[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 116: Thánh mẫu và Bạch liên hoa
Cập nhật lúc: 2026-04-22 03:41:34
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều đến, Trì Trăn tiếp tục ngủ mê mệt.
So với cảm giác khó chịu ban sáng, tình trạng buổi chiều khi uống t.h.u.ố.c xong của khá hơn nhiều. Người còn phát sốt, đổ mồ hôi đầm đìa nữa.
Có điều, giấc ngủ bình yên.
Trì Trăn gặp một cơn ác mộng. Trong mơ, những bóng chồng chéo lên , âm thanh tạp nham hỗn loạn, chỉ duy nhất bóng dáng của một gã đàn ông tóc trắng là sừng sững bất động. Gã giữa đám đông và những cái bóng lộn xộn xung quanh, đôi mắt diều hâu chằm chằm thẳng Trì Trăn, chậm rãi xé lớp băng dính tay .
Trì Trăn cảm thấy ngạt thở.
Hắn vô thức bấu chặt lấy cổ , cơ thể cuộn tròn .
"Mày gì với khách?"
"... Không gì."
"Mày đang xúi giục bọn họ tự sát, mày cố tình làm thế."
"Thế thì ? Đến cái chỗ ... đến cái nơi như thế , bọn chúng cũng loại gì !"
Trì Trăn thấy tiếng màng nhĩ như nứt . Hắn nhíu mày ôm lấy đầu, cảm thấy một nửa khuôn mặt trở nên tê dại.
"Trước khi mày nhận lầm của bản ... tao sẽ làm cho mày câm miệng."
Từng lớp băng dính như quấn chặt lấy cả đầu óc . Trì Trăn bật ho thành tiếng, hệt như đang cầu cứu mà vớ chặt lấy chiếc ghế tựa bên cạnh, mở choàng mắt bật dậy khỏi giường.
Trong đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu, chân mày Trì Trăn nhíu chặt, để lộ vài phần dữ tợn.
[Anh thế?]
Âm thanh máy móc của 000 kéo chút ý thức cho Trì Trăn. Hàng mi run rẩy, vươn tay ôm lấy nửa bên mặt của : "... Không , gặp ác mộng thôi."
[Haizz.]
000 thở dài, ở cái thế giới ác ma , Trì Trăn quả thực chịu khổ.
Ánh sáng dịu nhẹ của nó bao bọc lấy thể Trì Trăn, dùng sức mạnh của chính để giúp xoa dịu phần lớn cảm giác đau đớn.
Trì Trăn ngẩn , kinh ngạc về phía 000: "Mày... chẳng mày từng bảo sẽ cung cấp thêm sự trợ giúp ngoài lề nào cho tao cơ mà?"
[Đây là giúp đỡ ngoài lề.]
[Đây là sự quan tâm mang tính nhân đạo của dành cho .]
Trì Trăn nhịn bèn bật một tiếng, lên tiếng bảo: "000 , nếu mày mà là con thì chắc sẽ là một thánh mẫu."
[...]
[Tôi giúp , mắng ?]
Trì Trăn nghiêng đầu: "Tao mắng mày hồi nào?"
[Anh bảo là thánh mẫu.]
"Nói mày là thánh mẫu tức là mắng mày?" Giọng điệu Trì Trăn đều đều bình thản.
"Thông tin trong cơ sở dữ liệu của mày nhiều hơn tao gấp trăm ngàn đúng ? Mày tự xem ý nghĩa của từ thánh mẫu ? Tao đang khen mày lương thiện vị tha hệt như thánh mẫu cơ mà, chứ tao c.h.ử.i mày là đồ thánh mẫu c.h.ế.t tiệt ."
[Xin hãy chú ý ngôn từ, thô tục quá đấy.]
000 luôn luôn cảnh giác với những từ ngữ dơ bẩn kiểu . Nó lên tiếng cảnh cáo Trì Trăn đôi ba câu, còn bản thì bắt đầu nghiêm túc tra cứu những định nghĩa liên quan đến danh từ .
[Nếu như dùng nó theo nghĩa bóng để khen ngợi, thì thừa nhận.]
[Quả thực chính là thánh mẫu.]
Trì Trăn: "..."
[ so với từ ngữ , thích từ bạch liên hoa hơn. Từ cũng dùng để miêu tả phẩm cách cao thượng của .]
Trì Trăn: "..."
Trì Trăn duy trì thái độ thể nào hiểu nổi, nhưng vẫn tôn trọng những lời của 000. Dù cũng nể tình 000 mới giúp đỡ , Trì Trăn đành gượng ép khen hùa theo: "Ừ, tao thấy từ nội hàm, vô cùng phù hợp với mày luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-116-thanh-mau-va-bach-lien-hoa.html.]
[Cảm ơn.]
000 đắc ý.
Sau một hồi lời qua tiếng , sự uất ức kìm nén trong lòng Trì Trăn tan biến ít. Hắn liếc thời gian, chợt nhận là 5 giờ chiều hơn , đám ác ma và thiên sứ học chắc cũng sắp về đến nơi.
"Sách của tao nhỉ?" Trì Trăn nghỉ ngơi một chốc mới sực nhớ chuyện hồi sáng. Hắn liếc thấy cuốn bách khoa thư ác ma rơi xuống mép giường từ lúc nào, bèn vươn tay nhặt nó lên.
Nếp gấp trong sách vẫn dừng ngay trang ghi chép về loài Lật Túc Nô.
Trì Trăn vuốt phẳng nếp gấp đó, gập sách đặt úp xuống chiếc bàn học bên cạnh.
Bên trong còn một vài thứ mà thể chắc chắn , Trì Trăn dự định đến tối sẽ nghiên cứu .
Cestiel trở về sớm hơn khi. Y lo lắng về cái vụ một con ác ma đang ngủ nướng trong phòng , nên về đến nhà là y đẩy cửa thẳng trong phòng.
Tinh thần Trì Trăn khá lên nhiều. Thấy Cestiel bước bắt đầu đảo mắt dò xét xem căn phòng của xáo trộn gì , nhịn bèn hừ lạnh một tiếng.
Trì Trăn : "Chú ơi, trong phòng chú giấu kho báu mà chú cẩn thận thế? Cháu cũng là loài ác ma biến thái gì , chú cần thiết đề phòng cháu đến mức ."
Cestiel tập trung kiểm tra tủ quần áo của . Sau khi chắc chắn mất bộ đồ nào, y mới tiến gần Trì Trăn: "Cậu nghĩ nhiều , chỉ đang tìm đồ thôi."
Vừa dứt lời, bàn tay y luồn trong lớp chăn đệm, trực tiếp nắm lấy mắt cá chân của Trì Trăn.
Trải qua một ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vết thương chân Trì Trăn hồi phục hơn phân nửa. Ngoại trừ chân vẫn còn đau nhức, những vết nứt nẻ li ti bàn chân trái đều lành lặn trở , chỉ để một vài vệt sẹo mờ nhạt.
Lòng bàn tay Cestiel mang theo ấm. Phần bụng ngón tay y chậm rãi vuốt ve qua lớp da chân Trì Trăn, y nhận khả năng tự chữa lành đang tăng lên rõ rệt của con ác ma .
Cơ thể của đang trong quá trình phát triển, ma lực đang sinh sôi nảy nở. Không bao lâu nữa... đẳng cấp của cũng sẽ tăng lên tương ứng thôi.
"Ngày mai là thể bình phục ." Cestiel rút tay về, y mở miệng : "Bọn chúng về , ngoài ăn cơm ."
Trì Trăn cảm giác như chân vẫn còn vương xúc cảm vuốt ve . Hắn ngọ nguậy mũi chân: "Cháu vẫn ."
"Mua nạng cho ."
"Được thôi." Trì Trăn lồm cồm bò dậy khỏi giường.
Cestiel đưa một cánh tay cho làm điểm tựa, Trì Trăn một tay bấu chặt lấy y, tay với lấy chiếc nạng dựng bên cạnh.
"Chú ngoài cùng cháu ?" Hắn hỏi.
Cestiel đưa tay cởi bỏ cúc áo cổ. Công việc ban ngày khiến y cảm thấy khá bức bối, y đáp lời: "Ta bộ quần áo khác ."
Nói xong y như sực nhớ điều gì, bèn sang Trì Trăn mà hỏi: "Sao thế, sợ Hạ Ái?"
Trì Trăn nhướng mày: "Cháu mà kêu sợ thì chú sẽ cho cháu ở đây chắc?"
Động tác cởi cúc áo của Cestiel dừng . Y còn kịp mở miệng thì thấy Trì Trăn bật một tiếng với , đó chống nạng chậm chạp về phía cửa phòng.
"Cháu đùa thôi. Ả là chị gái cháu mà, cháu gì mà sợ cơ chứ?" Trì Trăn vặn tay nắm cửa, cánh cửa hé mở một khe hở, tiếp: "Cháu ngoài đây."
Một tiếng cạch vang lên trong phòng, Trì Trăn bước ngoài khép cửa .
Con ác ma vốn lúc nào cũng thích buông vài ba câu chọc tức y, tối nay hiếm hoi giở thói rên rỉ than vãn ốm đau, mà tự cầm nạng, mạnh mẽ kiên cường mở cửa rời .
Hơi lạnh luồn lách trong bầu khí tĩnh mịch xuyên qua lớp áo sơ mi, vương một da thịt của Cestiel. Y cánh cửa một chốc, hạ thấp hàng ni, cởi nốt bộ quần áo vướng víu mặc lúc làm ngày hôm nay .
Trì Trăn ngoài mấy ngạc nhiên khi thấy mấy con ác ma đang tụ tập bên ngoài.
Boboel vẫn cứ đúng giờ đúng giấc chầu chực đợi phát cơm trong phòng bếp, ló mặt phòng khách.
Vì thế, ngoài phòng khách lúc chỉ còn hai con ác ma.
Arthur đang ngả ngớn ghế sô pha nghịch ngợm vạt áo. Chiếc áo khoác ngoài của gã hôm qua cánh mà bay. Vừa thấy tiếng động, gã lập tức phóng ánh mắt lạnh lùng qua.
Trì Trăn bơ ánh của gã, cứ thế chống nạng, tập tễnh bước từng bước cà nhắc về phía bàn ăn.
Hạ Ái đang chễm chệ chiếc ghế xương ngoài cùng của bàn ăn. Ả mân mê thưởng thức bộ móng tay dài đỏ chót của , liếc về phía .
Trì Trăn loay hoay lết mất mấy phút mới dừng ngay mặt ả.
"Chị gái."