[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 118: Đại thiên sứ

Cập nhật lúc: 2026-04-22 03:42:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Trăn rảnh rỗi việc gì làm liền chuyển hướng sang phòng của Boboel chơi trò ác ma ăn thịt thiên sứ cùng nó một lát.

Vừa thấy cái tên của trò chơi , Trì Trăn cảm thấy kỳ quái. Thực chất đây chỉ là một trò board game, tương tự như cờ tướng ở thế giới loài .

Hai bên đều vị trí chủ soái, đó là Satan và Chúa Tể.

Boboel điều khiển quân cờ ác ma, còn Trì Trăn điều khiển quân cờ thiên sứ. Luật lệ của bộ trò chơi cũng xêm xêm như cờ tướng, hai bên quân, ai ăn chủ soái của đối phương thì coi như giành chiến thắng.

tiềm ẩn bên trong đó một quy tắc công bằng chút nào: Giữa những quân cờ ác ma và thiên sứ cùng đẳng cấp, ác ma quyền ăn thịt thiên sứ để thăng cấp.

Trong khi đó, thiên sứ đặc quyền ăn quân cờ ác ma.

Trì Trăn chơi vài ván, cảm thấy tồi tệ: "Trò ai dạy nhóc thế? Làm thì bất công quá mất, chỉ nhóc ăn , chứ thể nào ăn nhóc."

"Thiên sứ vốn dĩ sinh là để cho ác ma ăn thịt mà, bọn họ chính là chất dinh dưỡng." Câu vuột khỏi miệng Boboel ngay lập tức.

Nói xong nó nhận điều . Động tác thu dọn quân cờ khựng , nó đưa ánh mắt phần rụt rè về phía Trì Trăn: "Anh đừng mách chú nhé, em chỉ quân cờ trong game thôi, chứ ăn thịt thiên sứ thật ."

"Anh ." Trì Trăn biểu lộ thái độ gì. Hắn nhặt những quân cờ thiên sứ trong tay xếp thành đội hình, một nữa đặt lên bàn cờ.

"Những lời là ai với nhóc ?" Hắn cất giọng bình thản hỏi.

Thấy mặt Trì Trăn vẻ gì là tức giận, Boboel lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Em chọn môn Cờ bàn ở trường, đại thiên sứ dạy bọn em thế."

Cảm xúc mờ ám vô thanh vô tức lướt qua nơi đáy mắt Trì Trăn: "Là đại thiên sứ lớp với nhóc ?"

"Vâng ạ." Boboel gật gật đầu.

" ngài cũng , đây chỉ là trò chơi thôi, coi là thật ."

Trì Trăn gì thêm nữa.

Một đại thiên sứ thốt những lời lẽ bảo ác ma nuốt chửng thiên sứ, thiên sứ chính là chất dinh dưỡng của ác ma cơ chứ?

Cho dù đây chỉ là một trò chơi cờ bàn chăng nữa, nhưng những lời thế nhiều , đám ác ma nhỏ tuổi cũng sẽ sinh thói quen tiềm thức mang trò chơi áp dụng cuộc sống hiện thực, coi những lời đó như một chân lý.

Tầm mắt Trì Trăn dừng bàn cờ.

Canh giữ bên cạnh Chúa Tể là ba vị thiên sứ quang minh. Địa vị của họ chỉ xếp Chúa Tể, là những quân cờ thiên sứ sở hữu sức mạnh cường hãn nhất bàn cờ .

Những con ác ma tấn công từ bên ngoài , bất kể theo tuyến đường nào thì cuối cùng cũng sẽ đụng độ với ba vị thiên sứ quang minh đó.

Vì thế, phần lớn các quân cờ ác ma đều sẽ ưu tiên lựa chọn cách theo nhóm, xơi tái vị thiên sứ quang minh đầu tiên bắt gặp đường nhằm mục đích thăng cấp thật nhanh.

... Quả thực là giống hệt như đúc với những tình tiết trong một vài cuốn tiểu thuyết.

Trì Trăn nhíu mày, dời mắt chỗ khác.

Hắn tiếp tục bồi Boboel chơi thêm một hai ván nữa. Cuối cùng cảm thấy vô vị quá, bèn đổi sang trò vẽ tranh chơi cùng nó.

Boboel thích vẽ các món ăn ngon. Lúc chuẩn kết thúc, Trì Trăn tiện tay vẽ cho nó một cái đầu heo, nhân tiện miêu tả luôn hương vị của món thịt thủ lợn cho nó .

Boboel tặc tặc lưỡi, tự tưởng tượng một phen, đó đem tờ giấy giấu xuống gối để cất giữ.

Mãi cho đến tận 9 giờ tối, Trì Trăn mới rời khỏi phòng của Boboel.

Boboel cực kỳ thích Trì Trăn kể chuyện. Cho đến lúc chuẩn rời , nó vẫn còn lưu luyến nỡ: "Tối mai sang phòng em chơi tiếp nhé? Ngày mai em cho một cái đùi gà nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-118-dai-thien-su.html.]

Trì Trăn suy nghĩ vài giây: "Nếu ngày mai thời gian thì sẽ sang, còn nếu bận thì nhóc cứ chơi với chú Cestiel , chú cũng kể chuyện."

Boboel phần chần chừ: "Thật ạ?"

"Đương nhiên là thật ." Trì Trăn nhỏ giọng với nó: ''Chú nhiều thứ lắm, còn lợi hại hơn cả cơ."

Đáy mắt Boboel lóe lên một tia sáng. Nhờ dăm ba câu ngắn ngủi , nó chợt sực nhớ tấm thẻ phần thưởng của , ngay lập tức ý thức tầm quan trọng của Cestiel.

"Thế thì ngày mai cần sang , em chơi với nữa." Giọng Boboel trong trẻo vang lên. Nó tính toán xong xuôi kế hoạch lấy lòng Cestiel ngày mai, dứt lời liền lưng đóng sầm cửa .

Trì Trăn: "..."

Đám ác ma quả nhiên đứa nào đứa nấy cũng đều mang chung một cái nết c.h.ế.t tiệt như .

Trì Trăn chống nạng tập tễnh bước từng bước về phòng . Đèn chùm trong đại sảnh tắt từ lâu, chỉ còn mấy chiếc đèn nhỏ tỏa ánh sáng leo lét ở ngoài hành lang.

Bỗng thấy một bóng đen sẫm màu hắt từ khe hở, bước chân Trì Trăn khựng : "Chú ơi, chú đang nấp đằng lén ?"

Cestiel: "..."

Trong khí bất kỳ âm thanh nào phát , Cestiel trầm mặc một chốc, giẫm lên đôi dép bông mới , thong thả bước từ phía cánh cửa.

Trì Trăn ngửi thấy thoang thoảng mùi hương cỏ cây tản nương theo làn gió nhẹ. Đuôi mái tóc vàng óng của Cestiel vẫn còn ươn ướt, tựa hồ như mới tắm xong. Trên y đang diện một bộ đồ ngủ màu trắng tinh khôi, mái tóc ẩm ướt rủ xuống bám dính lấy hai bên trán, ngay cả xương quai xanh cũng đọng vài giọt nước li ti.

Có lẽ là do bước từ phòng tắm bao lâu, nóng ẩm ướt khuôn mặt y vẫn tản hết.

Trì Trăn ngắm y, chỉ thấy đôi mắt tựa như ngọc lục bảo của Cestiel khẽ chớp động, phản chiếu bóng hình khuôn mặt bên trong.

"... Vì với Boboel như thế?" Hiếm hoi lắm mới thấy trong giọng của y pha lẫn vài phần khô khốc.

Những bất an giấu nhẹm đều chôn chặt nơi đáy mắt Cestiel.

Trì Trăn tiến đến gần một bước, y liền theo bản năng lùi về phía . Có điều gót chân mới nhúc nhích lý trí kiên định vốn của Cestiel áp chế ngược trở . Y giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, nhúc nhích, khí thế toát lẫm liệt đến lạ thường.

"Sao thế? Cháu sai chỗ nào?" Trì Trăn đến sát bên cạnh Cestiel, nghiêng đầu y: "Chú am hiểu nhiều điều, cũng vô cùng lợi hại. Về nhiều mặt... chú chính là tấm gương sáng cho Boboel noi theo."

Theo bản năng, Cestiel cảm thấy điều thật nực . Y hé môi, định bụng lập tức vạch rõ ranh giới với lũ ác ma .

Y là đại thiên sứ, y khác biệt với những con ác ma . Bị giam cầm ngọn núi tuyết lạnh lẽo, gánh chịu hình phạt tra tấn ròng rã cả trăm năm, y rơi bước đường cùng cực như ngày hôm nay, tất thảy đều là do lũ ác ma ban tặng...

Y tuyệt đối sẽ giẫm lên cùng một cái bẫy đến tận hai , để bọn chúng kéo tuột xuống vũng bùn lầy thể nào rút chân ...

"Bảo nó lấy làm gương, nó sẽ chỉ nước sống trong địa ngục cả đời mà thôi." Giọng của Cestiel tựa như luyện từ sự băng giá và âm u tĩnh mịch nơi phương xa thẳm: "Cả ngươi cũng thế."

"Cháu là ác ma, cháu xuống địa ngục thì còn thể chứ? Chú đừng dọa cháu." Trì Trăn chút cảm xúc nào những lời đe dọa . Hắn dùng nạng chống cánh cửa phòng Cestiel, ý đồ lách trong.

Cestiel vẫn chôn chân tại chỗ, y cau mày : "Phòng của ở bên ."

"Cháu , nhưng bên phòng cháu khó tắm rửa lắm, xương bàn chân cháu nứt . Cũng ai giúp cháu..."

Đôi mắt đỏ ươn ướt của Trì Trăn chằm chằm Cestiel. Vừa dứt lời, đợi Cestiel đáp , dúi một tấm thẻ phần thưởng cứng cáp lòng bàn tay y.

Cơ thể Cestiel bất giác cứng đờ. Những góc cạnh sắc sảo của tấm thẻ phần thưởng đang kích thích trực tiếp đến da thịt và dây thần kinh của y.

Y dời mắt sang Trì Trăn.

Trì Trăn thở dài một , mỉm với y: "Bây giờ cháu thể ?"

Cestiel: "..."

Loading...