(Chủ Công) Người Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 120: Cỏ Đuôi Chó Nảy Mầm, Hỏa Hoạn, Cuộc Nói Chuyện Ở Nhà Cũ, Lợi Nhuận Đầu Tư, Đại Học A

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:05:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , ngày đầu tiên của tháng Năm, Cố Dương kinh ngạc vui mừng phát hiện cỏ đuôi ch.ó trong chậu của Tiểu Hoa nảy mầm .

Mầm non màu xanh vàng nhạt bọc trong vỏ hạt, nhỏ như đầu kim, rụt rè đội những hạt đất, bám sát mặt đất, trông mềm mại đến lạ thường.

Cố Dương vui vẻ rộ lên, chụp bức ảnh tự lưu giữ, mầm non nhỏ bé đó mà nỡ đưa tay chạm .

Quả nhiên, loài cỏ dại sức sống mãnh liệt như cỏ đuôi chó, sẽ nhanh mọc lên thôi.

Và chính loài cỏ dại , thích, Tiểu Hoa cũng thích.

Sau khi nở rộ, những chiếc đuôi lông xù, khi chạm , khi gió thổi rụng, nảy mầm khắp nơi, vươn lên mạnh mẽ.

Điểm duy nhất là, nếu da nhạy cảm, chạm thể sẽ ngứa.

Cố Dương bưng chậu hoa, vui vẻ mang ban công phơi nắng.

……

Và trong lúc Cố Dương đang chào đón mầm non mới, thì ngày đầu tiên của tháng Năm, thứ chào đón Tạ An Sơn và Tạ Thành Sơn, là hỏa hoạn.

Nhà của hai bọn đều bốc cháy, giống là bắt nguồn từ đường ống nhà bếp, lan rộng dữ dội.

Khác với căn biệt thự nhỏ tên Tạ Tuyệt, diện tích thiêu rụi nhà bọn lớn hơn nhiều.

Căn biệt thự đó mất nhà bếp, phòng làm việc, còn một phần phòng khách, cùng với cửa phòng của Tạ Tuyệt và Cố Dương.

nhà của Tạ Thành Sơn, bộ tầng một và tầng hai đều còn, so thì nhà của Tạ An Sơn hơn nhiều.

Khi tin tức truyền đến, Tạ An Sơn và Tạ Thành Sơn vẫn đang ở nhà cũ, mới ngủ dậy.

Tạ An Sơn tức giận đến mức suýt ngất , đó chính là ngôi nhà mới mà mới sửa sang Tết.

“Báo cảnh sát, báo cảnh sát!”

Nghe Tạ An Sơn la hét như , trong phòng làm việc, Tạ Thành Sơn ngoáy ngoáy tai, Tạ An Sơn như kẻ ngốc,

“Không , lão hai, chứ.”

“Anh bắt chính , bảo đừng tay đừng tay .”

“Anh thực sự dám tay với của thằng nhóc đó, xem , bây giờ cũng vạ lây .”

“Anh thể đền cho chút tiền hả!”

Tạ An Sơn trợn trắng mắt, suýt chút nữa chọc tức đến ngất ,

“Cậu ý gì, Tạ Thành Sơn, chủ ý do đưa ?”

“Cái cũng dám, cái cũng dám, thì làm mà xử thằng nhóc đó !”

Lời thốt , Tạ Thành Sơn chìm sự im lặng kỳ dị, ánh mắt khó dò Tạ An Sơn,

“Không , lão hai, làm thật ?”

“Kết quả nhất là lấy lợi ích, chứ liều mạng sống c.h.ế.t.”

“Tạ thị nếu thực sự rơi tay , lão gia t.ử là đầu tiên đồng ý.”

“Từ đầu đến cuối, chỉ thêm nhiều lợi ích mà thôi, hề nghĩ đến chuyện đoạt quyền.”

“Anh thực sự não , làm mà sống đến bây giờ, đây lúc đại ca còn sống thấy ngu xuẩn đến thế.”

“Nếu dám làm thật, nó cũng sẽ làm thật, đến lúc đó là chuyện gọi một tiếng chú hai nữa .”

Tạ Thành Sơn dường như chấn động, hít sâu một , mới một tràng dài.

Cùng với lời của , Tạ An Sơn cũng nhanh chóng thoát khỏi sự phẫn nộ ban đầu, lý trí trở .

Hắn im lặng, hồi lâu gì, nghĩ đến điều gì, đôi mắt ươn ướt, nhanh chóng chớp .

Cuối cùng, đưa tay quệt mắt, hung hăng trừng Tạ Thành Sơn một cái,

“Đều tại , đại ca mất , đều tại !”

“Cũng tại , lúc nào cũng đưa chủ ý , làm tưởng thật!”

“Chậc, ông đây về nhà đây, hôm nay làm nữa.”

Tạ An Sơn , nghiến răng dậy, sải bước khỏi phòng làm việc, cửa phòng đóng sầm thật mạnh.

Chỉ còn Tạ Thành Sơn vẫn tại chỗ, chiếc ghế thái sư bằng gỗ lim đó, ánh mắt phức tạp cánh cửa đóng chặt , cũng cúi đầu thở dài một .

“Haiz.”

Năm xưa, nếu sớm ngày hôm nay, cũng sẽ tiến cử tên của đại tẩu với lão gia tử.

Đại ca, là đại ca xứng đáng nhất của tất cả em bọn họ.

Ba em bọn họ tuổi tác gần nhất, từ nhỏ đến lớn, tuy thỉnh thoảng mâu thuẫn, nhưng ba vẫn luôn ở bên .

Từ khi nào, mối quan hệ của bọn họ, trở nên ngày càng xa cách, ngày càng xa như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-nguoi-yeu-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-120-co-duoi-cho-nay-mam-hoa-hoan-cuoc-noi-chuyen-o-nha-cu-loi-nhuan-dau-tu-dai-hoc-a.html.]

Còn nữa, một đại ca như , sinh một đứa con như thế?

……

“Lão Vương , ông xem, đứa cháu trai của , rốt cuộc là mềm lòng là nhẫn tâm?”

“Tôi sợ nó đủ nhẫn tâm, sợ nó quá nhẫn tâm.”

“Những năm qua, cuối cùng vẫn con đường khiến nó hận nhất.”

Trong phòng ngủ tầng cao nhất của nhà cũ họ Tạ, Tạ Hoàn xe lăn, Vương bá đẩy ban công phơi nắng.

Cảm nhận sự vuốt ve của ánh nắng ấm áp, lão híp đôi mắt già nua, chiếc xe đang lái khỏi nhà cũ từ phía .

Vương bá lưng Tạ Hoàn cúi gằm mặt xuống, rũ mắt, ông cũng ngoài 70 , hầu hạ Tạ Hoàn hơn nửa đời .

đến nay, vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của đứa trẻ nhỏ bé đó một một trong phòng làm việc lạnh lẽo và trống trải.

Vì Tạ Tuyệt thiện với những đứa trẻ cùng trang lứa, nên Tạ Hoàn nhốt một ở đó, một ngày một đêm.

Và chính sự do dự ngắn ngủi như của Vương bá, dường như cũng khiến Tạ Hoàn câu trả lời.

Tạ Hoàn chậm rãi nâng mắt lên, chăm chú chiếc xe của Tạ An Sơn lái khỏi trang viên, chuyển mắt bầu trời trong xanh thẳm lúc ,

“…… ngược hy vọng nó hận , nhưng nó .”

“A Tuyệt mềm lòng hơn A Thừa, nhưng cũng nhẫn tâm hơn.”

“Đứa trẻ , đối với lòng , quá nhiều, nhưng đối với chính , quá ít.”

Tạ Hoàn lẩm bẩm như tự với chính , Vương bá cúi gằm mặt xuống, dám lên tiếng.

Ông mím chặt môi, bàn tay vịn xe lăn trắng bệch.

Hơn nửa đời trôi qua, đối với vị gia chủ nắm quyền Tạ thị cả đời , ông vẫn luôn sợ hãi và e dè.

Trong sự im lặng dường như ngưng đọng như , Tạ Hoàn để ý đến sự thất ngôn của Vương bá.

Chỉ vẫn nửa híp mắt, rũ mắt tựa xe lăn, phơi nắng.

Mãi đến mười mấy phút , lão mới cất giọng trầm thấp :

“Vào nhà thôi, Vương bá.”

“Haiz, tuổi , cũng nhiều hơn.”

“Lát nữa bảo Tê Hoàng sớm xem mắt cho đứa trẻ Tạ Báo đó .”

Vương bá cúi đầu , ngày nắng gắt, mồ hôi lạnh lưng thấm ướt chiếc áo sơ mi mặc sát .

“Vâng, lão gia.”

Miệng của ông, xưa nay luôn kín nhất.

Vừa nãy, cái gì cũng thấy, cái gì cũng .

-

Trước cổng Đại học A, Tạ Báo chạy chậm lên phía , khoác vai Cố Dương,

“Anh Cố!”

Cố Dương rũ mắt, khuôn mặt tươi rạng rỡ của Tạ Báo, mũi chân đang kiễng lên của , mỉm .

Cái kiễng chân , cũng khiến nhớ đến bạn của , Trần Lộ.

Trần Lộ cũng , rõ ràng chiều cao đủ, nhưng vẫn cứ kiễng chân cố sức, để khoác vai .

Những ngày qua, và Trần Lộ cũng từng cắt đứt liên lạc.

Năm trăm nghìn đầu tư cho studio đó cũng thu hồi vốn , cùng với sự mắt của nhiều bộ phim ngắn, luôn bộ bùng nổ.

Sáng nay Trần Lộ mới chuyển cho hai mươi nghìn, hì hì đây là tiền hoa hồng.

Nghĩ đến đây, đôi mắt mặt Cố Dương khẽ cong lên, với Tạ Báo:

“Đi thôi, nhưng đừng khoác vai nữa.”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Miễn cưỡng bản .”

Tạ Báo sửng sốt, ngượng ngùng thu tay về, mặt 'xoẹt' một cái đỏ bừng.

Cố Dương nâng mắt, dòng qua tấp nập trong khuôn viên trường, ánh nắng, hai hàng cây cao lớn hai bên đường đung đưa cành lá.

Gió nhẹ thổi qua, Cố Dương cầm chiếc máy ảnh cổ lên, chụp một bức ảnh.

Thật .

Chỉ là, rõ ràng sáng nay mới hôn, mới ôm.

bây giờ, nhớ Tạ .

Loading...