồng má, ngây ngốc Cố Dương tách tách chụp chụp chính , chớp mắt thả tóc mái xuống trở nên xám xịt.
Hắn trơ mắt, cứ thế Cố Dương đối diện 'đại biến sống', bây giờ đeo cặp kính gọng đen đó lên.
“Thế cũng quá khoa trương , cần thiết ?”
Tạ Báo đương nhiên hiểu Cố Dương đang làm gì, nhưng vểnh môi, nuốt thức ăn trong miệng xuống, cẩn thận lấy điện thoại soi soi chính .
“Anh Cố, cần thế , em thấy kiểu như em, mới hoan nghênh hơn.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Anh thấy ?”
Tạ Báo , toét miệng rộ lên, để lộ một hàm răng trắng đều.
Cố Dương Tạ Báo cũng coi như sảng khoái đáng yêu, rũ mắt gắp thức ăn, đưa miệng.
Nói về học hành, Tạ Báo hiểu lắm, nhưng đồ ăn ngon, thực sự hiểu.
Ít nhất, khẩu vị của quán , Cố Dương cảm thấy ngon hơn tự làm.
“Không thấy thích.”
Khóe môi Cố Dương mang theo một nụ , hàng chân mày lười biếng dùng bữa, khẽ liếc Tạ Báo một cái,
“Là Tạ , cảm thấy thích.”
Phòng ngừa trai?
Không, là phòng ngừa những ghen tuông và hiểu lầm đáng .
Đây là cách xử lý đối với ham chiếm hữu của Tạ .
Về ham chiếm hữu ngày càng tăng của Tạ Tuyệt, Cố Dương nhận đôi chút.
Sáng nay, sắc mặt Tạ lúc khỏi nhà vẫn như thường lệ, nhưng ánh mắt đó lượn lờ mặt và trang phục của nhiều hơn bình thường hai vòng, mới nhạt nhẽo dời .
Nói thật, điều khỏi quá đáng yêu !
Tạ là tự tin, cho nên đối với mắt của cũng tự tin.
thực tế, Cố Dương cho rằng, hề xuất sắc đến thế.
Những 'trang ' , cũng chỉ là để phòng ngừa những rắc rối đáng mà thôi.
Giọng hời hợt nhưng quá đỗi thẳng thắn của Cố Dương rơi xuống, khiến cằm Tạ Báo suýt rớt xuống đất.
Hắn cạn lời hồi lâu, chớp chớp mắt, miệng há ngậm , gì đó, cuối cùng thôi.
Tạ Báo vốn định phản bác, Tạ của mới là hẹp hòi như .
, dần dần, cùng với những hình ảnh trong đầu khống chế mà nổi lên, mặt cũng từ từ đỏ lên.
Bầu khí mờ ám thể xen lúc hai ở chung cùng với sự dung túng của hai, và cả nụ cùng khuôn mặt lúc Cố Dương selfie nãy.
…… Hình như là thật?
Tạ Báo nghĩ , tin tà mà chằm chằm khuôn mặt dường như bình thường của Cố Dương lúc .
Khoan , kỹ , đường nét quai hàm sắc sảo đó, còn môi, mắt, ngay cả bàn tay thon dài đó, đều nam tính hơn ?!
Cho dù khuôn mặt che chắn thành thế , vóc dáng cao lớn cũng thể che giấu, tổng thể, vẫn là mức trung bình khá trở lên.
Một bản năng thẩm mỹ xa lạ, đây từng nhận đối với cùng giới đ.á.n.h trúng .
Thế là, Tạ Báo chấn động phát hiện , những gì Cố Dương mà thể là sự thật!