(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 65: Trọn Vẹn Chuyện Dang Dở Đêm Qua

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:06:25
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Đế là chiến thắng trong cuộc chiến tranh giành quyền vị khóa . Khi đó thiên hạ đại loạn, khói lửa nổi lên khắp nơi, ông cùng Tiên đế chặt cây làm binh khí, giương cờ khởi nghĩa, sáng lập cơ nghiệp 100 năm của Đại Yến, tuyệt đối hạng tầm thường.

Chỉ là đăng cơ làm Hoàng đế, bầu nhiệt huyết rốt cuộc cũng 5 tháng bào mòn cạn kiệt, để chỉ là một vị Đế vương đa nghi nhạy cảm, đầy bụng nghi kỵ.

Khi Yến Đế từ bên ngoài bước nội điện, quần thần đồng loạt dậy hành lễ, tung hô vạn tuế. Âm thanh vang vọng điện vũ, khí thế bạt sơn, tiếng vọng hồi lâu dứt.

Sở Hi Niên bất động thanh sắc ngoài cửa, chỉ thấy một nam nhân trung niên mặc miện phục Đế vương cung nữ vây quanh xuống long ỷ, mười hai chuỗi ngọc lưu rủ xuống mắt, che khuất đôi mắt , khiến khó mà thăm dò cảm xúc.

Giọng Yến Đế trầm thấp, ẩn chứa sự uy nghiêm: “Chúng khanh bình .”

“Tạ Bệ hạ——”

Mọi thu lễ, lúc mới lượt xuống. Sở Hi Niên thấy bên cạnh Yến Đế một nhân vật dáng vẻ Tướng quân mặc giáp vảy bạc canh giữ, khí chất sâu như vực biển, hình bất động như núi, đoán chừng chính là Thống lĩnh Cấm quân Chu Ôn Thần.

Chỉ bề ngoài, nhất thời ngược phát hiện sơ hở gì.

Sở Hi Niên chuyển ánh mắt trở Tạ Kính Uyên, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, tiếp tục chủ đề , ý vị sâu xa trầm giọng hỏi: “Ta nên trừ khử ai, mới thể khiến Tướng quân giao nốt nửa cái mạng còn cho ?”

Tạ Kính Uyên nhếch môi hỏi ngược : “Ngươi mạng của đến thế ?”

Sở Hi Niên nghiêm túc y: “Thay vì để Tướng quân dễ dàng giao tính mạng cho khác, chi bằng giao cho , Tướng quân xem đúng ?”

Khi câu , nắm lấy tay Tạ Kính Uyên gầm bàn, đan chặt chẽ kẽ hở.

Không tại , nhịp tim Tạ Kính Uyên bỗng nhiên lỡ một nhịp, y giãy giụa một thoáng, đối phương nắm chặt hơn. Cho đến khi ánh mắt Yến Đế rơi xuống phía , phát hiện Tạ Kính Uyên cũng đến dự tiệc, lên tiếng dò hỏi:

“Tạ khanh bệnh lâu khỏi, hôm nay đến dự tiệc, ngược ít vài phần bệnh khí so với đây, thể thấy Thái sử lệnh bấm đốt ngón tay sai. Bảo trọng bản cho , ngươi là rường cột của Đại Yến , trẫm ngày vẫn còn cần dựa dẫm ngươi nhiều hơn.”

Theo ngoài , Tạ Kính Uyên cho dù lâu ngày lên triều, vẫn Thánh quyến ưu ái, thu hút Thiên t.ử liên tục quan tâm dò hỏi. Sở Hi Niên vài phần xa cách kiêng dè trong đó, âm thầm mấp máy môi với Tạ Kính Uyên, bốn chữ: “Thao quang dưỡng hối.”

Thái t.ử cũng ý , bất động thanh sắc về phía Tạ Kính Uyên, lắc đầu với y, hiệu cho y tiếp tục giả bệnh.

Tạ Kính Uyên dậy tạ lễ với Yến Đế, rũ mắt che thần sắc nơi đáy mắt. Y dùng khăn tay che môi, giọng khàn khàn, sắc mặt tái nhợt ốm yếu, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng thể quy tiên: “Thần đa tạ Bệ hạ quan tâm…”

Quần thần thấy âm thầm trao đổi một ánh mắt, thầm nghĩ Tạ Kính Uyên đây là bệnh đến mức xong , cũng Bệ hạ tìm tiếp quản binh quyền trong tay y . Nghe Tấn vương ở Sóc Phương liên tiếp báo tiệp, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi dẹp yên nạn phỉ, tin tức truyền kinh thành, dấy lên lời đồn đại khắp nơi, thậm chí đại thần còn Tấn vương văn võ song , thực sự là tấm gương cho các Hoàng tử.

Tấn vương nếu là tấm gương cho các Hoàng tử, Thái t.ử sẽ đặt vị trí nào?

Một hào môn đại tộc tâm tư linh hoạt bắt đầu suy nghĩ xem nên bắt đầu chọn phe cánh .

Yến Đế hề tâm tư của quần thần. Ông thấy bên cạnh Tạ Kính Uyên một vị công t.ử áo trắng đó, đai ngọc áo gấm, thực sự khí chất xuất chúng. Giữa hàng mày vài phần quen mắt, lên tiếng dò hỏi: “Có là nhị t.ử nhà Khúc Dương Hầu ?”

Sở Hi Niên dậy khỏi chỗ , phóng khoáng tự nhiên, hình cao ngất: “Hồi Bệ hạ, chính là thảo dân.”

Yến Đế thấy "ừm" một tiếng: “Trẫm Quần Anh yến ngươi dùng trí phá kỳ án, thực sự là tuấn kiệt trong biển , hôm nay gặp mặt quả nhiên bất phàm, khí thế kém gì trưởng. Khúc Dương Hầu sinh hai đứa con trai , .”

Có thể thấy, Yến Đế đối với hậu bối xuất chúng uy h.i.ế.p gì như Sở Hi Niên tán thưởng, trong lời đều thêm vài phần ý .

“Tạ Bệ hạ khen ngợi.”

Sở Hi Niên định chơi trội mặt vị Hoàng đế sinh tính đa nghi , nhạt xuống, sủng nhục kinh.

Trong bữa tiệc, thủ lĩnh tộc Khương Mộc Sát Cáp vẫn luôn bất động thanh sắc quan sát cảm xúc của Yến Đế. Gã thấy Yến Đế long nhan đại duyệt, thừa thế dậy nâng ly kính rượu, hành một cái lễ của bộ tộc: “Bệ hạ tôn kính, Mộc Sát Cáp lặn lội đường xa mà đến, dọc đường chứng kiến sự phồn hoa của kinh thành, con dân hưng thịnh, thực sự là mở mang tầm mắt.”

“Chỉ vị Quân vương dũng vũ nhất mới thể cai trị một quốc gia phồn vinh như , xin cho phép Mộc Sát Cáp kính ngài một ly!”

Có thể thấy, Yến Đế đối với những lời nịnh nọt vuốt đuôi thụ dụng. Ông nâng ly cùng Mộc Sát Cáp cách trung xa xa kính , ngại phô diễn sự cường thịnh của quốc lực Đại Yến: “Ngươi và là bang giao hữu nghị, nếu thích phong thổ nhân tình của kinh thành, ngại ở thêm một thời gian, dạo xem xét khắp nơi.”

Bốn chữ "bang giao hữu nghị" thực sự dùng vi diệu. Tộc Khương ở biên giới liên tục xâm phạm Đại Yến, đốt nhà g.i.ế.c cướp của, việc ác nào làm. Cố tình các bộ lạc lớn nhỏ nhiều, mỗi đều khó mà nhổ cỏ tận gốc.

Tộc Khương mỗi đ.á.n.h thua, liền nghị hòa một . Thế nhưng bao lâu bắt đầu cướp bóc, đ.á.n.h thua nghị hòa, thực sự căn tính xa khó trừ. Có đại thần nhạy bén ngửi thấy chút ý vị khác thường.

Quả nhiên, yến tiệc qua một nửa, Mộc Sát Cáp bộc lộ mục đích của chuyến : “Bệ hạ tôn kính, tộc Khương vẫn luôn sinh sống ở vùng thảo nguyên khổ hàn, trận tuyết lớn năm ngoái làm c.h.ế.t cóng vô trâu bò cừu, con dân đều đang chịu đói chịu rét. Mộc Sát Cáp khẩn cầu ngài phát lòng từ bi, cho phép con dân tộc Khương thể thành Bạch Nguyệt giao dịch muối sắt vải bông với thương nhân Đại Yến, sẽ vô cùng cảm kích.”

Mộc Sát Cáp dứt lời, Tạ Kính Uyên lạnh lùng híp mắt . Một võ tướng nhận sự hiệu của y, lập tức dậy phản đối, chắp tay với Yến Đế: “Bệ hạ, chuyện vạn vạn thể đồng ý! Thành Bạch Nguyệt là pháo đài biên giới thảo nguyên, nếu cho phép dị tộc tùy ý , hậu quả khôn lường!”

Yến Đế cũng kẻ ngốc, nhíu mày, với Mộc Sát Cáp: “Ngươi và tuy là bang giao hữu nghị, nhưng quốc thổ hai tộc phân chia rõ ràng, vẫn là nên dễ dàng vượt ranh giới thì hơn.”

Mộc Sát Cáp sốt ruột cúi hành một cái đại lễ: “Bệ hạ tôn kính, xin ngài hãy tin tưởng thành ý nghị hòa của tộc . Ngày tộc Khương sẽ là đồng minh kiên cố nhất của Đại Yến, đời đời giao hảo.”

Thái t.ử thấy với Yến Đế: “Phụ hoàng, nhi thần tộc Khương nghị hòa là thật lòng , chỉ từ khi Tiên đế tại vị bọn chúng hết đến khác xé bỏ minh ước, thực sự thể dễ tin, xin Phụ hoàng tam tư.”

Mở thông thương mại hai tộc chỉ làm lớn mạnh thực lực của tộc Khương, đối với Đại Yến bất kỳ lợi ích gì. Sự lớn mạnh của kẻ thù ở một phương diện nào đó chính là đại diện cho sự thua thiệt của , cho nên nhiều đại thần đều đồng ý với thỉnh cầu của Mộc Sát Cáp.

Tần Đạo Viêm vẫn luôn động tĩnh, thấy Mộc Sát Cáp phóng tới ánh mắt cầu cứu, lúc mới hiệu cho đối phương bình tĩnh chớ nóng, chậm rãi dậy với Yến Đế: “Bệ hạ, thần một lời, nên .”

Yến Đế: “Cứ đừng ngại.”

Tần Đạo Viêm: “Đại Yến và tộc Khương chỉ cách một dải nước, là láng giềng hữu nghị. Tộc Khương nay thành tâm nghị hòa, chúng cần gì nắm chặt chuyện cũ năm xưa buông. Bệ hạ tâm hoài thiên hạ, để thể hiện phong phạm của đại triều , giúp tộc Khương mở thông thương mại cũng gì là , một là ban phát ân đức rộng rãi, hai là đối với con đường thương mại của triều cũng lợi ích.”

Thái t.ử sớm tên chột mắt mắt, âm dương quái khí : “Theo ý của Tần Thượng thư là, chúng nên mở toang cửa nhà, để dị tộc tự do ?”

“Vi thần ý , thành Bạch Nguyệt là pháo đài thảo nguyên, đương nhiên thể để tùy ý . Chỉ là Khương thể , nghĩa là chúng thể , chỉ cần Bệ hạ hạ lệnh, sai thương nhân triều đến thảo nguyên giao dịch, vấn đề cũng sẽ giải quyết dễ dàng.”

Tần Đạo Viêm quả nhiên là con cáo già, chọn một phương pháp dung hòa liền giải quyết vấn đề. Chỉ là vẫn đại thần đồng ý, trong chốc lát điện bàn tán xôn xao.

tộc Khương vẫn luôn cướp bóc thương đội triều phái đến thảo nguyên, để những thương nhân đó mang theo hàng hóa đến giao dịch, chẳng là đưa dê miệng cọp ? Không Tần đại nhân nhận bao nhiêu lợi lộc của tộc Khương, mà suy nghĩ cho dị tộc như .”

Người lên tiếng chính là Kim Như Hải. Lời lẽ ông sắc bén, một lời thốt , bốn bề đều im lặng. Tần Đạo Viêm theo bản năng về phía ông , hiểu tại Kim Như Hải bỗng nhiên gây khó dễ cho , sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Yến Đế đối với Tần Đạo Viêm cũng vài phần sủng ái, mở miệng xoa dịu cục diện: “Trẫm tin Tần Thượng thư ý , Kim đại nhân quá lời .”

Kim Như Hải chỉnh đốn y quan, bước khỏi chỗ , hành một cái đại lễ quỳ lạy với Yến Đế: “Bệ hạ nhân từ, yêu thương thần t.ử hết mực, chỉ là vi thần thể khoanh tay , trơ mắt Bệ hạ lừa gạt trong đó!”

Yến Đế khó dung nhẫn nhất là thần t.ử lừa dối , lời của Kim Như Hải coi như đ.â.m trúng chỗ đau của ông , sắc mặt khỏi âm trầm xuống: “Kim Như Hải, ngươi lời ?!”

Tần Đạo Viêm nhớ tới mấy ngày gửi ít kỳ trân dị bảo đến nhà họ Kim, sắc mặt đại biến, thầm nghĩ Kim Như Hải lẽ nào bán . Lão đang định lên tiếng ngăn cản, nhưng quá muộn.

“Vi thần tham Tần Đạo Viêm nhận hối lộ riêng của dị tộc, coi quốc pháp như . Lão vì giúp tộc Khương đả thông con đường thương mại, dâng vàng bạc phủ vi thần. Vi thần trong lòng hoảng sợ, kinh nộ, vốn định cự tuyệt ngoài cửa, nhưng sợ Bệ hạ hành vi tồi tệ của lão, đành giả vờ nhận lấy, để làm bằng chứng đanh thép.”

Tần Đạo Viêm lúc cũng màng gì nữa, hoảng hốt luống cuống từ một bên bước , chỉ Kim Như Hải giận dữ : “Kim Như Hải, ngươi đừng bậy!”

Kim Như Hải hề lay chuyển: “Có bậy , Tần đại nhân lát nữa sẽ .”

Ông dứt lời, sai khiêng hai rương châu báu lớn từ ngoài điện . Nắp rương mở, ánh sáng b.ắ.n bốn phía, chỉ thấy minh châu trong đó to bằng nắm tay trẻ con, đá quý đỏ rực như máu, món nào cũng là trân bảo hiếm đời. Ngoài còn đồ sứ cổ, đều là vật ngự dụng tiến cống.

“Ồ——”

Mọi xung quanh thấy lập tức ồ lên một tiếng, Yến Đế càng là sắc mặt khó coi, ông đập mạnh xuống bàn, khiến văn võ đại thần kinh hãi một phen: “Rốt cuộc xảy chuyện gì, các ngươi kể rõ ràng rành mạch cho trẫm!”

Sở Hi Niên rũ mắt uống một ly rượu, che độ cong nơi khóe môi.

Kim Như Hải dõng dạc : “Hồi bẩm Bệ hạ, Tần Đạo Viêm nhận hối lộ riêng của tộc Khương, bỏ mặc mất của Đại Yến, thần khẩn cầu Bệ hạ trừng trị lão nghiêm khắc, để răn đe kẻ khác!”

Tần Đạo Viêm trực tiếp quỳ xuống đất biện bạch: “Bệ hạ, thần tuyệt đối hành động , chẳng lẽ Kim đại nhân tùy tiện bê một rương vàng bạc là thể làm bằng chứng đanh thép , vi thần phục.”

Mộc Sát Cáp ngờ sự việc phát triển đến mức , vội vàng hùa theo lên tiếng: “Hồi bẩm Bệ hạ, Mộc Sát Cáp thể đảm bảo, tuyệt đối chuyện .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-65-tron-ven-chuyen-dang-do-dem-qua.html.]

Thái t.ử ở bên cạnh quan sát tiến triển của sự việc, thấy thời cơ gần chín muồi, bỗng nhiên dậy mặt bàn dân thiên hạ : “Khởi bẩm Phụ hoàng, nhi thần tấu chương tấu!”

Tần Đạo Viêm tại , trong lòng bỗng nhiên "thịch" một tiếng, vô cớ sinh một cỗ dự cảm chẳng lành.

Yến Đế thấy Thái t.ử cũng mạc danh hùa theo xen , kìm nén cơn giận : “Thừa Hạo, ngươi chuyện gì .”

Thái t.ử dâng lên một bản tấu chương chuẩn sẵn từ lâu, đó xuống phía hành lễ : “Hồi bẩm Phụ hoàng, nhi thần đàn hặc Binh bộ Thượng thư Tần Đạo Viêm thông đồng với địch phản quốc, hãm hại trung lương, coi thường mạng , khẩn cầu Phụ hoàng minh xét!”

Hắn dứt lời, ánh mắt kinh hoàng của Tần Đạo Viêm, kể từng chuyện một. Bao gồm cái c.h.ế.t của Cửu Nương, thư giấu trong giếng cổ, Tần Song ám sát, cuối cùng dâng lên miếng ngọc bội Cửu Nương cùng với bức thư.

“Phụ hoàng, ngày đó nếu Tạ Tướng quân và Sở Hi Niên nghi ngờ về cái c.h.ế.t của Cửu Nương, tình cờ cùng chung xe ngựa với nhi thần khỏi thành điều tra nghiêm ngặt, e rằng cũng phát hiện chuyện . Tần Đạo Viêm nhận nuôi hàng trăm nghĩa tử, mỗi đều một miếng ngọc bội, đủ để chứng minh Cửu Nương chính là nghĩa nữ do lão nhận nuôi, nội dung bức thư cũng thực sự là thật.”

Thái t.ử giấu một chuyện, ba phần thật bảy phần giả, từng bằng chứng liệt kê , đủ để đập c.h.ế.t Tần Đạo Viêm.

Tần Đạo Viêm sợ đến mức mặt xám như tro, cơ bắp má co giật, nửa ngày đều nên lời. Thế nhưng chuyện vẫn xong, Thái t.ử dâng lên một chiếc hộp đen cực kỳ quen mắt:

“Không Phụ hoàng trong kinh thành gần đây xuất hiện một tên đạo tặc ngàn mặt, kẻ khinh công tuyệt đỉnh, đến dấu vết, tuy hành vi trộm cắp, nhưng tấm lòng hiệp nghĩa. Nàng lẻn phủ Tần Đạo Viêm, vốn định trộm cắp trân bảo, ngờ âm sai dương thác phát hiện bằng chứng lão thông đồng với địch phản quốc, nhân lúc đêm tối trực tiếp ném phủ nhi thần, nhi thần dám giấu giếm, chuyện xin theo Phụ hoàng định đoạt.”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Yến Đế gì, ông lật nhanh những bức thư qua giữa Tần Đạo Viêm và ngoại bang, càng xem về càng lửa giận ngút trời, đến cuối cùng trực tiếp lạnh thành tiếng, nghiến răng nghiến lợi : “Tốt, lắm, thật là lắm! Đây chính là thần t.ử của trẫm!”

Ông vung ống tay áo, chén mặt loảng xoảng rơi hết xuống đất, sợ hãi đồng loạt quỳ xuống đất thỉnh tội: “Bệ hạ bớt giận——”

Sở Hi Niên Tạ Kính Uyên một cái, ý tứ rõ ràng, hôm nay Tần Đạo Viêm chắc chắn c.h.ế.t, khó mà thoát nữa. Hắn như thì thầm: “Tướng quân nên giao nửa cái mạng đó cho như thế nào đây?”

Thái độ của Sở Hi Niên, ngược khác biệt với dáng vẻ cự tuyệt đêm qua. Tạ Kính Uyên chỉ cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, là đang trêu đùa , đôi mắt rũ xuống, nhếch khóe miệng ý vị rõ: “Ngươi nếu bản lĩnh, thì tự đến lấy.”

Y dứt lời về phía chính giữa đại điện, chỉ thấy Tần Đạo Viêm run rẩy khó nên lời, mũ quan đầu cũng lăn lóc rơi xuống đất, chật vật như ch.ó nhà tang. Lão lăn lê bò lết tiến lên biện giải điều gì đó, Yến Đế sai trực tiếp lôi xuống, giam đại lao nghiêm ngặt thẩm vấn.

Thủ lĩnh tộc Khương Mộc Sát Cáp nhất thời liền trở thành mục tiêu công kích của . Gã thấy Yến Đế sắc mặt thiện cảm, cả toát mồ hôi lạnh, nên gì.

Thái t.ử một nữa giáng cho kẻ thù một đòn đau đớn: “Phụ hoàng, tộc Khương cái gì mà thành tâm nghị hòa, rõ ràng là dã tâm lang sói. Vừa nãy còn thề thốt son sắt chuyện , nay bằng chứng xác thực, càng cho thấy gã khéo mồm khéo miệng. Con đường thương mại hai tộc tuyệt đối thể mở, nghị hòa cũng cần thiết, Đại Yến rộng lớn của lẽ nào còn xử lý khu ba cái tộc Khương ?!”

Tần Đạo Viêm mắt thấy xui xẻo , lúc ai còn giúp tộc Khương nữa thì đúng là não. Văn võ bá quan thấy đều lên tiếng hùa theo, trực tiếp dìm tộc Khương xuống tận khe nứt đất.

“Nơi man di, vốn thiếu giáo hóa. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Bệ hạ vạn vạn thể đồng ý!”

“Xin Bệ hạ mau chóng đuổi bọn chúng khỏi đại điện, đừng làm bẩn nơi !”

Quốc lực triều Yến vượt xa tộc Khương nhiều, Yến Đế đương nhiên sẽ để bọn chúng mắt. Lúc tâm trạng lẽ còn thể kết giao một hai, lúc tâm trạng thì giống như nghiền c.h.ế.t con kiến đơn giản như . Nay xảy chuyện , làm gì còn sắc mặt nào nữa.

Yến Đế sắc mặt xanh mét phất tay áo, hiệu cho Cấm quân xua đuổi bọn chúng khỏi điện. Mấy chục dũng sĩ bộ lạc mà Mộc Sát Cáp mang theo hiểu tiếng Hán, thấy Cấm quân cưỡng ép xua đuổi bọn họ, đều trợn mắt . Một tên tráng hán vạm vỡ trong đó trực tiếp cướp lấy binh khí trong tay Cấm quân, dùng tiếng Khương giận dữ : “Hoàng đế Đại Yến, ngươi khinh quá đáng, thật tưởng chúng sợ ngươi chắc!”

Mộc Sát Cáp thần sắc kinh hoàng, còn kịp lên tiếng ngăn cản, hai bên bùng nổ tranh đấu. Trước ngự tiền ba thước thấy binh khí, tộc Khương trực tiếp cướp binh khí trong tay Cấm quân, c.h.é.m g.i.ế.c bừa bãi, thế thì còn thể thống gì nữa.

Cấm quân bên ngoài lập tức ùa trong điện như thủy triều, đao kiếm va chạm, trực tiếp biến yến tiệc đang yên đang lành thành chiến trường. Bá quan sợ vạ lây, đều kinh hãi lùi , thầm nghĩ tộc Khương đúng là nơi man di, một lời hợp liền đại khai sát giới.

Quân t.ử bức tường sắp đổ. Sở Hi Niên để tránh liên lụy đến bản , trực tiếp kéo Tạ Kính Uyên lưng , cùng y lùi tránh xa chiến trường: “Tướng quân cẩn thận.”

Tạ Kính Uyên thấy chắn , khựng , lập tức mỉa mai thành tiếng: “Người nên cẩn thận là chính ngươi.”

Y dứt lời, liền bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng xé gió lao vun vút, theo bản năng sang, thấy một thanh trường kiếm từ bay tới, đ.â.m thẳng về phía Sở Hi Niên.

Phía bọn họ tình cờ là cột điện, thể lùi nữa.

Tạ Kính Uyên thấy sắc mặt đổi, đẩy mạnh Sở Hi Niên , đang chuẩn dùng nội lực đ.á.n.h bật thanh kiếm . Lại bỗng nhiên nhận một ánh mắt lạnh lẽo đang âm thầm quan sát , thình lình chính là Chu Ôn Thần. Động tác khựng , cứng rắn đổi đ.á.n.h thành tránh, mặc cho thanh trường kiếm đó đ.â.m thương cánh tay của , cuối cùng cắm ngập cột.

“Ưm——”

Tạ Kính Uyên rên lên một tiếng, mặt càng mất huyết sắc.

Y , Chu Ôn Thần đang thăm dò xem y thực sự bệnh tình nguy kịch . Nếu cưỡng ép đ.á.n.h bật thanh kiếm , nhất định sẽ để lộ sơ hở, chỉ đành cứng rắn đỡ lấy chiêu .

Mọi chuyện đều diễn trong chớp mắt. Đợi Sở Hi Niên hồn , thấy Tạ Kính Uyên sắc mặt tái nhợt ôm lấy cánh tay , giữa các kẽ tay đầy m.á.u tươi, khỏi đồng t.ử co rút.

“Tướng quân!”

Sở Hi Niên vội vàng tiến lên nắm lấy cổ tay y, kiểm tra xem vết thương nghiêm trọng , Tạ Kính Uyên thế nào cũng cho xem, nhíu mày khàn giọng : “Trong cung đông nhiều miệng, về phủ hẵng .”

Sở Hi Niên khựng , lập tức hiểu ý y, đành nhanh chóng xé rách vạt áo bào, quấn lớp vải vết thương của y để cầm máu. Thần sắc hiếm khi trầm ngưng, hỉ nộ khó đoán hỏi Tạ Kính Uyên: “Là kẻ nào tay?”

“…”

Tạ Kính Uyên gì. Y từng thấy dáng vẻ nhíu mày tức giận của Sở Hi Niên, nay thấy lông mày nhíu chặt, khó tránh khỏi thêm mấy , đôi môi tái nhợt mất m.á.u vô thanh mấp máy: “… Về sẽ cho ngươi .”

Tạ Kính Uyên thầm nghĩ, hóa Sở Hi Niên cũng chuyện .

Dũng sĩ tộc Khương tuy thiện chiến, nhưng rốt cuộc quả bất địch chúng, bao lâu Cấm quân khống chế. Mộc Sát Cáp lúc tâm c.h.ế.t cũng , hối hận tại mang theo mấy tên ngu xuẩn đến, quỳ mặt đất liên tục dập đầu thỉnh tội.

“Xin Bệ hạ khoan thứ, xin Bệ hạ khoan thứ…”

Yến Đế nữa, phất tay áo phẫn nộ rời tiệc. Chu Ôn Thần sai Cấm quân giam lỏng tộc Khương , đợi Bệ hạ nguôi giận mới xử lý, khi bước khỏi đại điện, bất động thanh sắc Tạ Kính Uyên một cái, lúc mới rời .

Thái t.ử vẫn luôn chú ý đến bọn họ, thấy Tạ Kính Uyên thương, nhíu mày tiến lên: “Vết thương nghiêm trọng ?”

Tạ Kính Uyên thần sắc đổi, thậm chí còn nhếch môi mỉm : “Không c.h.ế.t , hôm nay tận mắt thấy Tần Đạo Viêm rơi xuống bùn lầy, đ.â.m một kiếm thì hề gì.”

Thái t.ử thấy y , thở phào nhẹ nhõm, với Sở Hi Niên: “Mau chóng đưa y về phủ tìm chữa trị , Thái y trong cung đáng tin .”

Sở Hi Niên ừ một tiếng, đưa Tạ Kính Uyên nhanh chóng xuất cung hồi phủ. Dọc đường Cửu Dung đ.á.n.h xe ngựa bay nhanh, vết thương của Tạ Kính Uyên xóc nảy, m.á.u chút cầm nữa, m.á.u tươi thấm đẫm nửa bên ống tay áo.

“Tướng quân…”

Sở Hi Niên ôm chặt lấy y, bịt chặt vết thương của Tạ Kính Uyên, gì đó, .

Tạ Kính Uyên dường như định gì, giọng khàn khàn ừ một tiếng: “Không c.h.ế.t …”

Vạn Tế Mạc nhận tin tức chạy đến Tướng quân phủ, thấy vết thương của Tạ Kính Uyên liền cảm thấy phiền phức, khó tránh khỏi mắng mỏ một phen. Ông khâu vết thương cho Tạ Kính Uyên, bôi t.h.u.ố.c quấn băng gạc, bận rộn mấy canh giờ, tức hộc máu: “Ngày gặp chuyện , đừng đến tìm lão phu!”

Tạ Kính Uyên nửa trần trụi giường, cánh tay quấn băng gạc. Vì mất m.á.u quá nhiều, sắc mặt tái nhợt, bật mỉa mai: “Không tìm thì tìm.”

Y cũng là một tính cách chịu thua.

Vạn Tế Mạc tức đến mức thổi râu trừng mắt, trực tiếp đóng sầm cửa bỏ .

Sở Hi Niên vắt một chiếc khăn sạch, lau những vết m.á.u còn sót Tạ Kính Uyên, giọng trầm thấp: “Tướng quân y giả thể đắc tội ?”

Vừa nãy Tạ Kính Uyên xử lý vết thương, trong lúc bận rộn luống cuống mặt nạ cũng rơi mất. Cho đến khi Sở Hi Niên đến gần, lúc mới từ trong đôi mắt màu nhạt của đối phương rõ ràng bộ dạng của .

Tạ Kính Uyên theo bản năng nghiêng đầu, cảm xúc chút bực dọc, giọng điệu âm u : “Mặt nạ của ?”

Sở Hi Niên lẳng lặng y, động tác gì.

Tạ Kính Uyên dứt khoát tự tìm. Y gượng chống dậy từ giường, động tác kéo theo vết thương, sắc mặt trắng thêm vài phần. Y nhíu mày quanh nhất vòng, lúc mới phát hiện mặt nạ rơi bên gối, thế nhưng mới nhặt lên, sườn mặt đột ngột bao phủ bởi một mảnh ôn nhiệt——

Sở Hi Niên nghiêng gần, trực tiếp hôn lên khuôn mặt chằng chịt vết thương của Tạ Kính Uyên. Đôi môi ấm áp chậm rãi di chuyển xuống , rơi mắt, má, cuối cùng là bên môi, trọn vẹn chuyện dang dở đêm qua. Triền miên mập mờ.

“…”

Mí mắt Tạ Kính Uyên run lên, chiếc mặt nạ trong tay lặng lẽ trượt khỏi đầu ngón tay, "lộc cộc" một tiếng rơi xuống đất.

Loading...