(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 71: Hợp Nhau
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:06:35
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần còn thiếu của câu chuyện sớm thế giới tự động bổ sung, sự tàn nhẫn còn hơn ba phần so với những gì Sở Hi Niên .
Tạ Kính Uyên trong 《Thiên Thu Phong Hầu》 chỉ là một t.ử chi thứ của gia tộc diệt vong, tâm tính tàn nhẫn, mối thù diệt môn với Yến Đế. Sau đó, trong các hoàng tử, y chọn đầu quân cho Thái tử, giúp tạo phản, cuối cùng kết cục .
Mà bây giờ…
Mà bây giờ…
Câu chuyện dường như gì đổi, dường như đổi tất cả.
Điều duy nhất đổi chính là con Tạ Kính Uyên, khổ nạn đời đều giáng xuống y, thiếu một phần nào.
Bóng nắng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng , thể thấy lờ mờ những hạt bụi đang nhảy múa.
Tạ Kính Uyên thấy Sở Hi Niên cứ chằm chằm gò má của , im lặng hồi lâu, dường như còn đau lòng hơn cả y. Y đưa tay vòng qua cổ , ghé tai Sở Hi Niên, giọng khàn khàn như đang đùa: “Sở Hi Niên, sớm sẽ gặp ngươi, lúc khi a nương rạch nát mặt , nên cản bà một chút…”
Tạ Kính Uyên sờ lên mặt : “Bà rạch xí thế , trông xứng với ngươi lắm.”
Sở Hi Niên Tạ Kính Uyên đang cố ý đùa, nhưng vẫn nhịn mà nghiêng đầu hôn lên môi y. Khi má chạm , vẫn thể cảm nhận những vết sẹo lồi lõm mặt Tạ Kính Uyên, cùng với những 5 tháng và quá khứ mà đối phương bước từ núi thây biển máu.
Lúc , họ nên làm gì để thể mật hơn nữa, thứ đều nước chảy thành sông.
Sở Hi Niên đưa tay hạ rèm trướng xuống, lặng lẽ đè Tạ Kính Uyên xuống . Người khựng một chút, lập tức hiểu ý đồ của , từ từ thả lỏng cơ thể đang căng cứng.
Chăn gấm màu đỏ thẫm, thêu hoa văn phức tạp. Rèm giường buông xuống che ánh nắng bên ngoài, chỉ để một vùng bóng đỏ mờ ảo. Họ dường như về đêm đầu tiên phủ, hoảng loạn và rung động. Ma ma do Mai Quý phi cử đến ở ngoài, chằm chằm họ động phòng.
“Tướng quân…”
Giọng Sở Hi Niên trầm thấp, lặng lẽ tách hai chân Tạ Kính Uyên . Mái tóc dài đen như mực của xõa vai, tiên nhân vướng t.ì.n.h d.ụ.c cũng vô cùng quyến rũ.
Tạ Kính Uyên giống hệt mẫu , một khuôn mặt âm nhu, trong ánh sáng mờ ảo càng trở nên khó phân biệt nam nữ. Y tại , mặt ửng lên một lớp hồng mỏng, đôi mắt hẹp dài nheo , cũng vô cùng yêu kiều quyến rũ, siết chặt lấy eo Sở Hi Niên.
“Sở Hi Niên…”
Lồng n.g.ự.c Tạ Kính Uyên phập phồng yên, đối với chuyện chỉ một nửa. y nghĩ dù cũng thể đau hơn thương chiến trường. Sau một lúc căng thẳng ngắn ngủi, y liền thả lỏng.
Sở Hi Niên hôn y, mò mẫm trong chiếc tủ nhỏ đầu giường, lấy một chiếc hộp vẽ hoa tinh xảo. Tạ Kính Uyên hiểu, ngã chăn nệm, ánh mắt mơ màng: “Đây là cái gì?”
Sở Hi Niên dường như khẽ: “Tướng quân bằng đoán thử xem?”
Hắn mở nắp hộp, chỉ thấy bên trong đựng một loại cao thơm màu trắng rõ tên, đầu ngón tay thon dài chấm một ít, nhanh nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, trở nên lấp lánh.
“…”
Tạ Kính Uyên cuối cùng cũng hiểu đây là thứ gì, tỏ ghét bỏ thứ thơm tho . Y ngẩng đầu, l.i.ế.m nhẹ yết hầu nhô của Sở Hi Niên, giọng khàn khàn: “Ta nữ tử, dùng cái làm gì.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Yết hầu của Sở Hi Niên khẽ động, đầy ẩn ý: “Chính vì tướng quân nữ tử, nên mới càng dùng.”
Tạ Kính Uyên vẫn .
Sở Hi Niên , đành lau sạch cao thơm đầu ngón tay chăn nệm: “Tướng quân , thì thôi .”
Chỉ là cuối cùng vẫn cần thứ gì đó để bôi trơn.
Tạ Kính Uyên chỉ cảm thấy đầu ngón tay thon dài của Sở Hi Niên vuốt ve bên má một lúc, từ từ di chuyển đến môi y, lúc ấn lúc . Cuối cùng dính chút ẩm ướt, quấn quýt cùng đầu lưỡi.
Đồng t.ử Tạ Kính Uyên co , thấy giọng khàn khàn của Sở Hi Niên thì thầm bên tai: “Tướng quân l.i.ế.m một chút…”
Hắn dùng hai ngón tay trêu đùa môi lưỡi Tạ Kính Uyên, cuối cùng tăng lên ba ngón. Tạ Kính Uyên nghiêng đầu tránh , nhưng thể, buộc l.i.ế.m ướt đẫm đầu ngón tay của đối phương.
Sở Hi Niên thấy môi Tạ Kính Uyên thêm một vệt đỏ ửng, sắc mắt tối sầm trong giây lát, cuối cùng rút tay , kéo theo một sợi chỉ bạc mờ ám.
“Tướng quân…”
Hắn cúi xuống hôn Tạ Kính Uyên, bắt lấy đầu lưỡi đối phương kịp thu về, cùng y đến chốn cực lạc.
Vòng eo Tạ Kính Uyên săn chắc, khi cảm nhận cơn đau từ bên ngoài, cơ thể vô thức căng cứng, lờ mờ thể thấy đường nét cơ bắp. Y bất lực ngẩng đầu, yết hầu yếu ớt lộ trong khí, lăn lên lăn xuống, tiếng thở dốc ngừng.
“Sở Hi Niên… Sở Hi Niên…”
Mắt Tạ Kính Uyên đỏ lên. Y liều mạng hôn đàn ông , từ mày mắt, chóp mũi đến môi, cuối cùng dừng ở cổ. Miếng ngọc bội tì má y, ấm áp nhưng cấn .
Trong cơn mơ màng, Sở Hi Niên cảm thấy vai ươn ướt, đưa tay sờ thấy một mảng lệ. trời dần tối, rõ gì. Hắn nhẹ nhàng c.ắ.n mút vành tai Tạ Kính Uyên, thở nóng rực phả cổ, một cảm giác ngứa ngáy lan khắp : “Lan Đình…”
Sở Hi Niên đột nhiên gọi hai chữ , khiến hình Tạ Kính Uyên cứng đờ.
“Lan Đình…”
Sở Hi Niên gọi tên cũ của y, hết đến khác, hết tiếng đến tiếng khác. Hắn hôn giọt lệ mặn chát nơi khóe mắt Tạ Kính Uyên, đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m láp, giọng dịu dàng, phảng phất như vượt qua cả một thời gian: “Ta sẽ nhớ tên của tướng quân…”
Sở Hi Niên : “Ta tướng quân nhớ cái tên …”
Một nhân vật từng xuất hiện ngòi bút của , một nhân vật m.á.u thịt như , rõ ràng là thứ mà những con chữ dài dòng và vô vị của Sở Hi Niên thể tạo , nhưng nỗi đau gắn kết từng chút một với .
Nếu cầm bút, hết xuân thu, chỉ đem những từ ngữ nhất thế gian trao cho Tạ Kính Uyên.
Gia thế hiển hách, thiếu niên tài, bạch y vương hầu…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-71-hop-nhau.html.]
Đến Quỳnh Lâm mà lên miếu đường, bẻ hải đường mà dẫn hồng tụ.
Đây là cuộc đời mà Tạ Kính Uyên vốn nên ?
Tạ Kính Uyên bên tai từng tiếng “Lan Đình”, kìm mà nhắm mắt . Y gì, chỉ ôm Sở Hi Niên thật chặt, mặc cho đối phương xâm chiếm cướp đoạt, một lúc lâu mới khàn giọng tự : “Sở Hi Niên…”
“Nếu ngươi từng đến, cả đời c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t, gì đáng tiếc. ngươi đến, nếu giờ phút c.h.ế.t , cảm thấy lòng đầy hối tiếc…”
Một lòng đầy thù hận thể gọi là . Tạ Kính Uyên luôn cảm thấy c.h.ế.t từ lâu, mỗi ngày sống thêm, là thêm 1 ngày làm cái xác hồn.
từ lúc nào, y cũng sống…
Muốn cùng Sở Hi Niên sống…
Cũng giúp Thái t.ử lên ngôi…
Khi thành hôn, trong lòng Tạ Kính Uyên lẽ mang theo một tia hy vọng mà ngay cả chính y cũng . Rất yếu ớt, giống như một đống lửa cháy lên giữa trời tuyết, đang dần lụi tàn, thoi thóp.
Sở Hi Niên y che chắn gió mưa bên ngoài, cũng che nỗi hận khổ của quãng đời còn .
Ngay lúc họ đang quấn quýt triền miên, hệ thống lặng lẽ xuất hiện, “ting” một tiếng:
【Xin túc chủ chú ý, Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 35%】
【Xin túc chủ chú ý, Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 30%】
Rõ ràng, ý định Sở Hi Niên và Tạ Kính Uyên chia tay của nó trở nên vô cùng mong manh. Khả năng chỉ cao hơn việc đàn ông sinh con một chút.
Ngoài ánh trăng tĩnh lặng, tiếng ve kêu râm ran, che những tiếng thở dốc khe khẽ truyền từ căn phòng đóng kín.
Vân Tước bậc thềm bên ngoài gác đêm, đan châu chấu nữa, mà lấy một khung thêu cúi đầu thêu hoa. Võ công của nàng cao bằng Cửu Dung, tự nhiên cũng thấy động tĩnh trong phòng, chỉ thỉnh thoảng trong lòng tò mò, công t.ử và Tạ tướng quân ở trong phòng làm gì mà cả buổi chiều , chẳng lẽ thấy ngột ngạt ?
Cửu Dung ngũ quan nhạy bén, động tĩnh bên trong là thấy hết, nhưng cũng lờ mờ một hai phần. Sắc mặt cổ quái, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, nhưng làm thế nào cũng thể tưởng tượng cảnh tượng bên trong.
Tướng quân…
Tướng quân …
Vân Tước cúi đầu quá lâu, khó tránh khỏi mỏi nhừ. Nàng đưa tay xoa gáy, ánh mắt vô tình lướt qua Cửu Dung, như phát hiện một thế giới mới, ngạc nhiên hỏi: “Cửu Dung đại nhân, mặt ngài đỏ thế?”
Cửu Dung làm việc nghiêm cẩn, trong lúc trực bao giờ uống rượu, Vân Tước nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ thể kết luận là đối phương cảm lạnh, nghĩ đến đối phương vì chịu tội, khắp đầy vết máu, khỏi khựng .
Cửu Dung Vân Tước hỏi, đầu ngón tay run lên, suýt nữa cầm nổi kiếm. Đôi mày vốn nhíu chặt của khỏi càng nhíu chặt hơn, sắc mặt lạnh như băng, một lời.
Vân Tước thấy trả lời, dậy phủi bụi váy, thu dọn khung thêu rời . Chỉ là lâu , đặt một lọ t.h.u.ố.c trị cảm lạnh lên bậc thềm.
“Này, cho ngài đó.”
Vân Tước bậc thềm, nhẹ nhàng đẩy lọ sứ về phía Cửu Dung, lúc lên hai lúm đồng tiền, chỉ là trong đêm tối rõ lắm.
Cửu Dung nàng, động.
Trước đây hiểu tại Tạ Kính Uyên dây dưa với nhị công t.ử của Khúc Dương Hầu phủ.
tại , bây giờ dường như đột nhiên hiểu một chút…
“Đa tạ.”
Cửu Dung dùng kiếm khều một cái, trực tiếp hất lọ t.h.u.ố.c lên trung, đưa tay bắt lấy, thèm mà nhét trong ngực. Giọng lạnh lùng, vẫn cảm xúc gì, khiến suýt nữa nghi ngờ câu là .
Chậc, mặt lạnh như băng.
Vân Tước chống cằm, thầm lẩm bẩm trong lòng, đồng thời nhịn mà về phía cánh cửa đóng chặt. Là ảo giác của nàng , bên trong hình như tiếng động gì đó?
Đêm dài sắp tàn, mặt trời mọc ở phía đông.
Chợ sớm ở kinh đô bắt đầu dần trở nên náo nhiệt, qua đều là thương nhân và dân chúng. Một con bồ câu trắng vỗ cánh bay Tướng quân phủ, đậu mái hiên, gù gù hai tiếng.
Cửu Dung bay lên, một tay bắt lấy con bồ câu, tháo ống tre chân nó, thả nó bay , tiến về phía nội viện.
Đã là giờ Tỵ, Tạ Kính Uyên vẫn dậy.
Cửu Dung dám , chỉ thể gõ nhẹ hai tiếng qua cửa sổ: “Tướng quân, mật thư truyền đến.”
Trong phòng im phăng phắc, chút động tĩnh nào. Một lúc mới vang lên giọng lười biếng khàn khàn của Tạ Kính Uyên, mang theo sự thỏa mãn cơn mây mưa: “Biết , cứ để ngoài cửa sổ …”
Cửu Dung chỉ thể đặt mật thư lên bệ cửa sổ, từ từ lùi hai bước. Không lâu , liền thấy Sở Hi Niên khoác một chiếc áo ngoài màu trắng đẩy cửa sổ , cầm mật thư trong.
Cửa sổ đóng .
Sở Hi Niên giường, ôm Tạ Kính Uyên đang ngái ngủ lòng, ống tre nhỏ trong tay khẽ: “Tướng quân, mật thư.”
Tạ Kính Uyên “ừm” một tiếng: “Ngươi xem .”
Bờ vai lộ ngoài của y đầy những vết đỏ, khó để thấy hôm qua họ quấn quýt kịch liệt đến mức nào. Y lười biếng trong lòng Sở Hi Niên, ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.
Sở Hi Niên mở ống tre, từ từ mở tờ giấy giấu bên trong , thấy gì, khẽ nhếch môi, nhẹ một tiếng: “Tấn Vương hôm qua cùng Mai Quý phi lên núi lễ Phật, giữa đường gặp cao nhân đạo thuật, ngài mệnh chân long. Tấn Vương nửa tin nửa ngờ, đó đưa vị cao nhân đó về phủ.”
Hắn xong liền tổng kết: “Tấn Vương đúng là nhặt một ‘bảo bối’ về .”