[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 129: Linh hồn của thế giới xa lạ

Cập nhật lúc: 2026-04-23 01:47:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay Cestiel men theo từng đốt xương lưng Trì Trăn trượt xuống.

Y vuốt ve từng tấc da thịt và đường nét của ác ma, cuối cùng cũng tìm sự giải tỏa và thỏa mãn những kìm nén đó.

Nảy sinh ham chiếm hữu nguyên thủy nhất với một linh hồn xa lạ... Đây là tội mà chính Cestiel tự nhận thức .

Y cảm thấy bản thật vô sỉ. khi ôm ác ma lòng, Cestiel cảm thấy bình yên.

Thế giới của y tĩnh lặng.

Trì Trăn là sự ồn ào duy nhất trong đó.

Đến mức khi còn lên tiếng nữa, Cestiel liền cảm thấy trống trải khôn nguôi.

Cestiel nhíu mày.

Chóp mũi y tì lên xương quai xanh của Trì Trăn, men theo đường nét chiếc cổ mảnh khảnh mà hít hà thật sâu. Giống như dã thú đang ngửi mùi con mồi, giống như kẻ nhẫn nhịn lâu rốt cuộc cũng tìm cơ hội chộp lấy một món đồ mới lạ.

Trì Trăn là một linh hồn xa lạ lẻn từ lúc nào.

Cestiel thể tìm lai lịch của . Hiện tại y chỉ thể dựa cách thức nguyên thủy nhất để vớt vát chút an ủi mỏng manh.

Tất cả những chuyện đây: phần thưởng, trừng phạt, quan sát, lớp học... đều là những ván cược giữa hai bọn họ.

Trì Trăn an phận.

Hắn ngừng thăm dò Cestiel, giẫm đạp lên giới hạn của y mà tiến bước. Vậy mà bây giờ, còn ném ánh về phía Angeli.

Lẽ nào y chỉ là món đồ tiêu khiển để Trì Trăn g.i.ế.c thời gian lúc nhàm chán?

Suy đoán khiến Cestiel cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Y lớn tuổi hơn những ác ma nhỏ nhiều, cũng đến những thứ thịnh hành sành điệu. Những rung động thanh xuân ngây ngô tồn tại giữa Trì Trăn và Angeli... bao giờ xuất hiện trong tâm trí của Cestiel.

Cestiel chút ảo não.

Cảm giác , giống như y vất vả lắm mới tìm một báu vật hợp ý . Y còn kịp giấu để tự ngắm nghía thì kẻ thèm thuồng cuỗm mất.

Điều khiến Cestiel cảm thấy bất an nhất, chính là bản món báu vật là một kẻ trăng hoa.

Hắn lúc nào cũng nhăm nhe nhảy khỏi cái hố mà Cestiel đào sẵn, ngừng vươn những chiếc lá xanh bên ngoài - mặc cho ngày nào Cestiel cũng tỉ mỉ tưới nước bón phân cho .

Cestiel dùng sức vò rối mái tóc màu xám của Trì Trăn, đôi mắt âm u rũ xuống.

Củ cải do y trồng để cho kẻ khác thưởng thức vị ngon. Đây là đồ của riêng y.

Trì Trăn nên qua với Angri nữa, bọn họ nên bất kỳ sự tiếp xúc nào nữa.

...

Phải là như .

Phải ngăn cản bọn họ... giữ ... cho phép đến trường nữa...

Trong vòng đầy một phút, sắc mặt Cestiel liên tục biến đổi thất thường.

Hơi thở của Trì Trăn khẽ, nhưng khi phả n.g.ự.c y nóng rực.

Cestiel vươn tay xoa xoa chiếc sừng nhỏ trán , đột nhiên ý thức nên làm thế.

... Sao y thể nghĩ như chứ?

Trì Trăn chẳng qua chỉ là kết bạn mà thôi.

Cho dù qua với Angri, bọn họ cũng đều trưởng thành. Chuyện giữa ác ma với ác ma gì là .

Cestiel chớp mắt.

Giữa màn đêm đen đặc , y mím chặt môi, đặt Trì Trăn trở xuống giường, kéo chăn đắp cẩn thận cho .

Trong phòng vang lên một tiếng thở dài như như .

Y từng ác ma kéo xuống địa ngục vô gián, hiện tại nên giẫm lên vết xe đổ đó nữa. Còn những suy nghĩ cực đoan ... càng nên .

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, y nên tỉnh táo thôi.

Cestiel cúi đầu bên mép giường. Lớp chăn đệm y siết chặt đến mức nhàu nhĩ biến dạng.

Y rũ mắt cảm nhận sự trống rỗng và tăm tối vô biên xung quanh, một lát mới dậy, mở cửa rời .

Sự tĩnh lặng kéo dài trôi lướt qua trong bóng tối. Rèm cửa che khuất cảnh sắc bên ngoài, mãi cho đến khi Trì Trăn tỉnh dậy ngày hôm , ánh mặt trời mới lọt qua khe hở rọi một tia sáng yếu ớt.

Trì Trăn cảm thấy ngủ một giấc dài. Lúc tỉnh , theo bản năng giơ tay sờ lên gáy .

Đêm qua trong cơn nửa tỉnh nửa mê, lờ mờ thấy Cestiel, đó ngất lịm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-129-linh-hon-cua-the-gioi-xa-la.html.]

Tưởng chỉ là mơ, nhưng hiện tại tỉnh dậy, cơ thể Trì Trăn nhẹ nhõm linh hoạt vô cùng, lưu chút cảm giác mệt mỏi nào. Hắn lập tức nhận điểm bất thường.

"000, đêm qua Cestiel tới đây ?"

[...]

Hệ thống 000 trả lời, nhưng giữ vững phẩm chất là thành thật, nó vẫn lên tiếng đáp .

[ .]

Trì Trăn đưa tay sờ lên chân của . Vết thương ở đó lành lặn , ngay cả một chút sẹo cũng còn.

Trì Trăn nhíu mày: "Y tới làm cái quái gì?"

[Tới xoa bóp chân cho .]

Trì Trăn: "... Xoa bóp chân cho tao?"

Ngón tay chậm rãi ấn ấn lên vùng da quanh xương chân, lờ mờ nhận một vài thứ mà nay bản bỏ sót.

Cơ thể đang phát triển, ma lực cũng đang sản sinh, nhưng vẫn đạt đến mức thể nhanh chóng chữa lành vết thương chỉ trong vòng một hai ngày ngắn ngủi.

Bây giờ vết thương ở chân lành nhanh như thế, e rằng thể thiếu sự âm thầm giúp đỡ của Cestiel.

"Có đây y cũng từng làm ?" Trì Trăn về phía 000, giọng điệu phần khó đoán: ''Thừa dịp tao đang ngủ... đ.á.n.h ngất tao?"

[Cái đó thì .]

[Mấy đêm ngủ say như c.h.ế.t , nhân vật chính vần vò thế nào cũng tỉnh .]

000 cảm thán.

[Không ngờ đêm qua tỉnh. Chắc là y giật nên mới đ.á.n.h ngất đó.]

Trì Trăn: "... Rồi đó thì ?"

[Sau đó y cũng làm gì khác, chỉ ôm ngẩn ngơ một lúc, đặt xuống như cũ.]

000 cũng chút nghi hoặc.

[Có khi nào y mắc chứng mộng du ?]

"..." Tâm tư Trì Trăn rối bời.

"Không rõ nữa."

Trì Trăn cầm lấy quần áo bên cạnh mặc .

Lúc cúi đầu xuống, nhớ cảnh tượng đêm qua, chỉ cảm thấy hành vi của Cestiel tồi tệ khiến buồn một cách khó hiểu.

Vị đại thiên sứ lúc nào cũng giữ khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ, mà nửa đêm nửa hôm lén lút làm mấy trò .

là cầm thú đội lốt mà.

000 thấy biểu cảm của Trì Trăn chút vi diệu, trông như đang đắc ý thầm, lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.

[Tôi nhắc nhở nhé, đừng mà suy nghĩ nhiều. Đại thiên sứ từ ái bao dung, y đối xử với ác ma nhỏ nào cũng như thế cả thôi.]

Trì Trăn xỏ giày tất . Hắn ngâm nga: "Theo ý mày , lẽ nào buổi tối y cũng sẽ phòng Arthur, lén lút bóp chân cho gã, tiện thể ôm một cái?"

[Sao, chứ?]

"Không ." Trì Trăn cái điệu bộ 000 đang xạo. Hắn kéo dài giọng, nhướng mắt lên: ''Y thích tất cả các ác ma. Khỏi nghi ngờ, y chỉ làm thế với tao thôi."

[...]

Buổi sáng lúc thức dậy, bên ngoài vẫn bày sẵn những hộp cơm như khi.

Trì Trăn cầm lấy một hộp nhét cặp, nấn ná một lúc đợi Cestiel .

Sắc mặt Cestiel trông cho lắm. Có vẻ đêm qua y ngủ ngon, khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đáy mắt còn lưu quầng thâm xanh tím, rõ ràng là một đêm thức trắng.

Trì Trăn bước tới. Hắn giả vờ như chuyện đêm qua, chỉ mở miệng hỏi Cestiel: "Chú ơi, hôm nay bay ?"

Cestiel lạnh lùng liếc : "Tự bộ ."

"Đưa thẻ phần thưởng cũng bay ?"

"Không ." Cestiel làm gì còn tâm trí mà để Trì Trăn hành hạ thêm nữa, quỷ mới Trì Trăn liệu rơi từ xuống nữa .

"Hôm nay việc, đến trường, tự ."

Trì Trăn nheo mắt. Tầm của chầm chậm lướt qua vẻ mệt mỏi đọng đáy mắt Cestiel, cuối cùng vặn hỏi thêm.

"Vâng, cháu tự ." Trì Trăn mỉm với y: "Chú ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé, cháu đây."

Loading...