(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 21: Cứu Rỗi
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:05:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu ngón tay Thiệu Khâm Hàn run lên, những viên kẹo tròn như những viên bi ve lọt qua kẽ tay , nảy tứ tung, lăn đầy sàn.
Yết hầu động đậy, bên trong như thứ gì đó chặn , một chữ cũng thốt . Thiệu Khâm Hàn nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén sự chua xót trong hốc mắt, trong cơn mơ hồ vẫn thứ chất lỏng nóng hổi chảy xuống.
Thiệu Khâm Hàn sàn, kiềm co , run rẩy, như đang cố gắng chịu đựng điều gì đó, mỗi một thớ cơ căng cứng đều để lộ sự đau đớn.
Ký ức cuộn trào trong bóng tối, kéo về đêm đó nhiều năm .
“Khâm Hàn! Khâm Hàn! Con ngoan, con ngoan nhất, con cho ngoài! Cho ngoài!”
Người phụ nữ xinh với vẻ mặt tiều tụy điên cuồng đập cửa, bà qua khe cửa cố gắng đứa con trai nhỏ, cổ tay m.á.u me đầm đìa, đầy những vết sẹo do tự làm hại .
Bà bật nức nở: “Khâm Hàn, con cho ngoài! Con mau mở cửa !”
Bà dần trở nên điên cuồng, khuôn mặt xinh ẩn hiện vẻ méo mó, giọng như tiếng móng tay cào bảng đen: “Nhanh lên! Nhanh lên! Cho ngoài! Con thấy ! Khâm Hàn, con ngoan nữa ?!”
Bà sức đập cửa, mắt trợn trừng.
Cậu bé ngoài cửa, dáng vẻ của dọa sợ. Cậu cố gắng chớp mắt, nén nước mắt, cố gắng nhón chân để với tới ổ khóa cố tình làm cao hơn: “Khâm Hàn ngoan, Khâm Hàn cho ngoài…”
Cậu kịp mở khóa, đầu phủ xuống một bóng đen, mang theo sự áp bức đến ngạt thở. Người phụ nữ thấy như ai đó bóp cổ, tiếng la hét điên cuồng đột ngột dừng , im lặng trong 1 giây, càng trở nên chói tai hơn.
“Thiệu Trạch Dương, hận c.h.ế.t ông! Tôi thà c.h.ế.t cũng ở cùng ông! Tôi thà c.h.ế.t!”
“Ông là đồ điên! Biến thái! Ông đáng c.h.ế.t!”
Người đàn ông để ý, lặng lẽ xổm xuống lưng bé, giọng lạnh lẽo kỳ quái: “Mẹ rời xa chúng , bố làm chỉ để giữ , hiểu ?”
Cậu bé ngơ ngác và bối rối.
Lòng bàn tay đàn ông đặt lên đầu , nhưng mang chút ấm nào, một mảng lạnh lẽo: “Sau nếu gặp yêu, nhốt cô , như cô mới thể mãi mãi ở bên con.”
“Nếu nhốt …”
Giọng của đàn ông dần tan biến trong khí, khuôn mặt cũng bắt đầu mờ ảo. Thay đó là hai cái xác đang yên trong phòng, m.á.u đỏ sẫm từ từ chảy sàn, mùi tanh ngọt nồng nặc.
Nếu nhốt , thì chỉ thể dùng cái c.h.ế.t để níu giữ.
Người phụ nữ la hét im lặng, bà mở to mắt, thẳng về phía bé, một cách đáng sợ, như thể đang hận tại mở cửa cho bà.
Cậu bé trong phòng, hiểu chuyện gì xảy , từ từ bò đến bên phụ nữ trong vũng máu, mắt đỏ hoe khẽ : “Khâm Hàn ngoan…”
Nước mắt làm ướt hàng mi, cố gắng nén tiếng , giọng vụng về: “Khâm Hàn lời, đừng bỏ con…”
Người phụ nữ lặng lẽ mở mắt, thể trả lời . Gió nhẹ thổi qua, rèm cửa lay động, để lộ một căn phòng c.h.ế.t chóc.
Thiệu Khâm Hàn c.ắ.n môi đến rách da, cơn ác mộng như một khối u ác tính bám riết lấy đêm qua đêm khác, dường như bao giờ tan biến. Hắn ai đúng, ai sai, chìm sâu vực thẳm khó thoát , dường như chỉ cái c.h.ế.t mới thể kết thúc tất cả.
Không từ lúc nào, mặt đầy những vệt nước mắt lạnh lẽo.
Thiệu Khâm Hàn khó khăn thở dốc, hai mắt đỏ ngầu, t.h.ả.m hại như một con ch.ó mất chủ. Đầu ngón tay siết chặt tấm thảm, trong cơn mơ hồ nắm một vật gì đó nhỏ và cứng, từ từ xòe lòng bàn tay xem, mới phát hiện đó là một viên kẹo trong suốt…
Cùng lúc đó, Thẩm Lương đang giường ở phòng bên cạnh. Cậu co đầu gối, đó đặt một cuốn sổ, dùng bút từ từ gì đó.
Tiểu thuyết của luôn cẩu huyết, cẩu huyết đến mức độc giả chỉ bộ, nhưng Thẩm Lương sửa một chữ nào. Trước đó, ý kiến của độc giả yêu cầu kết cục của Thiệu Khâm Hàn tự nhiên cũng để tâm.
Thẩm Lương thích sửa, lý do gì, chỉ là sửa.
Lúc cúi đầu, từng nét từng nét nghiêm túc đề cương sửa đổi của 《Bạc Tình Thác Ái》, xóa xóa sửa sửa, từng câu từng chữ đều liên quan đến Thiệu Khâm Hàn.
Tuổi thơ của Thiệu Khâm Hàn chút thảm, đợi khi về thế giới ban đầu, lúc sửa bản thảo sẽ cho 1 tuổi thơ bình thường .
Còn cả tuyến tình cảm, xóa bỏ thiết lập yêu Thẩm Viêm . Như Thiệu Khâm Hàn thích ai thì thích, cần theo thiết lập trong sách nữa.
Thiệu Khâm Hàn , nên tính cách cởi mở hơn một chút ? tính cách cởi mở thì còn giống Thiệu Khâm Hàn nữa.
Không từ lúc nào, những điều Thẩm Lương sửa đầy nửa cuốn sổ. Cậu một câu, liền ghi nhớ trong lòng, dùng bút gạch , để tránh nội dung bên trong khác thấy gây rắc rối.
“Cốc cốc cốc——”
Đêm khuya tĩnh lặng, cửa phòng đột nhiên gõ. Đầu bút Thẩm Lương khựng , bất giác gập sổ , chậm một nhịp thẳng dậy từ giường: “Vào .”
“Cạch” một tiếng, cửa phòng đẩy . Thiệu Khâm Hàn ở hành lang bên ngoài, hình ẩn trong bóng tối, càng trông âm u cô độc. Hắn một lời, cứ thế Thẩm Lương, khuôn mặt tái nhợt, mất hồn mất vía, như một oan hồn lang thang.
Thẩm Lương nhận điều , lập tức vén chăn xuống giường cửa, ánh đèn vàng ấm áp phủ lên lông mày và mắt một lớp dịu dàng, giọng trầm thấp quan tâm: “Sao …”
Cậu hết lời, vai đột nhiên nặng trĩu, trong lòng đột nhiên thêm một thể mang theo lạnh. Thiệu Khâm Hàn hề báo ôm lấy , lực đạo quá mạnh, thậm chí còn mang theo vài phần đau đớn.
Thẩm Lương vẻ mặt kinh ngạc, bất giác cúi đầu , nhưng chỉ thể thấy đỉnh đầu đen nhánh của Thiệu Khâm Hàn. Không là ảo giác , trong cơn mơ hồ thứ chất lỏng nóng hổi chảy cổ áo , nóng đến mức làm hoảng hốt.
Thiệu Khâm Hàn siết chặt vai Thẩm Lương, siết chặt, cố gắng kìm nén điều gì đó, dường như chỉ như mới thể cảm thấy bớt cô đơn và sợ hãi.
“…”
Thẩm Lương nhớ bộ phim hôm nay, mơ hồ đoán điều gì đó, mở miệng hỏi nữa. Cậu từ từ giơ tay, chút do dự, cuối cùng cũng đặt lên tấm lưng mỏng manh của Thiệu Khâm Hàn, vỗ nhẹ hai cái, im lặng an ủi.
Người trong lòng căng cứng, vẫn còn run rẩy, như một đứa trẻ bất lực.
“Không ,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-21-cuu-roi.html.]
Thẩm Lương .
“Không …”
Trên đời một loại , cả đời mấy , dù hiếm khi đỏ hoe mắt, cũng sẽ nức nở thành tiếng. Họ chỉ nhịn, nhịn sống, nuốt nửa đời đau khổ bụng, nửa đời cũng cứ thế trôi qua.
Thẩm Lương Thiệu Khâm Hàn khác thấy , liền giơ tay tắt đèn đầu, trong bóng tối mờ ảo bế ngang lên, từ từ đến bên giường, cúi đặt xuống giường: “Không , ngủ .”
Giọng trầm thấp, thêm vài phần dịu dàng.
Thiệu Khâm Hàn vẫn chịu buông tay, lực đạo đầu ngón tay lớn đến mức suýt lún da thịt. Thẩm Lương đành vén chăn, cùng , ấn lòng , ngủ cùng .
Thẩm Lương : “1 tháng hết , qua hôm nay, ngày mai là một khởi đầu mới.”
“Dùng cách dạy để thử xem, đợi khi tìm thật sự nguyện ý ở bên cạnh , sẽ còn đau khổ như bây giờ nữa.”
Tình yêu rõ ràng là một thứ . Nó thể khiến trở nên ấm áp và hạnh phúc, chứ ngày ngày hoảng sợ, đêm đêm kinh hãi, chìm sâu u uất thể thoát .
Là mật ngọt, lưỡi dao. Ấy mà lưỡi dao, đầy thương tích, gọi đó là yêu.
Thiệu Khâm Hàn co trong lòng , im lặng siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, nhưng gì. Chỉ răng c.ắ.n rách môi , mùi m.á.u tanh lặng lẽ lan tỏa trong miệng.
Thẩm Lương mò mẫm trong bóng tối, lau chất lỏng lạnh lẽo mặt Thiệu Khâm Hàn, khẽ một câu: “Ngủ , …”
Trên Thẩm Lương luôn một sự bình yên lời, Thiệu Khâm Hàn ôm chặt , tìm thấy một cảm giác an lâu. Giống như đêm đó dày đau quặn, đối phương cũng ở bên cạnh như .
Giống như, cuối cùng còn một …
Thẩm Lương cứ mở trừng mắt đến nửa đêm, lúc 3 giờ sáng, cuối cùng chịu nổi nữa ngủ , đương nhiên, cũng bỏ lỡ những tiếng thông báo liên tục của hệ thống.
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 47%】
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 43%】
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 40%】
…
【Ting! Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 30%】
Dữ liệu lên xuống thất thường, cuối cùng cũng định ở một con .
Thẩm Lương ngủ muộn, ngày hôm đương nhiên dậy muộn. Chỉ là khi tỉnh , bên cạnh trống , bóng dáng Thiệu Khâm Hàn, chỉ một vệt nước mắt vai lặng lẽ nhắc nhở chuyện xảy đêm qua,
Thẩm Lương sờ gáy, vô thức sờ vai, cuối cùng vén chăn xuống giường, phòng tắm rửa mặt. Cậu vội xem tình hình của Thiệu Khâm Hàn, chỉ cảm thấy đối phương chắc chắn cần thời gian để bình tĩnh, và quyết định nhắc đến chuyện xảy tối qua.
Dù khác thấy cũng chuyện gì vinh quang, đặc biệt là kiêu ngạo như Thiệu Khâm Hàn.
Thẩm Lương quần áo xuống lầu, vốn tưởng trong nhà chỉ một dì Trương, kết quả phát hiện Thiệu Khâm Hàn đang bên bàn ăn, yên lặng chờ đợi điều gì đó, bát cháo trắng bàn còn bốc nóng, thức ăn cũng động một đũa.
Bước chân Thẩm Lương khựng , đến bên bàn ăn kéo ghế xuống, thản nhiên với Thiệu Khâm Hàn: “Chào buổi sáng.”
Không hề nhắc đến chuyện xảy hôm qua.
Mắt Thiệu Khâm Hàn chút đỏ, lẽ là do hôm qua , môi cũng chút tái nhợt. Hắn thấy giọng Thẩm Lương, chậm một nhịp ngước mắt, 3 giây …
“Chào buổi sáng.”
Thiệu Khâm Hàn mím môi, chút ngượng ngùng một câu như .
“???”
Thẩm Lương chằm chằm , ngẩn một lúc, ngẩng đầu ngoài cửa sổ, mặt trời mọc ở phía tây . Cả đời thể thấy Thiệu Khâm Hàn ba chữ , đối phương uống nhầm t.h.u.ố.c ?
đây vẫn hết. Dì Trương thấy Thẩm Lương xuống lầu, liền đặt thức ăn bàn lò vi sóng hâm nóng, lúc bưng lên dặn dò: “Tiểu Thẩm , ăn nhanh , Thiệu vì đợi mà vẫn luôn động đũa đấy, cháo nóng cũng nguội .”
Thẩm Lương càng thêm hoang mang: “Hả?”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thiệu Khâm Hàn nhíu mày, giọng trầm trầm: “Ăn nhanh .”
Hôm nay đãi ngộ quá , Thẩm Lương bỗng cảm thấy đang ăn bữa cơm cuối cùng. Cậu do dự Thiệu Khâm Hàn, lúc mới bắt đầu động đũa, nhưng sự nghi ngờ trong lòng vẫn thể xua tan.
lúc , điện thoại của Thẩm Lương đột nhiên rung lên, hiện một tin nhắn. Cậu liếc qua, với Thiệu Khâm Hàn: “Anh ngày mai về lấy quần áo, lái xe đến trường đón .”
Cậu câu lúc hề cảm thấy vấn đề gì, ai ngờ Thiệu Khâm Hàn đũa khựng , : “Biết , bảo tài xế .”
Thẩm Lương thầm nghĩ Thiệu Khâm Hàn ngốc chứ, cơ hội như , liền ám chỉ một cách để dấu vết: “Dạo tâm trạng .”
Bị Tô Thanh Nghiên đá, đúng lúc cần an ủi.
Thiệu Khâm Hàn nhíu mày: “Tâm trạng cũng .”
Thẩm Lương vẻ hiểu: “Không , đón về là tâm trạng ngay.”
Tác giả lời :
Thẩm Lương: Đi ! Cứ mạnh dạn mà theo đuổi! Cứ yên tâm mà yêu!
Thiệu Khâm Hàn: …