(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 237: Đế Phi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:11:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đế quân thọ thần, thiết yến tại Bất Quy Lâu. Trong Vân Cảnh, mười sáu vương thành, chín núi tiên phủ, tám trời sáu động, phàm là tu sĩ danh vọng mặt mũi đều đến đông đủ.

Bách Lý Độ Nguyệt những năm đều là một phó yến, đột ngột mang theo một nam t.ử dung nhan tuyệt thế đồng hành, quả nhiên thu hút sự chú ý. Y phớt lờ những ánh mắt tò mò dò xét xung quanh, trực tiếp dẫn Tang Phi Vãn xuống vị trí, lười biếng tựa lưng ghế, nhấc bình rượu tự rót tự uống.

Tang Phi Vãn chú ý tới động tác của Bách Lý Độ Nguyệt, theo bản năng giơ tay ngăn cản, để dấu vết lắc đầu : “Thành chủ đừng uống rượu, say sẽ .”

Địa Thử Tinh bảo Tang Phi Vãn lén hạ d.ư.ợ.c chén của Bách Lý Độ Nguyệt, mặt khác cũng cho thấy yến tiệc đơn giản. Tang Phi Vãn tuy ném t.h.u.ố.c đống lửa, nhưng để bảo hiểm, nhất vẫn là nên uống.

Bách Lý Độ Nguyệt khựng , đó lời thu tay về, hờ hững : “Không uống cũng , ai bên trong thêm thứ bẩn thỉu gì.”

Y dường như chỉ đơn thuần bày tỏ sự chán ghét đối với nơi , nhưng chịu nổi việc Tang Phi Vãn tật giật , tim thót lên một cái, theo bản năng về phía Bách Lý Độ Nguyệt, thấy thần sắc đối phương như thường, lúc mới lặng lẽ buông lỏng tâm tình.

Thiên Cương ôm kiếm chờ đợi ở một bên, thấy bước chân khẽ động, dường như tiến lên bẩm báo điều gì đó với Bách Lý Độ Nguyệt. Tang Phi Vãn nhanh hơn một bước nhận động tác của , đáy mắt xẹt qua một tia ám mang, cố ý ôm bụng nhíu mày ngã vai Bách Lý Độ Nguyệt: “Ái chà.”

Bách Lý Độ Nguyệt thấy thế theo bản năng đỡ lấy Tang Phi Vãn, còn tưởng chỗ nào khỏe: “Có chỗ nào ?”

Tang Phi Vãn ở vị trí khác thấy, khẽ nháy mắt với Bách Lý Độ Nguyệt, hạ thấp giọng trêu chọc: “Hôm nay trong tiệc mỹ nhân như mây, Thành chủ trúng ai ?”

Bách Lý Độ Nguyệt khựng , đó nhíu mày mắng một câu: “Nói bậy bạ gì đó.”

Tang Phi Vãn: “Vậy Thành chủ chuyện với khác, tấc bước rời ở bên cạnh .”

Bách Lý Độ Nguyệt thầm nghĩ còn tưởng là chuyện lớn gì, hóa là cái . thể phủ nhận, y khá hưởng thụ câu : “Ngươi là của bản Thành chủ, tự nhiên nên cùng bản Thành chủ tấc bước rời.”

Tang Phi Vãn yên tâm , thật sự sợ Thiên Cương chớp thời cơ cáo trạng, cảm giác nhược điểm khác nắm trong tay thật sự dễ chịu. Ngặt nỗi g.i.ế.c , đ.á.n.h , thật sầu .

Đế quân và Đế phi tới, trong yến tiệc luôn là một nam t.ử áo vàng diện mạo thanh tú ôn nhuận mặt tiếp đãi tân khách, khác gọi là “Thiếu quân”, đại để chính là con độc nhất của Đế quân Phù Dư Hạo, cũng chính là kế vị tiếp theo của Vân Cảnh.

Phù Dư Hạo địa vị tôn quý, qua nửa phần kiêu ngạo, khéo léo đưa đẩy, bình dị gần gũi. Ánh mắt vô tình liếc qua, bỗng nhiên chú ý tới Bách Lý Độ Nguyệt, tay cầm chén rượu xuyên qua đám , đón lên : “Bách Lý Thành chủ, lâu gặp, cùng uống rượu còn là thọ thần của mẫu phi, hôm nay gặp , phong thái còn hơn xưa…”

Hắn đang , bỗng nhiên chú ý tới Tang Phi Vãn ở bên cạnh, khựng , dường như chút kinh ngạc: “Bách Lý Thành chủ diễm phúc nhỏ, bên cạnh luyến sủng tuyệt sắc như thế, đây từng thấy qua?”

Tang Phi Vãn hờ hững rũ mắt, lên tiếng, thầm nghĩ vị Thiếu quân qua thì vô hại, thực chất thủ đoạn phi đồng tiểu khả, nếu trong nguyên tác cũng sẽ thu phục Đoạn Dương - một nhân vật chính đào hoa, trở thành “điểm dừng chân” cuối cùng của đối phương.

Loại vẫn là nên ít tiếp xúc thì hơn.

Bách Lý Độ Nguyệt nhận rượu của Phù Dư Hạo, cũng dậy khỏi chỗ . Tay áo màu đỏ thắm của y khẽ phất, chống đầu lười biếng tựa lưng ghế, dường như mấy hài lòng với hai chữ “luyến sủng”, hỏi ngược với giọng điệu rõ cảm xúc: “Sao nào, cùng kết khế làm đạo lữ, cũng mang đến mặt Thiếu quân xem ?”

Đạo lữ?

Hai chữ thốt , chỉ Phù Dư Hạo sửng sốt một chút, ngay cả Tang Phi Vãn cũng ngẩn .

Sự khác biệt giữa đạo lữ và luyến sủng, giống như sự khác biệt giữa chính thất và cơ . Người tu tiên dễ dàng kết khế, bởi vì một khi kết khế, sẽ Thiên đạo can thiệp. Nếu một bên trái lòng bội thệ, tất nhiên sẽ kết quả .

Họ gặp thể giao phó tính mạng, cũng gặp thể ước thúc d.ụ.c vọng của , cho nên đạo lữ kết khế ít đến t.h.ả.m thương. Từ khi nào tên điên Bách Lý Độ Nguyệt cùng kết khế ?

Phù Dư Hạo hổ là thấy qua sóng gió lớn, sửng sốt một chút liền nhanh chóng lấy tinh thần, trong mắt ý sâu đậm, với Bách Lý Độ Nguyệt: “Vừa là Hạo thất lễ, Bách Lý Thành chủ chớ trách, tự phạt một ly, chúc mừng Thành chủ hỷ sự kết khế.”

Nói xong khẽ gật đầu với Tang Phi Vãn, đó ngửa đầu uống cạn chén rượu ngon.

Lúc tân khách xung quanh thấy thế mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa nam t.ử là đạo lữ của Bách Lý Độ Nguyệt, hèn chi mang tiệc, chỉ là lai lịch thế nào, thể lay động trái tim như sắt đá của vị Thương Đô Vương .

Tang Phi Vãn mắt thấy Phù Dư Hạo rời , nghiêng đầu về phía Bách Lý Độ Nguyệt: “Thành chủ là đang đùa?”

Bách Lý Độ Nguyệt nghịch chén rượu bạch ngọc quấn vàng trong tay, hỏi ngược : “Bản Thành chủ trông giống thích đùa ?”

Tang Phi Vãn thầm nghĩ quả thực giống. Hắn mượn cái bàn che chắn, ở bên khẽ móc lấy đầu ngón tay Bách Lý Độ Nguyệt, đầy ẩn ý : “Vậy chẳng là ủy khuất Thành chủ , cùng một phàm nhân linh căn như kết khế.”

Bách Lý Độ Nguyệt liếc một cái, ánh mắt sâu thẳm: “Tu sĩ thì , phàm nhân thì thế nào, bản Thành chủ tự cách giúp ngươi thông mạch.”

Y dứt lời, chỉ bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng xướng dài:

“Đế quân giá đáo ——”

Mọi tiếng theo bản năng ngoài điện, thấy một nam t.ử mặc vương bào màu đen, khí độ lãnh tuấn bất phàm nô bộc vây quanh , chính là Đế quân Phù Dư Tẫn. Bên cạnh còn theo một nữ t.ử váy cung đình yểu điệu, đại khái chính là vị Đế phi cực kỳ sủng ái trong truyền thuyết, đối phương đầu đội mũ lá vàng tua rua, mỗi bước đều lấp lánh ánh quang, thoáng qua, rõ diện mạo ——

Quả nhiên là đội chiếc Mũ phượng vàng ngậm châu .

Mọi đều dậy chúc mừng, ngay cả Bách Lý Độ Nguyệt cũng mấy tình nguyện dậy khỏi vị trí:

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Cung chúc Đế quân thọ thần đại hỷ, trường lạc vô cực, thiên thu vĩnh kế ——”

Trong tiệc đầy tu sĩ, tiên pháp trú nhan, tuổi tác thật sự. Khi Đế quân và Đế phi xuống vị trí cao, hiệu miễn lễ nhập tiệc, Tang Phi Vãn lúc mới rõ diện mạo của họ.

Đế quân Phù Dư Tẫn chừng 25 tuổi, môi mỏng mắt sâu, tóc mai như đao cắt, trông cực kỳ lãnh mạc. Mà nữ t.ử bên cạnh thần tình nhàn nhạt, tóc mai như mây, giống như lông quạ, cũng là một mỹ nhân lạnh lùng như băng sương.

Tang Phi Vãn ánh mắt vô tình liếc qua, bỗng nhiên phát hiện dung mạo của Đế phi trông chút quen mắt, tám phần tương tự với bức họa nữ t.ử trong thư phòng của Bách Lý Độ Nguyệt, ngoại trừ màu tóc khác , mày mắt thể là giống hệt. Không khỏi đồng t.ử co rụt , nhất thời cảm thấy dường như phát hiện bí mật kinh thiên động địa gì đó.

Năm đó Vân Cảnh yêu binh tấn công, Thành chủ đời của Bắc vực là Bách Lý Thanh Đô trọng thương chữa khỏi, t.ử đạo tiêu, Thành chủ phu nhân Thiên Giang Nguyệt bặt vô âm tín, rõ tung tích, hóa là ở Trung Châu làm Đế phi ?

Phù Dư Tẫn,

Bách Lý Thanh Đô,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-237-de-phi.html.]

Thiên Giang Nguyệt.

Không ảo giác , Tang Phi Vãn bỗng nhiên từ ba ngửi thấy một chút mùi vị âm mưu cẩu huyết. Hắn để dấu vết về phía Bách Lý Độ Nguyệt, thấy y ánh mắt lạnh lùng chằm chằm nam nữ phía , bất kỳ ý kính trọng phục tùng nào.

Dường như thù?

Tang Phi Vãn não bổ một vở kịch cẩu huyết Đế quân mưu đoạt vợ thần tử, chỉ là Thiên Giang Nguyệt là cưỡng đoạt , sớm cùng Phù Dư Tẫn tư thông. Chỉ vị Đế phi thần tình lãnh đạm, thật sự khó mà suy đoán.

“Mẫu phi thích hoa đào, hài nhi liền mệnh cung nhân hoa sức trong điện thành mai nhành thưa, dùng suối lạnh tưới dưỡng, nở rộ vô cùng.”

Phù Dư Hạo đối với Đế phi dường như khá quyến luyến, lấy lòng bà, trong tiệc chu đáo tỉ mỉ, ai thấy cũng khen một câu hiếu thảo.

Tuy nhiên Đế phi cũng một cái: “Hàn mai nở mùa đông, nay đang tiết giữa hè, hà tất tốn công tốn sức, nghịch thiên hòa.”

Nói xong nhàn nhạt rũ mắt, thêm lời nào.

Phù Dư Hạo thấy thế khựng , lúng túng trở vị trí cũ.

Mà Đế quân thấy bình hoa mai đặt ở góc bàn, tay áo phất một cái, khiến cả cành lẫn bình trong nháy mắt hóa thành tro bụi trong khí, nhíu mày với Phù Dư Hạo: “Mẫu phi ngươi thích hàn mai, đừng bày nữa.”

Phù Dư Hạo càng thêm lúng túng, cúi : “Cẩn tuân phụ quân giáo hối.”

Tang Phi Vãn chút khống chế sự phát triển của cốt truyện , từ đĩa trái cây hái một quả nho, một nhịp một nhịp nghịch trong đầu ngón tay, trạng như vô tình hỏi: “Phù Dư Hạo là con ruột của Đế phi , trông vẻ chào đón lắm, chẳng lẽ là do cơ khác sinh ?”

Bách Lý Độ Nguyệt hồi thần liếc một cái, ngữ khí xen lẫn sự châm chọc nhàn nhạt: “Vị Đế quân của chúng là một hạt giống si tình đấy, vì Đế phi mà giải tán ba nghìn hậu cung, lấy nào. Còn về việc chào đón , ngươi hỏi Đế phi , vì đối với con trai ruột của cũng thể tuyệt tình đến mức ?”

Nói xong tựa lưng ghế, ánh mắt u ám, thấp giọng lẩm bẩm: “Tiếc là hôm nay bà đội chiếc Mũ phượng vàng ngậm châu cũng , dù cũng là đặt trong tẩm điện, lấy tới cũng dễ dàng.”

Nghe ngữ khí của y, dường như định âm thầm trộm lấy.

Tang Phi Vãn theo bản năng ấn y : “Thành chủ làm tiểu tặc?”

Bách Lý Độ Nguyệt hỏi ngược : “Có gì thể?”

Tang Phi Vãn thấy y vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng hiểu chút , lên tiếng khuyên nhủ: “Đế đô giới sâm nghiêm, há thể khinh suất đột nhập, tiệc tan , chúng vẫn là nhanh chóng trở về Thương Đô , đừng gây rắc rối nữa.”

Bách Lý Độ Nguyệt khá là nghi hoặc, lá gan của Tang Phi Vãn nhỏ như : “Sao ngươi so với đây càng lúc càng nhát gan thế?”

Tang Phi Vãn khựng , thầm nghĩ so với đây nhát gan hơn ? Hắn chỉ là cảm thấy Bách Lý Độ Nguyệt cần thiết mạo hiểm, vì một…

Vì một như

Không tại , Tang Phi Vãn bỗng nhiên chậm rãi thu tay về. Hắn với Bách Lý Độ Nguyệt: “Thành chủ thì , chỉ là nhất định mang theo mới . Làm tặc loại chuyện , một thú vị bằng hai .”

Trong yến tiệc, ca nữ bẻ tiên đào, quỳnh lâu yến ngạc, chỉ khiến cảm thấy như mộng nhập Vu Sơn, Bồng Lai lộ thiển, tiên cảnh cũng chỉ đến thế mà thôi.

Mắt thấy màn đêm bên ngoài dần buông xuống, tân khách trong tiệc đều say khướt, Bách Lý Độ Nguyệt và Tang Phi Vãn để dấu vết dậy rời khỏi đại điện, tuy nhiên khi ngang qua hành lang dài, bỗng thấy một nam t.ử áo trắng sự dẫn dắt của thị tùng thong thả bước sảnh tiệc.

Tang Phi Vãn thoáng qua, chỉ thấy nọ một tuyết trắng, giống như Bách Lý Độ Nguyệt, cũng là một mái tóc màu sương trắng.

Tang Phi Vãn tùy tay bẻ một cành liễu, cố ý lên tiếng: “Là Thiên Giang Hàn, Phong Tuyết Ngân Vực cách đây đường xá xa xôi, đến muộn , Đế quân liệu trách tội .”

Hắn xong bỗng nhiên nghiêng đầu về phía Bách Lý Độ Nguyệt, hỏi: “Thành chủ cùng giống , đều là tóc màu sương, chẳng lẽ quan hệ thích gì ?”

Bách Lý Độ Nguyệt khựng , cũng giấu giếm Tang Phi Vãn: “Phong Tuyết Ngân Vực, dòng chính một mạch đều là tóc màu sương, nếu luận về quan hệ thích… miễn cưỡng coi là của bản Thành chủ .”

Y trong lời dường như đối với Thiên Giang Hàn quá nhiều tình cảm. Nói xong trực tiếp dẫn Tang Phi Vãn băng qua hành lang, tới gần tẩm điện của Đế phi. Xung quanh canh giữ nhiều hộ vệ, nhưng rõ ràng thể so sánh với cao thủ Thiên Diễn Cảnh như Bách Lý Độ Nguyệt.

Tang Phi Vãn chỉ thấy trong tay áo Bách Lý Độ Nguyệt tím mang lóe lên, thủ thế xoay chuyển, trong miệng thấp giọng niệm chú, âm thầm kết một cái Nhiếp Hồn Quyết, những hộ vệ liền trong nháy mắt ánh mắt đờ đẫn, ngây ngốc tại chỗ, giống như điểm huyệt .

Bách Lý Độ Nguyệt với Tang Phi Vãn: “Nhiếp hồn thuật chỉ thể duy trì nửa canh giờ, ngươi cứ ở chỗ đợi , đừng tùy ý . Nếu một nén nhang vẫn , ngươi liền yến tiệc .”

Từ kim quan của Đế phi lấy một viên châu tử, chuyện đơn giản cũng đơn giản, khó cũng khó. Tang Phi Vãn rốt cuộc tiên pháp hộ , vạn nhất xảy chuyện gì, chạy cũng dễ chạy.

Tang Phi Vãn hiển nhiên cũng nặng nhẹ bao nhiêu, theo thêm phiền: “Vậy liền ở chỗ đợi Thành chủ .”

Bách Lý Độ Nguyệt đang định xoay , tay áo bỗng nhiên siết chặt, theo bản năng đầu, thấy Tang Phi Vãn nắm lấy cổ tay , thấp giọng : “Thành chủ về sớm một chút đấy, yến tiệc, tiên quân khá nhiều, khó bảo trúng vị nào đó.”

Hắn thực cần thiết trộm viên châu t.ử , trộm cũng , nhưng tại , lời đến khóe miệng đổi thành một ý vị khác.

Bách Lý Độ Nguyệt vô thanh nheo mắt, thầm nghĩ Tang Phi Vãn cái đồ sói con mắt trắng , mạo hiểm trộm nội đan đều là vì ai, thì , bắt đầu nghĩ đến việc tìm nhà mới. Đang định gì đó, tuy nhiên giây tiếp theo tầm mắt bỗng nhiên xoay chuyển, đột ngột Tang Phi Vãn ép cạnh tường.

Tang Phi Vãn trong màn đêm lặng lẽ chằm chằm Bách Lý Độ Nguyệt, sợi tóc gió thổi lên, chút ngứa nhẹ. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, bỗng nhiên thấp giọng hỏi: “Muốn hôn một cái ?”

Họ dường như cả 1 ngày trời đều hôn qua.

Bách Lý Độ Nguyệt ngờ Tang Phi Vãn chính là vì cái , khựng , tim hiểu lỡ mất một nhịp.

Tang Phi Vãn thấy y trả lời, hỏi một nữa: “Muốn hôn ?”

Bách Lý Độ Nguyệt do dự một chút, đó chậm rãi vòng lấy cổ Tang Phi Vãn, giống như mèo , gần khẽ l.i.ế.m một cái, đầu lưỡi ướt át mềm mại, nhỏ giọng một chữ: “Muốn…”

Giống như dã thú bỗng nhiên thu hồi móng vuốt sắc nhọn, lộ bụng, ở trong lòng biến thành con vật nhỏ còn vô hại hơn cả thỏ.

Loading...