(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 275: Đi Đâu Rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:14:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Kim Ngang cũng đồ mua thiếu mất một hộp, ôm cái túi nilon căng phồng , do dự nên giấu ở , giống như ruồi đầu chạy loạn nhất vòng trong phòng khách, vài suy xét, cuối cùng nhét cùng của tủ quần áo.
Tang Phi Vãn từng , mua những thứ để đối tượng thấy, nếu đối phương sẽ ngại ngùng, cứ giấu ở chỗ thuận tiện lấy nhất là .
Lúc Minh Trú tắm xong , Tiêu Kim Ngang tiêu diệt xong "bằng chứng" , đang đất trêu mèo chơi. Minh Trú ăn ý hỏi gì, mà nương theo tiếng mèo kêu tới bên cạnh Tiêu Kim Ngang, đó chậm rãi xổm xuống hỏi: “Có đặt cho nó một cái tên ?”
Tiêu Kim Ngang ngẩn : “Ai cơ?”
Minh Trú thấp giọng : “Mèo. Mỗi con mèo nhận nuôi đều nên tên.”
Tiêu Kim Ngang nghĩ cũng đúng, giống như hệ thống , trạm gian tinh tế nhiều hệ thống nhỏ, mỗi hệ thống nhỏ đều tên gọi khác . Cậu cúi đầu mèo con trong lòng, Minh Trú, trầm tư hồi lâu, lạnh lùng thử thăm dò lên tiếng hỏi: “Gọi là Đại Kim Cương ?”
Minh Trú ngẩn , suýt chút nữa hoài nghi nhầm: “Cái gì cơ?”
Tiêu Kim Ngang ngữ khí nghiêm túc: “Đại Kim Cương.”
Minh Trú: “...”
Mặc dù Minh Trú quá hiểu tại Tiêu Kim Ngang đặt cho một con mèo cái tên bá đạo như , cuối cùng chỉ thể quy kết thành Tiêu Kim Ngang xem quá nhiều 《Transformers》, uyển chuyển lên tiếng: “Có đổi một cái tên đáng yêu hơn chút ?”
Tiêu Kim Ngang nghĩ nghĩ: “Kim Cương?”
Minh Trú: “Dường như chút kỳ lạ?”
Tiêu Kim Ngang: “Sáng Lấp Lánh?”
Cậu thích những thứ sáng lấp lánh.
Minh Trú: “Còn cái nào khác ?”
Tiêu Kim Ngang: “Hổ Phách? Mã Não? Phỉ Thúy? Bích Tỷ?”
Dường như càng kỳ lạ hơn ...
Minh Trú khỏi cảm thấy chút buồn : “Tại gọi nhiều tên... châu báu như ?”
Tiêu Kim Ngang sờ sờ chóp mũi, thầm nghĩ đó đều là tên của những hệ thống nhỏ khác mà, chút ngại ngùng : “ em đặt tên.”
Minh Trú: “Vậy vẫn gọi là Sáng Lấp Lánh .”
Đây dường như là cái tên duy nhất còn tạm trong đống tên loạn thất bát táo , Minh Trú cũng quá đặt tên.
Mèo nhỏ đất thấy ba chữ “Sáng Lấp Lánh”, bỗng nhiên meo meo kêu hai tiếng, là đang biểu đạt sự yêu thích biểu đạt sự kháng nghị. Tiêu Kim Ngang tạm thời coi như nó thích cái tên , cẩn thận từng li từng tí đem mèo nhỏ đặt trong ổ nhỏ: “Sáng Lấp Lánh, mày gọi là Sáng Lấp Lánh ?”
Mèo nhỏ cúi đầu l.i.ế.m liếm móng vuốt, mắt mù ánh đèn vẫn chút sưng đỏ: “Meo~”
Minh Trú thấy con mèo đó, cũng thấy Tiêu Kim Ngang. Anh lặng lẽ xổm đất, cằm tì lên đầu gối, lông mi để một mảnh bóng râm mắt, thần tình lộ vài phần suy nghĩ phiêu ly, một lát mới thấp giọng hỏi: “Em sẽ bỏ rơi nó... đúng ?”
Tiêu Kim Ngang thấy câu hỏi , tò mò về phía Minh Trú, đó nghiêm túc lắc lắc đầu: “Nó bây giờ là mèo của em , em sẽ vứt bỏ đồ của .”
Con là một quần thể thông minh, nhưng đồng thời cũng giỏi cắt bỏ. Từ lúc bọn họ oa oa rơi xuống đất, mỗi khi qua 1 năm, đều sẽ vứt bỏ một loại thứ gì đó . Ban đầu là m.ô.n.g lung, non nớt, đó là thiên chân, thanh xuân, cuối cùng là lãng mạn, vô ưu.
Con đường vứt bỏ đến đây vốn dĩ nên kết thúc , nhưng con lúc tiến bước vẫn cứ cảm thấy rườm rà, thế là bọn họ bắt đầu thử vứt bỏ nhiều thứ hơn, nhân thiện, lương tri, lý tưởng, tín niệm...
Đến cuối cùng bọn họ còn gì để vứt, liền sẽ bắt đầu vứt bỏ mèo của , đó là , yêu, đến cuối cùng chỉ còn một cái vỏ rỗng già yếu. Nhiều năm , bọn họ bỗng nhiên đầu, mới đột nhiên kinh giác bản cũng cuối cùng sẽ vứt bỏ.
Thế giới qua bất công, nhưng trong u minh là công bằng, những gì bạn từng phụ bạc, vứt bỏ, nhiều năm, cuối cùng sẽ lấy một phương thức khác mà trả .
Tiêu Kim Ngang sẽ vứt bỏ bất kỳ thứ gì thuộc về , bao gồm Minh Trú, bao gồm con mèo đó.
Buổi tối lúc ngủ, phòng ngủ một mảnh tối đen. Minh Trú chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đó sột soạt chui lòng Tiêu Kim Ngang, còn mang theo nước khô.
Tiêu Kim Ngang chỉ cảm thấy ôm lấy một cái đuôi cá trơn tuồn tuột, đem mặt vùi bên cổ Minh Trú, lúc chuyện mang theo giọng mũi nhẹ, giống như mật đường dính dấp: “Minh bác sĩ...”
Tiêu Kim Ngang đang làm nũng.
Minh Trú làm gì, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn để nhịn quá khó chịu, sủng nịch xoa xoa đầu : “Nhẹ nhàng tới một ?”
Tuy nhiên ngoài dự liệu là, Tiêu Kim Ngang cư nhiên từ chối. Cậu từ trong lòng Minh Trú ngẩng đầu lên, lòng bàn tay dịu dàng vỗ vỗ lưng , dường như đang an ủi điều gì: “Suỵt, qua mấy ngày nữa mới .”
Nói xong bổ sung: “Nếu sẽ đau.”
Tiêu Kim Ngang qua ngốc, nhưng dường như những thứ nên nhớ đều ghi tạc trong lòng.
Thế là Minh Trú nỗ lực nghĩ lâu lâu, trong ký ức ai từng với những lời quan thiết tương tự, sợ thương, tuy nhiên câu trả lời là .
Những đó chỉ để những vết thương thể xóa nhòa, giống như đôi mắt kim đ.â.m mù .
Minh Trú trong bóng tối ôm chặt Tiêu Kim Ngang, cũng hy vọng đối phương đồng dạng thể ôm chặt . Có một khoảnh khắc, thậm chí tham lam khảm nhập cốt huyết của , ngay cả thở huyết dịch đều chia sẻ, bao giờ thể chia lìa nữa.
[Ding! Xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của phản diện giảm xuống còn 30%, xin hãy tiếp tục nỗ lực nha~]
Tiếng nhắc nhở của hệ thống trong đêm đen tĩnh mịch lặng lẽ vang lên một tiếng, đó yên tĩnh . Tuy nhiên đáng tiếc Tiêu Kim Ngang thấy, ôm Minh Trú ngủ , ngay cả chú mèo nhỏ trong phòng khách cũng trong ổ mới của ngủ .
Sau một thời gian, Tiêu Kim Ngang vẫn luôn cần cù chăm chỉ làm việc, mặc dù 《Tiểu Kim Cương Phiêu Lưu Ký》 Lâm biên mắng cho m.á.u ch.ó đầy đầu, nhưng điều vẫn ngăn cản sở thích lách của , vẫn luôn kiên trì bền bỉ nộp bản thảo.
1 tháng trôi qua, bản thảo của vẫn cứ thông qua, nhưng may mắn là nhận khoản tiền lương đầu tiên.
Minh Trú hôm nay tan làm về tới nhà, liền thấy Tiêu Kim Ngang sofa cúi đầu nhận nhận chân chân đếm tiền: “Một trăm, hai trăm, ba trăm...”
Cậu đếm quá nhập tâm, đến mức phát hiện Minh Trú cửa. Thế là Minh Trú vẫn luôn ở huyền quan lặng lẽ , cho đến khi Tiêu Kim Ngang đếm xong 3000 năm trăm tệ, chuẩn đếm thứ bao nhiêu, lúc mới cố ý phát một chút tiếng động.
Minh Trú mò mẫm cửa, hỏi một tiếng: “Em đang làm gì thế?”
Tiêu Kim Ngang thấy Minh Trú cửa, mắt sáng lên, lập tức chạy tới mặt : “Minh bác sĩ, em phát lương !”
Tiền lương! Tiền lương! Khoản tiền lương đầu tiên trong đời !
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hóa Chấp hành quan tinh tế đây đều đang bạch phiếu !!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-275-di-dau-roi.html.]
Minh Trú cảm giác Tiêu Kim Ngang đem một xấp tiền nhét tay , cần đếm cũng là 3000 năm, , lông mày càng thêm nho nhã ôn hòa, lên tiếng tán thán: “Rất lợi hại.”
Tiêu Kim Ngang mắt sáng lấp lánh , giống như một chú ch.ó lớn: “Đều tặng cho !”
Minh Trú dường như nhướng mày một cái: “Đều cho ? Vậy bản em tính ?”
Tiêu Kim Ngang là hào phóng: “Không , em thể kiếm .”
Dù cũng cần ăn cơm, cần tiền cơm nước.
Minh Trú cũng từ chối, ngay mặt Tiêu Kim Ngang, đem xấp tiền đó từng tờ từng tờ nhét ví tiền của , đó mò mẫm từ bên hông rút một tấm thẻ , đưa cho Tiêu Kim Ngang: “Cầm lấy.”
Tiêu Kim Ngang , phát hiện là thẻ ngân hàng của con : “Cái tác dụng gì?”
Tấm thẻ đó là thẻ phụ của Minh Trú, xoa xoa mái tóc bồng bềnh của Tiêu Kim Ngang, thấp giọng cho đối phương mật mã: “Lần nếu ngoài mua đồ, trực tiếp quẹt cái , liền cần mang theo nhiều tiền mặt như nữa.”
Anh và Giang Vị Miên giống , quá tán thành hành vi mỗi Tiêu Kim Ngang khỏi cửa đều đem tất cả tiền mặt nhét túi, quá dễ rơi.
Tuy nhiên Tiêu Kim Ngang lấy tấm thẻ , lắc đầu trả : “Không cần, em tự thể kiếm tiền.”
Cậu thể ăn cơm mềm, thể.
Trên thực tế đây đầu tiên từ chối tiền của Minh Trú. Minh Trú luôn lo lắng Tiêu Kim Ngang nghèo rớt mồng tơi, ở bên ngoài tiền mua cơm ăn, từng cho tiền mặt, từng cho thẻ ngân hàng, tuy nhiên Tiêu Kim Ngang một cũng từng lấy.
Minh Trú nhéo thẻ ngân hàng, trầm tư một lát, lên tiếng hỏi: “Em tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Tiêu Kim Ngang theo bản năng : “3000 năm mà.”
Minh Trú giống như đang xác nhận điều gì: “Đều cho ? Một xu cũng còn?”
Tiêu Kim Ngang mắt sáng lấp lánh , là sự yêu thích hề che giấu: “ , đều cho .”
Minh Trú lạnh lùng hỏi: “Vậy em ở bên ngoài ăn cơm thế nào?”
Tổng thể hít gió uống sương chứ?
Tiêu Kim Ngang rên một tiếng nữa, bại lộ chuyện cần ăn cơm, một câu liền hỏi tắt lửa, ánh mắt phiêu hốt tại chỗ.
Minh Trú đem thẻ nhẹ nhàng nhét tay , ghé sát hôn một cái, thấp giọng : “Ngoan, cầm lấy.”
Đại khái là do nguyên nhân bệnh nghề nghiệp, Minh Trú chuyện luôn mang theo một loại dịu dàng như như , khiến tự chủ liền dỡ xuống tâm phòng.
Tiêu Kim Ngang đột ngột nhớ tới nguyên tác, thực tế sớm xem xong kết cục của cuốn sách 《Minh Trú》 , cũng giả sử quỹ đạo vận mệnh đổi, Minh Trú sẽ gặp một kẻ lừa đảo.
Người đàn ông đó lừa sạch tất cả tiền của Minh Trú, cuối cùng Minh Trú cắt đứt cuống họng, c.h.ế.t 1 ngày mưa bão, khi c.h.ế.t trong miệng nhét đầy tiền xu.
【Minh Trú vẫn cứ bình tĩnh, thậm chí ôn hòa: Ngươi thích tiền, cho ngươi, , dù là một kẻ mù, chỉ cái thể cho ngươi ...】
Tiêu Kim Ngang thấy đoạn , vốn dĩ nên sợ hãi, bởi vì thích m.á.u tươi, cũng thích cái c.h.ế.t, nhưng trong não hải chỉ cảnh tượng Minh Trú từ đêm mưa gió bập bùng nhảy xuống .
【Hắn cuối cùng vẫn lựa chọn kết cục giống như , lấy cái c.h.ế.t để kết thúc loại nhân sinh thủng lỗ chỗ đó, đây là con đường duy nhất thể do chính lựa chọn.】
Tiêu Kim Ngang bỗng nhiên cảm thấy thẻ ngân hàng trong tay chút nóng bỏng tay, dùng sức lắc đầu, nhíu mày : “Em thích , thích tiền của .”
Cậu xong đem thẻ ngân hàng nhét tay Minh Trú, dường như là sợ đối phương tiếp tục dây dưa, lửa cháy m.ô.n.g xoay về phòng: “Em xếp quần áo.”
Minh Trú ngẩn , đối với câu giống như tỏ tình, giống tỏ tình của Tiêu Kim Ngang cảm thấy chút vô sở thích tùng. Anh mò mẫm bước phòng, đang chuẩn cái gì đó, kết quả bỗng nhiên thấy một trận tiếng lục lọi ——
Nghe thế nào cũng giống đang xếp quần áo.
Minh Trú nghi hoặc lên tiếng hỏi: “Em đang làm gì thế?”
Khoảng thời gian Minh Trú đều đang “dưỡng thương”, hai vẫn luôn cận quá mức. Tiêu Kim Ngang thuận tay mở tủ quần áo, vốn dĩ định xem một chút b.a.o c.a.o s.u mua , định chọn một hộp buổi tối dùng, kết quả đếm tới đếm lui, bỗng nhiên chấn kinh phát hiện thiếu mất một hộp màu hồng.
Chẳng lẽ là nhân viên phục vụ đưa thiếu?
những thứ đó là từng hộp từng hộp, đích bỏ túi mua sắm mà.
Chẳng lẽ là rơi đường?
túi mua sắm lỗ thủng mà.
Tiêu Kim Ngang đem cả tủ quần áo đều lật một lượt, chính là tìm thấy hộp màu hồng gai . Cả khỏi chút m.ô.n.g lung. Cậu khoanh chân sàn nhà, thấy giọng của Minh Trú, theo bản năng ngẩng đầu hỏi: “Anh từng mở tủ quần áo ? Một túi đồ em đặt ở đây, mất một hộp .”
Minh Trú ngẩn , gần như ngay lập tức liền hiểu Tiêu Kim Ngang đang hỏi cái gì . Dù Tiêu Kim Ngang quá dọn dẹp việc nhà, xếp quần áo lau dọn loại chuyện đều là Minh Trú làm, đối phương đem một túi b.a.o c.a.o s.u sáng loáng giấu trong ngăn kéo, căn bản liền gạt .
Minh Trú thấy Tiêu Kim Ngang thiếu một hộp, hiểu nhớ tới hộp ném thùng rác , trong lòng chút đ.á.n.h trống, đối với trí nhớ của Tiêu Kim Ngang cảm thấy kinh ngạc: “Em...”
Minh Trú khựng một chút : “Anh mở tủ quần áo, em nhớ nhầm ?”
Tiêu Kim Ngang tiếp tục vùi đầu lục lọi, giống như một con chuột túi đang bới kho lương của : “Vậy khả năng là rơi ở chỗ khác , em tìm xem.”
Chức năng lưu trữ của hệ thống mạnh hơn nhiều so với đại não con , huống chi những cái bao đó đều là Tiêu Kim Ngang từng hộp từng hộp đích chọn, là tuyệt đối sẽ nhớ nhầm.
Minh Trú ngờ Tiêu Kim Ngang chấp nhất như , lúng túng lên tiếng: “Có bản em làm mất ? Đắt lắm ? Nếu đắt thì thôi ...”
Tuy nhiên Tiêu Kim Ngang sắt đá chính là tìm hộp bao đó, nghĩ đơn giản, bản làm mất, Minh Trú cũng lấy, đồ nhất định còn ở trong phòng.
Thế là trong nửa giờ tiếp theo, Tiêu Kim Ngang lật tung tất cả các ngóc ngách trong phòng, Minh Trú thể là yên. Anh tiếng động bình lý bàng lãng truyền đến bên tai, cuối cùng rốt cuộc nhịn lên tiếng : “Đừng tìm nữa...”
Tiêu Kim Ngang theo bản năng ngẩng đầu: “Sao thế?”
“Anh...” Minh Trú dùng một cái lý do sứt sẹo, “Anh hôm đó dọn dẹp tủ quần áo, cẩn thận làm mất một hộp.”
Anh xong liền yên tĩnh , tĩnh đợi phản ứng của Tiêu Kim Ngang, tuy nhiên đối phương nửa ngày đều lên tiếng, Minh Trú khỏi chút căng thẳng: “Em... tức giận ?”
“...”
Tiêu Kim Ngang gì. Cậu thực tính là tức giận, chỉ là chút xíu vui, một lời bới tủ quần áo.
Không , còn cái khác.