Khi thấy bảng điểm , đầu ngón tay Cestiel chợt khựng , y về phía Trì Trăn.
Thấy , Trì Trăn tỏ kinh ngạc. Trên mặt hiện lên vài phần luống cuống, vươn tay lấy tờ bảng điểm: "Chú, đây là bảng điểm của cháu, ban nãy cháu cứ tìm mãi... ngờ lẫn trong cuốn sổ ."
Tay còn chạm cuốn sổ, Cestiel nhanh hơn một bước cầm tờ giấy lên.
Hai ngón tay y trắng ngần, móng tay sạch sẽ in hình bán nguyệt mờ nhạt. Khoảnh khắc y kẹp lấy tờ bảng điểm, màu sắc của các khớp ngón tay còn trong trẻo và sáng sủa hơn cả tờ giấy trắng vài phần.
"F?"
Giọng điệu y đều đều như chỉ đang điểm , nhưng ánh mắt dời khỏi Trì Trăn.
Cơ thể Trì Trăn cứng đờ. Hắn rụt tay về, câu nệ bên cạnh Cestiel: "... Lần cháu ăn may, nếu cũng thi điểm cao thế ."
Cestiel trầm ngâm vò nhẹ góc tờ bảng điểm. Y đặt nó tay, ánh mắt lướt qua từng chút một những nội dung bên .
"Thi tồi." Giọng Cestiel chút xao động. Y trả bảng điểm cho Trì Trăn, rũ mắt lật xem cuốn sổ nhỏ lúc nãy.
''Tiếp tục cố gắng."
Trì Trăn: "..."
... Chỉ thế thôi?
Khóe mắt Trì Trăn liếc Cestiel, phát hiện y đang cúi đầu lật giở cuốn sổ nhỏ , ý định khen ngợi thêm câu nào nữa.
... Thế phần thưởng ?
Trì Trăn ngơ ngác.
Cuốn sổ nhỏ dùng để kẹp bảng điểm Cestiel lật từng trang một từ đầu đến cuối, thấy thứ gì hữu dụng.
"Bản kiểm điểm ?" Y Trì Trăn.
Trì Trăn: "..."
Trì Trăn gập tờ bảng điểm nhét túi quần. Sắc mặt đổi nhanh như lật sách, lúc chỉ cau mày thuận miệng đáp: "Cháu xin ."
Cestiel đợi tiếp, nhưng Trì Trăn im bặt. Y gập cuốn sổ đặt lên đùi, tựa lưng ghế .
"Cậu cái gì?" Cestiel .
"..." Trì Trăn cũng che giấu. Hắn im lặng vài giây, thẳng Cestiel hỏi: "Thẻ phần thưởng của cháu ?"
Cestiel nghiêng đầu, dường như rõ: "Thẻ phần thưởng?"
Nói xong y mới chợt nhớ thứ gì đó, giọng điệu tức thì trở nên khó đoán: "Cậu thẻ phần thưởng?"
Trước , con ác ma luôn tỏ khinh khỉnh với phần thưởng của y, càng chuyện chủ động đòi hỏi.
Trì Trăn cảm thấy Cestiel đang phân biệt đối xử theo độ tuổi.
Boboel thi nhất thì thể đổi một bữa ăn thịnh soạn, thi nhất thì chỉ đổi một câu "tiếp tục cố gắng".
Trì Trăn lên tiếng: "Cho dù cháu , chú sẽ cho cháu nhỉ?"
Lời thẳng thừng khó , khiến Cestiel xong nhíu mày.
"Cậu , làm sẽ cho?"
Trì Trăn: "Cháu thì chú sẽ cho ?"
Cestiel lạnh : "Tiền đề là dám ."
Y dứt lời, Trì Trăn liền chìa tay về phía y: "Vậy thì cháu ."
Hắn đáp nhanh lẹ do dự. Cestiel khựng , chuyển động ánh mắt: "Đưa bảng điểm đây cho ."
Trì Trăn lôi tờ bảng điểm cất . Cestiel nhận lấy, vuốt phẳng tờ giấy đặt lên bàn.
"Cậu đổi thứ gì?" Đầu ngón tay Cestiel chầm chậm miết lên những nếp gấp tờ bảng điểm, bày dáng vẻ của một giữ chữ tín và dễ chuyện.
Y âm thầm quan sát Trì Trăn.
Nếu là , con ác ma nhỏ sẽ đòi đồ lót của y.
Trì Trăn suy nghĩ một lát, đáp: "Cháu bay."
Cestiel: "..."
Trì Trăn lên tiếng: "Cháu hủy lớp học bay tự chọn ở trường , vì cháu cánh xương. giờ nghĩ cháu thấy buồn quá... Chú, ngày mai chú đưa cháu bay một vòng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-109-chau-muon-bay-thu.html.]
Trong ánh mắt Cestiel xen lẫn vài phần hồ nghi. Y do dự một lát, ánh mắt nữa hướng về phía Trì Trăn.
Cặp đồng t.ử màu hồng ngọc của Trì Trăn như đang ngâm trong huyết thủy, trong khoảnh khắc im lặng , loáng thoáng chiều hướng sắp rơi lệ.
Cestiel: "..."
Y vô thức cọ xát đầu ngón tay lên vết sẹo ở bụng ngón tay.
"Được." Cestiel cất tờ bảng điểm chiếc tủ bên cạnh, y cất lời: " chỉ một cơ hội, nghĩ kỹ là ngày nào ?"
Trì Trăn đáp: "Sau ngày mai mưa, thời tiết . Vậy dời sang tuần , tuần ngày nào cũng nắng ."
Chân mày Cestiel chau , nhưng nhanh khôi phục như cũ.
... Vậy mà xem cả thời tiết.
Hắn tin chắc rằng y sẽ đồng ý ?
Cestiel nảy sinh chút khó chịu rõ lý do: "Tùy ."
Đạt kết quả như mong , Trì Trăn vô cùng mãn nguyện. Hắn cầm cuốn sổ, lúc gần vô tình liếc thấy một tờ giấy vệ sinh nào đó đè cốc nước, bước chân bất giác dừng .
"Chú, chú vẫn còn giữ tờ giấy ?"
Cestiel lướt qua: "Sao, ?"
Trì Trăn thầm nghĩ cần nó để làm cái gì chứ. Hắn lắc đầu bảo: "Không. Cháu thiếu giấy, để cho chú dùng."
Cestiel: "..."
Trì Trăn tưởng Cestiel sẽ vứt tờ giấy , dù thì đó cũng gì.
chính tờ giấy lộn vô dụng , Cestiel giữ .
Hắn nên là y tỉ mỉ... là nên y quá mức cố chấp đây?
Chẳng qua chỉ là một tờ giấy trắng, mà y lấy cốc nước đè lên lâu đến thế.
Trì Trăn cảm thấy thật buồn , Cestiel cho dù rách tờ giấy cũng trò trống gì .
Hắn chuyển mắt về phía Cestiel. Vị đại thiên sứ tôn quý trong thiết lập đang mặc một bộ đồ ngủ trắng tinh, mái tóc vàng óng ả rủ xuống tựa như tấm lụa.
Y dường như bao giờ tràn đầy sinh khí, cứ thế lặng yên giữa ánh đèn trắng xóa, cô độc lạnh lẽo.
"Chú." Trì Trăn bất chợt mở miệng gọi một tiếng. Thấy Cestiel nghiêng mặt sang, liền cong mắt với y: "Chú ngủ sớm nhé, chúc chú ngủ ngon."
Nói xong, bèn đóng cửa phòng .
Không gian bên ngoài là một mảng tối tăm. Đèn ở tầng một đều tắt hết, gì bất thường xảy .
Trì Trăn về phía cầu thang, phát hiện Boboel lên giường ngủ đúng giờ cố định, còn mỗi vẫn đang loanh quanh lầu.
"Chỉ một điểm F đổi một vé bay, đúng là lời thật." Trì Trăn thầm lên kế hoạch, chuẩn tích cóp thêm cho vài tấm vé bay nữa.
[Y coi là đứa trẻ ngoan, coi y là máy bay.]
Trì Trăn: "..."
Trì Trăn cảm thấy hệ thống 000 chuyện ngày càng gợi đòn.
"Y thấy tao là đứa trẻ ngoan, chắc chắn là đang cam lòng nữa." Khuôn mặt căng cứng như tảng băng trôi của Cestiel hiện lên mắt .
Trì Trăn rảo bước chầm chậm, bật : "Càng cam lòng, tao càng ép y cam lòng."
Cơm nấu để ăn .
Cestiel kiểu gì cũng báo đáp cho một chút.
Hệ thống 000 hừ lạnh một tiếng ở bên .
[Cẩn thận y lột da .]
"Không ." Trì Trăn ngáp một cái: "Mặt tao dày lắm, y lột nổi ."
[...]
Tên đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
000 hậm hực ghim bộ những lời lên bảng dữ liệu của .
Khu vực gác xép chìm trong bóng tối đen như mực, đưa tay thấy rõ năm ngón.
Trì Trăn bật đèn. Lúc ngang qua tầng hai, cố tình liếc hai căn phòng ngủ bên đó, khe cửa đều ánh sáng hắt , Arthur và Hạ Ái vẫn ngủ.