(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 274: Mẹ Tôi Gọi Tôi Về Ăn Cơm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:14:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Kim Ngang ngoài cửa, tay xách túi lớn túi nhỏ đầy ắp, bên trong ngoài b.a.o c.a.o s.u và dầu bôi trơn mua ở cửa hàng tiện lợi, còn nhiều đồ dùng cho thú cưng, nách kẹp một cái ổ mèo, bên cạnh còn đặt một cái trụ cào móng cho mèo cao bằng nửa ——

Chẳng ai vác lên bằng cách nào, tóm vác lên .

Minh Trú mù cả hai mắt, sống một , tâm lý cảnh giác khó tránh khỏi mạnh hơn một chút. Anh nhớ lúc Tiêu Kim Ngang ngoài chắc chắn mang theo chìa khóa, mò mẫm tới cửa, lập tức mở cửa mà cất tiếng hỏi: “Ai đó?”

Tiêu Kim Ngang cúi mắt mèo cửa, chút tò mò thứ dùng để làm gì, chớp chớp mắt : “Là em, em về đây.”

Minh Trú thấy giọng , trong lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn, chậm rãi mở cửa: “Sao em về sớm thế?”

Đây là một câu ngược.

Thực hỏi, em về muộn thế...

vì lý do nào đó, Minh Trú những lời gần như là oán trách, mang tính trẻ con như , thế là đành nuốt ngược bụng.

Tiêu Kim Ngang giơ túi nilon trong tay cho Minh Trú "xem" một cái, cửa giải thích: “Em xuống lầu mua ít đồ, lúc ngang qua phòng khám tiện thể mua luôn đồ dùng cho mèo con về.”

Minh Trú ngẩn : “Vậy bạn em ?”

Tiêu Kim Ngang khi cửa liền đặt túi mua sắm trong tay xuống đất, thấy câu hỏi của Minh Trú, lúc mới nhớ điều gì đó đầu ngoài cửa, chút ngại ngùng hỏi: “Em dẫn bạn lên đây, thể để một lát ?”

Chỉ thấy phía trụ cào móng ngoài cửa còn một bóng , hắc nhiên là Giang Vị Miên. Hắn đợi Tiêu Kim Ngang mua xong đồ lầu, ép xong tất cả câu chuyện liên quan đến đối phương và Minh Trú, khi Tiêu Kim Ngang "bao nuôi", thề đời sẽ bao giờ thêm với cái thứ hố cha một câu nào nữa.

Tuy nhiên ngay khi Giang Vị Miên định rời , Tiêu Kim Ngang nhờ một việc:

“Làm ơn thể giúp xách ít đồ về nhà ? Nhà nuôi một chú mèo nhỏ, hôm nay nếu mua ổ về nhà, nó sẽ chỗ ngủ mất, nhưng xách nổi nhiều đồ như .”

Khoảnh khắc đó, trong đầu Giang Vị Miên lóe lên vô ý nghĩ, ví dụ như nhà nuôi mèo thì liên quan gì đến ? Biết xách nổi mà còn mua lắm b.a.o c.a.o s.u thế làm gì? Đấm Tiêu Kim Ngang một phát xuống đất liệu làm đau tay ?

Giang Vị Miên đồng ý.

ngặt nỗi bệnh thánh mẫu của nặng, mặc dù bề ngoài cho lắm.

Thế là trơ mắt Tiêu Kim Ngang mua một đống đồ ở phòng khám thú cưng, ép giúp đối phương vác cái trụ cào móng cao 1 mét rưỡi lên lầu.

Giang Vị Miên làm khách cho lắm. Trí nhớ tồi tệ của rốt cuộc cũng tác dụng một , bỗng nhiên nhớ trong nhóm từng chỉ một phân tích về mục tiêu phản diện của Tiêu Kim Ngang ——

Nghe hắc hóa độ cao, hơn nữa nhân cách phản xã hội, trong nguyên tác từng g.i.ế.c , gặp nhất đừng dây .

Giang Vị Miên nghĩ đến đây, bất động thanh sắc đ.á.n.h giá đàn ông đang cửa, thấy là một đàn ông nho nhã tuấn tú. Khí chất đối phương thanh thanh đạm đạm, quanh dường như bao phủ bởi một lớp sương mù ám sắc, thế nào cũng thấu.

Không xen lẫn bất kỳ sự sắc bén nào, nhưng khiến ngửi thấy thở nguy hiểm. Đặt cuộc sống thường ngày, quả thực là loại Giang Vị Miên sẽ thâm giao tiếp xúc.

Giác quan thứ sáu của Minh Trú thường chuẩn, nhạy bén nhận một ánh mắt rơi , ngước mắt, lộ đôi mắt phủ một lớp màng trắng bệnh tật ——

Giả sử mù.

Minh Trú ngờ Tiêu Kim Ngang sẽ dẫn bạn gọi là về nhà, cảm xúc vi diệu khiến cảm thấy càng thêm thích ứng, một cảm giác lĩnh vực cá nhân kẻ thứ ba xâm nhập. Minh Trú mặt biểu hiện , ngay cả ngữ khí cũng ôn hòa như : “Nếu bạn em đến , thì để .”

Nói xong mò mẫm đem những túi mua sắm còn trong tay Tiêu Kim Ngang đặt lên huyền quan, đó giơ tay xoa xoa gáy Tiêu Kim Ngang: “Nóng ?”

Mỗi làm động tác giống như vuốt lông , Tiêu Kim Ngang đều sẽ nhịn nhào lòng làm nũng, cũng ngoại lệ. Tiêu Kim Ngang nghĩ nhiều, trực tiếp ghé sát cọ cọ mặt Minh Trú, mái tóc xoăn tự nhiên chút rối loạn, vểnh lên một lọn: “Không nóng, mồ hôi.”

Cậu chút ý thức tránh hiềm nghi nào, xong theo thói quen nghiêng đầu hôn Minh Trú một cái, động tác chỉ khiến Minh Trú ngẩn một thoáng, mà ngay cả Giang Vị Miên bên cạnh cũng ngẩn một thoáng.

“...”

Giang Vị Miên ngoài cửa, mặc dù cái gì cũng , nhưng trong lòng một trận sóng thần. Trong vòng vài giây ngắn ngủi, c.h.ử.i sạch tất cả những lời thô tục mà đời , hận thể đem Tiêu Kim Ngang nghiền sống thành bột kim cương.

Tiêu Kim Ngang dẫn đến cửa hàng tiện lợi mua b.a.o c.a.o s.u thì thôi , còn bắt làm cửu vạn vác đồ lên lầu, bây giờ còn quá đáng hơn, ngay mặt bắt đầu ôm ôm ấp ấp hôn hôn hít hít, coi c.h.ế.t ???

Giang Vị Miên xoay , mặt cảm xúc vuốt mặt một cái, cố gắng kiềm chế bản đừng làm hành động thất lễ nào. Hắn hít sâu một , đó xoay miễn cưỡng nặn một nụ với Minh Trú, uyển chuyển từ chối: “Thôi bỏ , nhà còn chút việc, gấp về, làm khách .”

Tiêu Kim Ngang phát hiện những đợt sóng ngầm giữa hai , kinh ngạc gãi đầu, theo bản năng hỏi: “Hửm? Anh việc gì gấp ?”

Giang Vị Miên: “...”

Nụ môi Giang Vị Miên cứng đờ, chằm chằm Tiêu Kim Ngang nghiến răng từng chữ: “Mẹ gọi về ăn cơm , ?”

Tiêu Kim Ngang: “...”

Giang Vị Miên rời , ngay cả thang máy cũng đợi, trực tiếp như một cơn gió chạy xuống lầu, dường như 1 giây cũng nơi thêm nữa.

Tiêu Kim Ngang đành bê trụ cào móng phòng khách, đó đóng cửa , định cơ hội mời Giang Vị Miên tới nhà làm khách.

Minh Trú dường như nhận điều gì: “Bạn em vui cho lắm?”

Tâm tư nhạy cảm, luôn khống chế suy đoán "bạn" và Tiêu Kim Ngang rốt cuộc là quan hệ gì, hoặc là mật đến mức độ nào. Trước khi Tiêu Kim Ngang hôn , đối phương dường như vẫn luôn bình thường, nhưng khi hôn xong, liền cảm xúc phản thường mà cáo từ rời .

Có lẽ là vì ngượng ngùng, nhưng Minh Trú luôn cảm thấy cảm xúc phẫn nộ chiếm đa .

Tiêu Kim Ngang xắn tay áo, đang khoanh chân đất lắp ráp trụ cào móng và ổ mèo, an ủi: “Không , , sẽ tức giận, chỉ là gấp về nhà ăn cơm thôi.”

Minh Trú dựa âm thanh tìm vị trí của Tiêu Kim Ngang, đó giống như đối phương chậm rãi xuống sàn nhà: “Em và quan hệ lắm ?”

Một loại cảm xúc mang tên ghen tuông đang sinh căn nảy mầm ở góc tối thấy ánh sáng, phá đất mà , ngay cả Minh Trú cũng tự phát hiện.

Tiêu Kim Ngang nghiêm túc nghiên cứu cách lắp ráp trụ cào móng, kéo theo ngữ khí cũng là nghiêm túc: “Vâng, là bạn .”

“...”

Minh Trú tại , gì, bỗng nhiên yên tĩnh đến mức chút phản thường. Anh và Tiêu Kim Ngang tựa lưng , ngay cả khi ở tư thế ôm , trong căn phòng tĩnh mịch cũng vẫn thể cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của đối phương.

Thình thịch... thình thịch... thình thịch...

Rõ ràng tiếng động, nhưng điếc tai nhức óc.

Không qua bao lâu, Tiêu Kim Ngang rốt cuộc cũng lắp ráp xong tất cả thứ. Cậu xoay nắm lấy tay Minh Trú, hiệu sờ sờ cái trụ cào móng tinh xảo , mang theo vài phần tự hào và nhảy hẫng: “Anh xem, em làm xong !”

Tuy nhiên Minh Trú chạm cái trụ cào móng đó. Anh cảm thấy sàn nhà chút quá lạnh, thoải mái cho lắm, thế là chậm rãi dậy, sột soạt lên đùi Tiêu Kim Ngang, hai tay vòng qua cổ đối phương, hình thành một tư thế ôm ấp ỷ .

Tiêu Kim Ngang theo bản năng ôm ngược : “Sao thế?”

Minh Trú vùi mặt lòng , gì, một lát mới thấp giọng hai chữ: “Hôn em...”

Đầu ngón tay thon dài của chậm rãi xuyên qua lướt giữa mái tóc mềm mại của Tiêu Kim Ngang, ngón trỏ cẩn thận đ.â.m trúng vẫn đang ẩn ẩn đau đớn. Minh Trú dốc sức xem nhẹ cảm giác đau nhói đó, bên tai Tiêu Kim Ngang thấp giọng dụ dỗ: “Tiêu Kim Ngang, hôn hôn em...”

Anh giống như yêu, mà Tiêu Kim Ngang chính là con m.ô.n.g lung , chỉ cần dụ dỗ một chút liền cả lẫn hồn đều câu mất.

Mặc dù Tiêu Kim Ngang tại Minh Trú đưa yêu cầu , nhưng vẫn vui vẻ làm theo. Cậu dịu dàng nâng lấy mặt Minh Trú, dày đặc rơi xuống một mảnh nụ hôn rực cháy, đan dệt thành tấm lưới kín kẽ kẽ hở, khiến thể trốn chạy.

Hai bọn họ giác lăn xuống đất, hôn đến mức rối rắm một nùi, giống như hai sợi chỉ đỏ quấn thắt nút c.h.ế.t, dù thế nào cũng tách .

Minh Trú vặn mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Anh sột soạt cởi hết y phục, chỉ để chiếc , đó đối diện trong lòng Tiêu Kim Ngang, mi mắt rũ, che đôi mắt mù thất thần thể tụ tiêu .

Hơi thở loạn, thấp giọng hỏi Tiêu Kim Ngang: “Thích ?”

Tiêu Kim Ngang đỏ tai , nghiêm túc chú ý Minh Trú, đó ngại ngùng gật gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh thấp giọng : “Em thích Minh bác sĩ nhất~”

Minh Trú hôn một cái, chạm liền tách , giọng khàn : “Nói nữa.”

Tiêu Kim Ngang hôn , vĩ âm mịt mù: “Em thích nhất...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-274-me-toi-goi-toi-ve-an-com.html.]

Cậu lời dứt, cánh môi bỗng nhiên truyền đến một trận đau nhói nhỏ bé, mùi rỉ sắt bắt đầu lan tỏa, hóa Minh Trú tại , bỗng nhiên c.ắ.n rách môi .

Tiêu Kim Ngang mịt mờ mở mắt, bản năng tách một chút cách, Minh Trú giữ chặt gáy, tiếp tục hôn sâu. Mùi m.á.u tươi đan xen giữa đầu lưỡi quấn quýt của bọn họ, để một mảnh vị ngọt tanh khiến mê mẩn.

Nụ hôn của Minh Trú dần dần dời xuống, rơi yết hầu nhô của Tiêu Kim Ngang, mở đôi mắt thể tụ tiêu , đồng t.ử đen nhỏ hẹp cũng giống như vẻ ngoài ôn hòa vô hại như , ngược , mang theo vài phần thú tính ẩn giấu.

Mãnh thú trong lòng sắp khỏi lồng, mà xiềng xích sớm lung lay sắp đổ.

Đầu ngón tay Minh Trú đột nhiên siết chặt, bỗng nhiên đem Tiêu Kim Ngang dùng sức ấn lòng , thở dốc kịch liệt. Lồng n.g.ự.c phập phồng định, là đang bình phục thở của , là đang bình phục những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

Tiêu Kim Ngang ôm cùng sàn nhà, nhạy bén nhận cảm xúc phản thường của Minh Trú. Cậu một mặt chậm rãi mơn trớn eo đối phương, một mặt quan thiết hỏi: “Sao thế?”

Minh Trú chậm rãi buông Tiêu Kim Ngang , gì, chỉ thở đan xen, dồn dập bất an.

Tiêu Kim Ngang hôn hôn mắt Minh Trú: “Anh vui ?”

Cậu đem Minh Trú ôm lòng, giống như dỗ dành trẻ con nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng, thấp giọng ôn hòa : “Không , cho em .”

Trên Tiêu Kim Ngang luôn một loại sức mạnh bình hòa, giống như một đầm nước xanh, tĩnh mịch mà thâm thúy, xen lẫn bất kỳ kỳ niệm nào.

Tầm mắt Minh Trú là một mảnh bóng tối, chán ghét cực kỳ cảm giác thấy ánh sáng đó, nhưng thừa nhận rằng, trong một trường hợp, bóng tối ngược là một loại màu ngụy trang. Anh trong bóng tối mò mẫm nâng lấy mặt Tiêu Kim Ngang, đầu ngón tay lạnh, động động môi, hồi lâu mới rốt cuộc thấp giọng hỏi một câu: “... Tại ?”

Minh Trú hỏi: “Tại dẫn khác về nhà...”

Dẫn tới, ngôi nhà chỉ thuộc về hai chúng ...

Minh Trú cảm giác thứ còn nhiều, xâm chiếm. Anh thích cảm giác , thậm chí cảm thấy khó chịu, dốc sức xem nhẹ cảm giác , tuy nhiên đau khổ như hình với bóng, giống như khí tràn ngập trong ngũ tạng lục phủ, nơi nào .

Tiêu Kim Ngang ngẩn , đó chậm rãi giơ tay, vuốt phẳng rãnh nhăn giữa mày Minh Trú, ngữ khí đơn thuần : “Anh là bạn của em mà, em để bọn họ đều làm quen với .”

Không ai thể hiểu cảm giác đó , một khoảnh khắc, Tiêu Kim Ngang đem thích giới thiệu cho cả thế giới, để cả thế giới đều thích.

Tình yêu nồng nhiệt cần tuyên chi ư khẩu, cần để hoan hô, nhưng đè nén trong lòng, cuối cùng cũng ngày sôi trào. Cậu làm thế nào, thế là đành đem thích nhất, giới thiệu cho những bạn quan trọng nhất của , dùng hành động để tưới tắt vài phần nóng bỏng.

Tiêu Kim Ngang sàn nhà, trần nhà phía , trong não hải bỗng nhiên lóe lên nhiều hình ảnh. Cậu một mặt nhẹ vỗ lưng Minh Trú, một mặt chậm rãi lên tiếng: “Em tám bạn ...”

Mặc dù trong đó một thể gặp nữa, nhưng ký ức vĩnh viễn phai màu. Máy móc vận hành 1 ngày, liền sẽ ghi nhớ bọn họ 1 ngày, để bọn họ đến mức thế giới lãng quên.

Minh Trú tĩnh mặc một thoáng, lên tiếng hỏi: “... Vậy bảy còn ?”

Nói rõ tại , khi Tiêu Kim Ngang chỉ là để những bạn đó làm quen với , cái gai nghẹn trong lòng bỗng nhiên biến mất đại bán.

Không ảo giác , ngữ khí Tiêu Kim Ngang dường như quá nhiều cảm xúc u sầu, khổ não gãi đầu : “Bảy đều c.h.ế.t cả , chỉ còn một thôi.”

Minh Trú ngẩn : “Đều c.h.ế.t cả ?”

,” Tiêu Kim Ngang bẻ ngón tay đếm cho , “Một thức đêm đột tử, một t.a.i n.ạ.n xe c.h.ế.t, một lúc trốn nợ cẩn thận từ lầu ngã xuống ngã c.h.ế.t, một kẻ sát nhân hại, còn một bệnh c.h.ế.t, còn một kiện tụng lung tung đ.â.m c.h.ế.t, cuối cùng là c.h.ế.t đuối.”

Cậu nghiêm túc những lời như thiên phương đàm trong tai khác, khiến cho Minh Trú nhất thời cư nhiên nên phản ứng thế nào. Tiêu Kim Ngang thấy nửa ngày lời nào, hậu tri hậu giác phản ứng điều gì, dùng tay chống từ đất dậy, tò mò hỏi: “Anh ghen ?”

Minh Trú chậm nửa nhịp hồi thần, định , kết quả Tiêu Kim Ngang bỗng nhiên tới gần , chú ý đôi mắt nghiêm túc hỏi: “Nói dối là đúng .”

Tuy nhiên đáng tiếc, Minh Trú thấy tầm mắt của .

“Không .”

Minh Trú lắc đầu, và cúi đầu hôn hôn : “Anh chỉ là sợ em lừa thôi.”

Tiêu Kim Ngang quá mức đơn thuần.

Tiêu Kim Ngang chạm chóp mũi Minh Trú, mật cọ cọ: “Không , sớm thích , em cũng sớm thích .”

Nói xong dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm điểm trái tim Minh Trú, thẹn thùng hiệu thích chính là .

[Ding! Xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của phản diện giảm xuống còn 35%, xin hãy tiếp tục nỗ lực nha~]

Minh Trú khựng một chút, chỉ cảm thấy đầu ngón tay Tiêu Kim Ngang lướt qua nơi n.g.ự.c mang theo một trận ngứa ngáy nhẹ, giống như nhịp tim khó bình suốt mấy 10 năm. Anh xoa xoa mái tóc mềm mại bồng bềnh của đối phương, hiếm khi lộ một nụ chân tâm, thấp giọng mở miệng, phá vỡ khí tĩnh mịch: “Ừm, cũng thích em.”

, thích.

Ngay lúc hai bọn họ ôm , chú mèo con cuộn tròn trong áo khoác ngủ say bỗng nhiên lảo đảo bò ngoài, giống như ruồi đầu chạy loạn khắp nơi, đó kêu một tiếng: “Meo~”

Tiêu Kim Ngang tiếng , thấy là chú mèo nhỏ : “Minh bác sĩ, mèo nhỏ dường như tỉnh .”

Minh Trú thấy lời , bất động thanh sắc từ Tiêu Kim Ngang dậy, nhân lúc đối phương đang xem mèo nhỏ, mò mẫm mặc y phục tán lạc đất: “Ừm, nó lẽ đói .”

Tiêu Kim Ngang: “ y tá hôm nay cho nó ăn , cần cho ăn nữa.”

Tiêu Kim Ngang chẳng qua chỉ con mèo một cái, đầu thấy Minh Trú sofa, mặc xong y phục, khỏi chút kinh ngạc. Cậu trực tiếp sáp tới bên cạnh Minh Trú, đem mặt gục lên đùi đối phương, cọ cọ, túm lấy vạt áo sơ mi của Minh Trú nhỏ giọng : “Áo sơ mi trắng lắm.”

Cậu xong bỗng nhiên phát hiện ý tứ đúng, bổ sung: “Chỉ mặc áo sơ mi trắng lắm.”

Minh Trú lừa : “Anh lạnh.”

Tiêu Kim Ngang đem mặt vùi đùi Minh Trú, sột soạt ôm lấy eo , chút ủy khuất, chút ảo não, lầm bầm lầu bầu : “Em thể ôm mà.”

Ôm liền lạnh nữa.

Minh Trú cọ đến mức chút ngứa, vô thức lùi về một chút, xoa đầu Tiêu Kim Ngang thấp giọng : “Đồ em mua lắp ráp xong , còn lắp ráp là muộn lắm .”

Anh cố gắng đ.á.n.h lạc hướng chú ý, tuy nhiên Tiêu Kim Ngang giống như một con cá muối mất ước mơ, gục lên đùi chịu dậy. Minh Trú nãi hà, đành bên tai thấp giọng một câu, lúc mới đem dỗ dành .

Tiêu Kim Ngang đôi mắt sáng lấp lánh ngẩng đầu: “Thật ? Buổi tối lúc ngủ mặc cho em xem ?”

Minh Trú lúng túng gật đầu, ừ một tiếng: “Đi dọn dẹp đồ đạc .”

Tiêu Kim Ngang lập tức tinh thần, tiếp tục dọn dẹp ổ mèo, tháo bỏ giấy gói bên . Minh Trú giúp gì nhiều, thế là đành mò mẫm dọn dẹp những đồ dùng thú cưng trong túi mua sắm, đem những thứ cho mèo ăn, cho mèo tắm, tất cả đều đặt trong tủ.

Cuối cùng chỉ còn một túi đồ rõ tên.

Minh Trú mở túi nilon, mò mẫm một hồi, phát hiện đa đều là loại hộp vuông vức, chút giống kẹo cao su, nhưng quá giống. Dù Tiêu Kim Ngang cần thiết mua nhiều kẹo cao su về như .

Minh Trú nghiêng đầu, thử thăm dò lên tiếng: “Cái là cái gì?”

Tiêu Kim Ngang tranh thủ một cái, thấy là b.a.o c.a.o s.u mua, vội vàng từ trong lòng Minh Trú rút , đỏ mặt giải thích: “Cái là... là đồ ăn vặt em mua, , tắm , chỗ còn để em dọn dẹp.”

Minh Trú nhận gì đó đúng, nhưng biểu hiện , gật gật đầu, phòng tắm rửa mặt: “Vậy tắm đây.”

Anh xong mò mẫm bước phòng tắm, đó xoay tay đóng cửa , chậm rãi xắn tay áo, chỉ thấy trong tay hắc nhiên đang giấu một hộp đồ lấy từ túi nilon.

Minh Trú lưng tựa cửa, dùng đầu ngón tay cảm tri hộp đồ rõ tên , cuối cùng thật sự đoán là cái gì, chỉ thể xé bỏ lớp giấy gói trong suốt bên ngoài, sột soạt mở hộp đóng gói .

Trong hộp nhiều gói nhỏ phân trang, đại khái mười mấy miếng, dẹt dẹt.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Minh Trú vi bất khả sát nhíu mày, vẫn cứ đoán là cái gì, chỉ thể xé mở một miếng, tuy nhiên đầu ngón tay chạm tới thứ gì đó khiến khỏi ngẩn một thoáng.

Nơi làm việc hợp tác với một bệnh viện lớn, mỗi năm đều sẽ tiến hành tuyên truyền phòng chống AIDS, mỗi phát tờ rơi tuyên truyền bên trong liền kẹp thứ . Minh Trú lên là quen thuộc, nhưng cũng tính là xa lạ.

Anh ngờ Tiêu Kim Ngang xuống lầu một chuyến, mua một túi thứ về, khỏi chút lúng túng, tai cũng chút nóng ran.

Minh Trú đem những thứ còn nhét ngược trong hộp, vốn dĩ định tìm chỗ nào đó đặt, nhưng sợ Tiêu Kim Ngang thấy phát vấn, do dự một thoáng, cuối cùng ném thùng rác.

Đối phương dường như mua nhiều, ném một hộp chắc là ... nhỉ?

Loading...