[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 150: Đợi
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:49:06
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi một trận bão táp nữa ập đến, rồng đầu to mang theo mấy tên thiên sứ, ác ma lưng về tới đích.
Cuồng phong rít gào, những ngôi nhà ở Mogori thời tiết u ám bao trùm, ngập tràn trong bóng tối. Rồng đầu to sớm kiệt sức, nó ngã quỵ xuống đất, chẳng mấy chốc biến thành một con rồng xanh nhỏ xíu chỉ bằng cỡ bàn tay.
Trì Trăn nhét nó túi áo.
Trong phòng Boboel một cái bể nước lớn chuyên dùng để nuôi nó.
Trì Trăn mở cửa phòng, thả rồng đầu to trong, dùng chút ma lực của để tiếp thêm sức mạnh cho nó.
Boboel vẫn còn đang hôn mê, nhưng thể chất của ác ma cấp S quả thực thể coi thường. Chỉ trong vài chục phút bay về, những vết bầm tím nó mờ quá nửa, lộ làn da nâu khỏe mạnh nguyên vẹn như bình thường.
Trì Trăn tìm thấy vết thương hở nào nó, dứt khoát đặt nó lên giường đắp chăn cẩn thận, để mặc nó tự hồi phục.
Còn về ba kẻ còn ... Arthur và Hạ Ái đều Trì Trăn dùng sợi dây xích thần mà Cestiel đưa cho trói chặt vứt lên gác xép.
Tề Sâm thì càng thê t.h.ả.m hình thù gì, Trì Trăn tiện tay nhỏ cho gã vài giọt t.h.u.ố.c tạo hình, đó cũng ném lồng sắt, dùng bùa chú phong ấn .
"Chú , chú tắm rửa , quần áo bẩn hết cả ." Trì Trăn làm xong việc liền cảm thấy mệt mỏi rã rời. Hắn phịch xuống ghế, ngửa đầu : "Chú tắm xong cháu tắm, cháu hết ."
Cestiel cầm quần áo sạch bước khỏi phòng. Thần lực trong cơ thể y hồi phục đôi chút trong thời gian , vết thương cánh lành, chỉ để những vệt m.á.u khô khốc khó coi.
Trì Trăn thấy bước chân về phía phòng tắm của Cestiel phần chậm chạp, ngập ngừng, liền lên tiếng hỏi: "Chú ơi, cần cháu tắm giúp chú ? Chú còn sức đấy?"
Cestiel dừng bước, y trầm mặc giây lát, cất lời: "Cậu cứ giữ sức cho , và giống ."
"Không giống chỗ nào chứ? Chú , khinh thường khác là phẩm chất của thiên sứ nha." Trì Trăn , ánh mắt lướt qua ống quần lấm lem bùn đất của Cestiel.
Dù cho lớp quần áo bên ngoài dính đầy bùn lầy, trải qua bao dằn vặt, đôi chân dài khi cất bước vẫn vô cùng mạnh mẽ.
Trì Trăn chống cằm y, thấy những đường nét cơ bắp chân Cestiel, uốn lượn hướng lên , bắt mắt tuyệt .
"Ta nhắc nhở một chút, lớn hơn cả trăm tuổi." Giọng Cestiel trầm ấm: "Khi sừng của còn mọc, thể bay lượn trời ."
"..." Trì Trăn mỉm : "Thế thì chứng minh điều gì?"
"Chứng minh khỏe mạnh cường tráng hơn ." Cestiel bước phòng tắm, dứt khoát đóng sầm cánh cửa cách âm .
Tấm gương ác ma sừng tê giác trong phòng tắm vẫn gắn chặt tường.
Cestiel bước dừng bước. Y xoay ánh mắt, diện mạo của chính lúc .
Gương mặt nhợt nhạt thê thảm, đôi môi khô nứt nẻ gần như trong suốt, ngay cả ánh mắt màu ngọc bích cũng trở nên tan rã, mất vẻ tràn đầy sức sống.
Cestiel cảm thấy khó coi đến cực điểm. Y vươn tay dùng thần lực làm mờ mặt gương, cởi bỏ lớp quần áo .
Trì Trăn trong phòng khách bên ngoài. Dạo gần đây cơ thể phát triển nhanh, dù cách xa mấy chục mét, vẫn loáng thoáng thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm.
Hắn nhún vai.
Lớn hơn cả trăm tuổi mà chút tâm nhãn nào. Cơ hội như mà mời Trì Trăn tắm chung.
[...]
[Mau gạt bỏ mấy cái tư tưởng đen tối trong đầu .]
Trì Trăn ngạc nhiên: "Sao mày tao đang nghĩ gì? Tao gì ."
[Biểu cảm của bán kìa.]
Trì Trăn: "Biểu cảm của tao thế nào cơ?"
[Cái biểu cảm * đấy.]
"Cút ." Trì Trăn ngờ 000 bỉ ổi đến thế. Hắn phắt dậy, mũi giày di di mặt đất đá văng 000 sang một bên.
"Đừng mấy thứ linh tinh lộn xộn đó với tao nữa, độc giả mà thấy thì tính ? Mày đang lan truyền văn hóa phẩm đồi trụy đấy ."
[Anh mà cũng quan tâm đến đ.á.n.h giá của độc giả cơ á?]
"Tao quan tâm đ.á.n.h giá của độc giả chẳng lẽ quan tâm mày?" Trì Trăn đút hai tay túi quần, dỏng tai lưu ý tiếng động trong phòng tắm, ánh mắt đảo một vòng đột nhiên về phía căn phòng bên trong.
[Phòng của , lố .]
"Tao ." Nét mặt Trì Trăn vẫn tỉnh bơ, tới cửa phòng Cestiel một cách thành thạo quen đường quen nẻo, cố tình thả nhẹ bước chân, vặn tay nắm cửa phòng y.
Sau khi bước , Trì Trăn khép hờ cửa . Đèn trong phòng đang bật sáng, ánh mắt đảo qua, chẳng mấy chốc thấy cuốn sách bìa đen Cestiel nhét trong cùng ngăn kéo bàn làm việc.
Trì Trăn bước tới, rút cuốn sách đó , rõ dòng chữ trang bìa.
Sổ Sám Hối.
[... Anh làm gì?]
Trì Trăn bật , híp mắt : "Muốn *."
[...]
Cestiel vẫn ở lì trong phòng tắm.
Máu bẩn cánh y vô cùng khó rửa. Dòng nước ấm nóng rỏ xuống dọc theo từng lớp lông vũ, khi chảy qua chỗ vết thương vẫn mang đến cảm giác nhói đau nhè nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-150-doi.html.]
Sắc mặt Cestiel lạnh lẽo. Đôi cánh của y lúc thiên lôi giật cho mất vẻ bóng bẩy, kể đến màu sắc xám xịt, lông vũ cũng còn mềm mại mượt mà, bộ đều xù lên, khó coi vô cùng.
Dòng nước nhuốm chút sắc đỏ tươi chảy dọc theo đôi cánh, Cestiel vặn nhỏ nhiệt độ nước xuống, mượn dòng nước sạch sẽ gột rửa từng cọng lông vũ của thêm một nữa, đó mới dang rộng cánh, giũ sạch những giọt nước đọng .
"Chú , chú tắm xong ? Đã trôi qua một tiếng đấy." Giọng của Trì Trăn từ bên ngoài vọng . Thân hình Cestiel khựng , một tay y nắm lấy vòi nước, ánh mắt dời về phía cửa.
Ở đó một bóng dáng đang dần dần tiến gần.
"Chú? ... Ngất ở trong đó ?"
"Ta ở trong ." Cestiel lau khô qua loa những giọt nước đôi cánh. Xong xuôi thứ, y bộ quần áo ngủ mới bước lên kéo cửa phòng tắm .
Đôi mắt đỏ của Trì Trăn lên y: "Chú , chú làm gì ở trong đó ? Cháu gọi chú cũng thưa, cháu còn tưởng chú ngất trong đó cơ đấy."
"... Trên bẩn quá nên tắm lâu một chút." Cestiel thấy quần áo Trì Trăn đặt chiếc ghế nệm êm ái, bèn hỏi: "Cậu tắm bây giờ ?"
"À, . Cháu buồn ngủ , định tắm xong là ngủ luôn đây." Trì Trăn cầm lấy bộ đồ ngủ bên cạnh, mở lời với Cestiel: "Chú ơi, hôm nay mệt mỏi cả ngày , chú cũng ngủ sớm ."
Cestiel chỉ đơn giản "ừ" một tiếng.
Trì Trăn bước phòng tắm nãy. Vốn dĩ Cestiel còn xem xem bên trong cọng lông vũ nào của rụng xuống , nhưng thấy Trì Trăn đóng cửa , cuối cùng đành thôi.
... Thôi bỏ .
Cho dù Trì Trăn thấy lông trắng thì cũng sẽ làm gì.
Y chẳng qua chỉ là rửa cánh lâu hơn một chút thôi mà.
Cestiel xoay về phía phòng . Thói quen xui khiến, y bước liền tiện tay khóa trái cửa , đồng thời bao phủ lên đó một tầng thần lực mỏng manh.
Trong phòng tĩnh lặng, y chỉ thấy tiếng nước chảy vọng từ phòng tắm.
Cestiel lẳng lặng xuống ghế. Y cúi đầu đang suy nghĩ điều gì, vài giây liền khom lưng, mở ngăn kéo ở trong cùng .
Cuốn sổ Sám Hối dày cộp giấu ở bên trong.
Cestiel lật đến trang giấy trắng mới nhất. Những ngón tay thon dài của y cầm chặt cây bút đen, ánh mắt dừng ở đó lâu dời .
... Sám hối.
... Hôm nay y nên sám hối chuyện gì đây?
Hôm nay y dang rộng đôi cánh một tên ác ma, y gối đầu lên đùi , ôm lấy eo .
Đầu ngón tay Cestiel khẽ động, y vài câu lên giấy, cứng đờ khựng bút .
... Đây là tội của y.
Đây là tội của y ?
Cestiel cảm thấy mâu thuẫn và khó chịu. Y cau mày yên tại chỗ, trong sự chán ghét vô cớ mà nhíu chặt đôi lông mày.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm lặng lẽ ngừng giữa lúc y còn đang do dự chần chừ.
Cestiel tựa lưng ghế. Y thấy tiếng cửa phòng tắm mở , Trì Trăn tắm xong và bước ngoài. Tiếng bước chân của ác ma lúc nào cũng chẳng đường che giấu, kéo dài một lúc thì cửa phòng mở , phòng khách chìm sự tĩnh lặng.
Trì Trăn phòng .
Cestiel siết chặt cây bút đen trong tay, y một nữa những dòng chữ đen mặt giấy trắng, lúc mới chợt nhận chỉ mỗi cái tên Chi Chi lên đó.
Cestiel dùng bút gạch bỏ những chữ đó .
Gạch xong, y ném bút xuống, lòng vòng trong phòng với vẻ bực dọc bồn chồn.
Mới chỉ trôi qua hai ba phút, Trì Trăn vẫn ngủ .
Cestiel trở bàn. Vài y cầm bút lên trần thuật những chuyện xảy trong ngày, nhưng giờ phút nhớ , y vẫn rốt cuộc nên sám hối vì điều gì.
Tín ngưỡng của y đối với Chủ Thần bắt đầu nứt rạn ngay từ khoảnh khắc cây thần cung xuất hiện.
Vết nứt giờ đây cắm phập lồng n.g.ự.c trái tim y, khiến y hạ bút thế nào.
... C.h.ế.t tiệt thật, y biến thành bộ dạng thế chứ?
Cestiel đặt bút xuống. Y ép buộc bản buông lỏng thần kinh, gục đầu lên bàn chợp mắt một lát.
Khoảng gần một tiếng đồng hồ , y thấy bên ngoài vang lên một tiếng động khe khẽ - giống như tiếng tắt đèn.
Cestiel mở bừng mắt. Y dường như chờ đợi từ lâu, khi âm thanh vang lên liền lật xem "Sổ Sám Hối" một nữa. Mãi đến khi xem xong bộ cuốn sổ, Cestiel mới khóa nó trong tủ dậy.
Y thu hồi thần lực ổ khóa bước ngoài.
Cả căn phòng khách chìm ngập trong bóng tối dày đặc, Cestiel sải bước giữa màn đêm , chẳng mấy chốc y đến một căn phòng. Qua khe hở cửa vẫn còn hắt tia sáng trắng lạnh lẽo.
Cestiel liếc , cau mày.
... Thế mà vẫn ngủ.
Cestiel tựa lưng bức tường cạnh cửa phòng. Bóng dáng y ẩn khuất trong bóng tối, y chỉ cúi mắt bất động luồng sáng hắt từ khe cửa như một bức tượng điêu khắc.
Phải đợi.