(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 159: Công Đường Biện Luận

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:09:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nguyên tác 《 Sơn Hà Vĩnh Thọ 》, chỉ vì Hiên Viên Thanh thích Thái t.ử Triệu Tố, Cơ Phàm lật tay một cái liền khiến triều đình Đại Chu chia năm xẻ bảy. Thậm chí ngay cả nhân vật chính Triệu Tố cũng suýt chút nữa chịu thiệt thòi, mất ngôi vị Thái tử, thể thấy Cơ Phàm hạng hiền lành gì.

Hiện tại tuy mất trí nhớ, nhưng tính cách tận xương tủy một chút cũng đổi, nỡ thấy thứ trúng khác nhúng tay .

Hắc hóa độ lặng lẽ tăng lên đến 90%.

Yết hầu Dung Tuyên y bóp trong tay, tự nhiên cái gì cũng , chỉ thể động gật gật đầu. Đồng thời chằm chằm hắc hóa độ màn hình điện t.ử mà nuốt nước miếng, trong lòng thầm đổ mồ hôi hột cho chính .

Cơ Phàm thấy mới từ từ buông , đồng thời rũ mắt lòng bàn tay , thần tình chút thẫn thờ và hốt hoảng. Động tác dường như xuất phát từ bản năng, khiến y ngay cả thời gian suy nghĩ cũng .

Xảo Anh ở một bên ngờ Cơ Phàm sẽ đột nhiên tay, thấy giật nảy . Cuối cùng chậm chạp phản ứng , căng thẳng lên tiếng xoa dịu bầu khí gượng gạo: “Dung... Dung công tử, đây là phu lang mới cưới của ?”

Dung phu nhân và con trai mới chuyển đến làng lâu, trông văn chất bân bân, giống như sách, Xảo Anh vô thức mang theo tôn xưng.

Dung Tuyên bây giờ dám chuyện với nàng, chỉ thể cao lãnh gật đầu, ừ một tiếng.

Xảo Anh : “Phu lang của thật , nếu đổi là ca ca chuyện với nữ t.ử khác, tẩu t.ử cũng sẽ tức giận đấy.”

Thuyên Trụ là một hán t.ử nông gia chất phác, lườm Xảo Anh một cái, chút thẹn thùng: “Nói bậy bạ gì đó, khi nào chuyện với nữ t.ử khác chứ.”

Xảo Anh lè lưỡi: “Thì là mà.”

Đường núi vốn gập ghềnh khó , cộng thêm mấy ngày mưa xong, mặt đường là đá vụn lăn xuống. Xe bò đang yên lành, đột nhiên xóc nảy một cái thật mạnh, dọa Lưu đại gia vội vàng kéo dây mũi bò, xe cũng xóc đến thất điên bát đảo.

Cơ Phàm thương thế lành, cẩn thận va đầu , chỉ cảm thấy trong não đột nhiên lóe lên vài hình ảnh như điện xẹt lửa xẹt, giống như mấy hắc y nhân cầm kiếm đ.â.m tới, nhanh đến mức khiến khó lòng bắt kịp.

Dung Tuyên thấy sắc mặt biến đổi, vội vàng đỡ y dậy: “Ngươi chứ?”

Cơ Phàm mặt trắng bệch lắc đầu, đại não khôi phục thành một mảnh trống rỗng, trán đầy mồ hôi lạnh dày đặc.

Thuyên Trụ nhảy xuống xe kiểm tra tình hình, thấy mặt đường một cái hố lớn làm kẹt bánh xe, dùng xẻng sắt xe bò xúc một đống đất lấp bằng hố, lúc mới trèo lên : “Gia gia, , là một cái hố lớn.”

Dung Tuyên thấy động tác của , : “Ngươi đúng là tấm lòng nhiệt thành.”

Thời tiết nóng nực, Thuyên Trụ dùng cánh tay lau mồ hôi mặt, chất phác: “Cái , trong làng già trẻ nhỏ nhiều lắm, cẩn thận ngã thì .”

Dung Tuyên thầm nghĩ chuyện nếu đặt ở hiện đại, thực sự nên trao cho Thuyên Trụ một giải thưởng công dân . Hắn Cơ Phàm bên cạnh, thấy đối phương vẫn nhíu chặt lông mày, dường như vô cùng khó chịu, đưa tay vỗ vỗ chân : “Qua đây, một lát , còn nửa canh giờ đường nữa mới đến trấn đấy.”

Cơ Phàm cũng từ chối, nhắm mắt tựa chân nghỉ ngơi. Không tác dụng tâm lý , cảm giác đau đầu chút giảm bớt.

Lưu đại gia một bên đ.á.n.h xe bò tiếp tục tiến về phía , một bên đầu bọn họ: “Dung công tử, ngươi đến trấn là để mua đồ ?”

Đầu ngón tay thon dài của Dung Tuyên đặt huyệt thái dương của Cơ Phàm, lúc lúc giúp y xoa bóp nhẹ nhàng, : “Không , phu lang của thương, đưa y đến y quán xem đại phu.”

Cơ Phàm thấy cách xưng hô của đối với , lặng lẽ mở mắt , nhắm .

Lưu đại gia : “Dung công tử, lát nữa đem tiền thuê ruộng nợ năm ngoái trả cho Vương viên ngoại, đưa Xảo Anh đến nhà cô thẩm nó xong là về làng . Các ngươi khi nào xem xong đại phu, ở ven đường đợi, chở các ngươi cùng về nhé.”

Dung Tuyên tay trắng thực cũng dư dả gì, tiết kiệm chút nào chút nấy, dù thuê xe ngựa cũng tốn ít bạc, chắp tay : “Vậy thì đa tạ đại gia .”

Lại qua nửa canh giờ, bọn họ mới rốt cuộc đến trấn. Lưu đại gia để Dung Tuyên và Cơ Phàm xuống ở một ngã ba đường, hẹn nửa canh giờ gặp ở đây, lúc mới rời .

Dung Tuyên là thứ hai đến trấn, đối với nơi thực cũng quá quen thuộc. Hắn quanh bốn phía nhất vòng, thấy bên cạnh một sạp bánh bao, kéo Cơ Phàm xuống bàn: “Tiểu nhị, cho một lồng bánh bao.”

Tiểu nhị đáp một tiếng: “Được , khách quan đợi chút!”

Cơn đau đầu của Cơ Phàm đỡ hơn một chút, y thấy Dung Tuyên dường như ăn cơm ở đây, khẽ khựng : “Ngươi đói ?”

Dung Tuyên gật đầu: “Lót , ăn xong mới đưa ngươi tìm đại phu.”

Hắn một đại nam nhân, chỉ dựa bát cháo buổi sáng rõ ràng chống đỡ nổi, chẳng khác nào uống một bát nước, sớm đói đến mức bụng dán lưng .

Cơ Phàm trong tay nhiều tiền bạc, im lặng một lát: “Hay là chúng đừng xem đại phu nữa.”

Dung Tuyên lúc phát bệnh phong lưu thực nghiêm túc, ngước mắt Cơ Phàm, mang theo vài phần dò xét: “Tại , ngươi là ai ?”

Cơ Phàm luôn cảm thấy là một đứa trẻ mồ côi, vì cái gì cả, chỉ là một loại trực giác như . Trong lòng trống rỗng một mảnh, dường như từng chứa đựng bất cứ thứ gì: “Có những chuyện nhớ lẽ là chuyện ...”

Y dùng đầu ngón tay mơn trớn những vân gỗ loang lổ cũ kỹ bàn, định thần lên tiếng: “Ta bây giờ cái gì cũng , cái gì cũng nhớ rõ, chỉ thể theo ngươi...”

“Ngươi là vợ ngươi mua về, tin , cho nên ngươi phản hối, cũng bỏ rơi .”

Mấy câu đầu giọng điệu bình thản, đến phía liền đột nhiên trở nên nguy hiểm.

Dung Tuyên thầm nghĩ Cơ Phàm nếu khôi phục trí nhớ chắc chắn sẽ như , nhưng ngại sự đe dọa mắt, chỉ thể động gật gật đầu: “Được, phản hối.”

Tiểu nhị nhanh chóng bưng một lồng bánh bao nóng hổi lên. Không nhiều, một lồng chỉ năm cái nhỏ xíu. Dung Tuyên dùng đũa gắp ba cái bát Cơ Phàm: “Yên tâm , tiền xem đại phu cho ngươi vẫn mà, đừng nghĩ nhiều như .”

Cơ Phàm cúi đầu ba cái bánh bao trong bát, im lặng hồi lâu, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Tại ngươi cho nhiều hơn một cái bánh bao?”

Dung Tuyên 10000 ngờ Cơ Phàm ngay cả loại vấn đề cũng xoắn xuýt. Hắn kẹp lấy đôi đũa, xoay nhất vòng linh hoạt quanh đầu ngón tay, nửa nửa : “Ngươi là vợ , nhường cho ngươi ?”

Dung Tuyên chỉ thích chiếm tiện nghi miệng.

Cơ Phàm bây giờ mất trí nhớ, cái gì cũng , giống như kẻ ngốc . Nếu Dung Tuyên thực sự hành vi mật gì với y, chẳng khác nào thừa nước đục thả câu.

Cho nên Dung Tuyên bình thường tối đa chỉ dùng miệng trêu chọc Cơ Phàm vài câu, ngay cả tay cũng ít khi nắm.

Cơ Phàm về phía , thấp giọng : “Dung Tuyên, ngươi đối với thật .”

【 Đinh! Mời túc chủ chú ý, hắc hóa độ của phản diện giảm xuống còn 80% 】

Dung Tuyên thấy tiếng thông báo của hệ thống, khẽ khựng : “Cho ngươi ăn bánh bao chính là đối với ngươi ? Sau bán lúc nào .”

Dung Tuyên dứt lời, đột nhiên nhớ tới đôi phụ mẫu vô lương tâm kiếp của . Vì thiếu tiền mà đem quá kế cho đám cực phẩm làm con trai, mười mấy năm hỏi han gì, thấy giàu vác mặt đến dán đòi tiền, khỏi bĩu môi.

Dung Tuyên giơ tay hiệu cho Cơ Phàm một chút: “... Thực mẫu cũng từng mua bánh bao cho , nhưng giống cái bánh bao . Ở giữa kẹp thịt gà và rau xanh, đắt. Bà chỉ mua một cái, bộ đều cho ăn, bản một miếng cũng ăn. Ta lúc đó vui, vì bà bao giờ đối xử với như ...”

Hắn đang , đột nhiên khựng . Giống như ai đó nhấn nút tạm dừng, đột nhiên rơi tĩnh lặng.

Cơ Phàm vô thức hỏi: “Sau đó thì ?”

Sau đó bà dùng hai vạn tệ bán .

Dung Tuyên cảm thấy câu dễ giải thích, gì thêm, thản nhiên nhún vai: “Sau đó một ăn hết cái bánh bao đó.”

Cơ Phàm luôn cảm thấy Dung Tuyên nãy dường như kể một câu chuyện, nhưng vẻ trọn vẹn, đầu đầu đuôi đuôi. Y thấy bánh bao trong bát đối phương ăn xong, liền đẩy bát của qua: “Cho ngươi hết đấy.”

Dung Tuyên hỏi ngược : “Ngươi đói ?”

Cơ Phàm mất trí nhớ , uyển chuyển là gì: “Đói.”

Dung Tuyên đối với y, y cũng thể đối với Dung Tuyên.

Dung Tuyên im lặng một lát, chằm chằm Cơ Phàm lâu, đang nghĩ gì. Mặc dù Cơ Phàm bây giờ mặt mũi bôi đen thui, hề mắt: “... Mấy cái bánh bao rách cũng đáng để ngươi nhường qua nhường ?”

Dung Tuyên búng tay một cái, gọi thêm một lồng bánh bao nữa: “Mỗi một phần, đừng nhường nữa.”

Bọn họ đang ở Thường Châu, giáp ranh Thịnh Kinh. Nếu khỏi ngôi làng hẻo lánh đó, thúc ngựa chạy nhanh đến kinh thành tối đa chỉ mất công phu 1 ngày một đêm. nếu xe ngựa, thuần túy bộ, thì mất 2 ngày hai đêm.

Rất nhiều khách lữ hành thương nhân đều sẽ dừng chân nghỉ ngơi ở Thường Châu. Bàn bên cạnh mấy tên thương nhân, ăn bánh bao, trao đổi “thông tin tình báo” với .

“Haiz, dạo việc làm ăn càng ngày càng khó làm . Kinh thành bây giờ kiểm tra nghiêm ngặt, ngay cả kéo một xe lê thơm cũng quan binh dùng kiếm đ.â.m xuyên qua, là sợ thích khách ẩn nấp, làm hỏng mất mấy túi hàng của .”

“Thích khách? Thích khách gì cơ?”

“Chẳng là chuyện vụ ám sát ở bãi săn Nam Sơn mấy ngày . Chưa , đám hoàng quốc thích đó đều thương, Yến thái t.ử Cơ Phàm mất tích, hiện tại vẫn tìm thấy , khắp kinh thành các Khanh t.ử đều kiểm tra một lượt.”

Dung Tuyên vốn đang uống , tiếng liền liếc sang bên cạnh một cái, đó thản nhiên thu hồi tầm mắt, tiếp tục uống .

Cơ Phàm thấy cuộc đối thoại của đám bàn bên , chỉ thấy đại não bắt đầu đau âm ỉ. Y ánh mắt mịt mờ về phía Dung Tuyên: “Yến thái tử... Cơ Phàm là ai?”

Cái tên quen quá...

Dung Tuyên cũng giấu giếm. Tóm Cơ Phàm mất trí nhớ đối sách của mất trí nhớ, Cơ Phàm mất trí nhớ cũng đối sách của mất trí nhớ, cố tình giấu giếm ngược dễ gây nghi ngờ: “Ồ, là chất t.ử do Yến quốc gửi đến, ám sát mất tích ở bãi săn Nam Sơn .”

Cơ Phàm tại , gì thêm. Bình thản một loại cảm giác kinh tâm động phách, giống như chuyện liên hệ gì đó với y .

Dung Tuyên thấy bánh bao ăn xong, dậy trả tiền. Sẵn tiện hỏi thăm tiểu nhị xem y quán gần đây thế nào, trực tiếp kéo Cơ Phàm rời .

Ngay lúc , một đội nhân mã vặn từ đầu phố phi nước đại qua, nhanh chóng về phía đường núi. Bọn họ ai nấy đều đeo kiếm, giống bộ khoái của nha môn, giống phụ binh của binh bộ, lai lịch thế nào.

Dung Tuyên mắt tinh, phát hiện vỏ kiếm của bọn họ khắc hoa văn Phục Hổ, rõ ràng là Hổ Báo doanh trướng Đông Lâm Hầu. Bất động thanh sắc kéo Cơ Phàm lưng , mắt thấy bọn họ rời , lúc mới chỉ đám bụi mù mịt đó : “Thấy bọn họ , nếu cẩn thận gặp bọn họ, nhất định tránh xa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-159-cong-duong-bien-luan.html.]

Cơ Phàm chằm chằm hướng bọn họ rời , khẽ nhíu mày, giọng điệu bình thản: “Tại tránh?”

G.i.ế.c sạch bọn họ ?

Dung Tuyên dù cũng chỉ tùy tiện dặn dò hai câu: “Bọn họ đầy sát khí, tuyệt đối hạng lương thiện, tóm tránh cũng hại gì.”

Hắn dứt lời đưa Cơ Phàm về phía phố Đông, tìm một y quán xem bệnh, tuy nhiên mấy bước liền đột nhiên thấy đằng xa truyền đến một trận tranh cãi kịch liệt, đường đều vây quanh cửa một kỹ viện xem náo nhiệt.

ai cũng tính hiếu kỳ, Dung Tuyên cũng ngoại lệ. Hắn tới bên ngoài đám đông một cái, thấy một nam t.ử ăn mặc kiểu tài chủ đang chỉ thị đám ác nô kỹ viện cưỡng ép lôi kéo một nữ t.ử trong. Gia gia và ca ca của nữ t.ử đó chịu, xông lên tranh đoạt, ngược ác nô đ.á.n.h ngã xuống đất, rõ ràng chính là gia đình Lưu đại gia.

“Vương viên ngoại! Vương viên ngoại! Ta đem tiền thuê ruộng nợ ông bù đắp đủ , tại ông còn bắt Xảo Anh ! Nó tuổi còn nhỏ, ông hại nó mà!”

Lưu đại gia c.h.ế.t sống kéo lấy Vương viên ngoại buông tay, ngược đối phương đá văng , nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Phi! Ngươi nợ đồ trả lãi ? Ngươi bây giờ hoặc là lấy 100 lượng chuộc cháu gái ngươi, hoặc là miễn bàn!”

Thuyên Trụ tức giận xông lên phía lý luận với lão: “Chúng rõ ràng chỉ nợ ông 10 lượng bạc! Đào 100 lượng?!”

Vương viên ngoại, Vương viên ngoại, cái tên gọi lên , thực chất chính là lão Vương bắt cóc ở đầu thôn. Lão vì dựa nghề buôn mà phát tài, cũng trở thành một địa chủ lớn nhỏ, mua một mảnh ruộng ở nông thôn, cho tá điền thuê.

Năm ngoái thu hoạch , Lưu đại gia nợ lão 8 lượng bạc tiền thuê ruộng, hẹn năm nay cả vốn lẫn lãi trả 10 lượng. Kết quả lão Vương bắt cóc thu tiền xong nhận nợ, khăng khăng còn nợ 90 lượng, bắt Xảo Anh kỹ viện gán nợ.

Lão Vương bắt cóc thấy lời của Thuyên Trụ, từ trong tay áo rút một tờ khế ước, giơ lên mắt , giấu nổi vẻ đắc ý : “Lưu Thuyên Trụ, ngươi mở to mắt cho kỹ, trắng giấy mực đen rõ ràng: Ta đem ruộng đất cho nhà ngươi thuê, cuối năm lương thực chia phần bảy ngươi ba. Kết quả ngươi thể nộp lương đúng hạn, nợ 8 lượng bạc, cả vốn lẫn lãi bồi thường cho 100 lượng bạc, ngươi chính là ấn dấu tay đấy.”

Lưu Thuyên Trụ giật : “Sao là 100 lượng?! Rõ ràng là 10 lượng! Họ Vương , ngươi bắt nạt bọn chữ! Mau đem trả đây!”

Hắn dứt lời xông lên phía cướp Xảo Anh về, kết quả hai tên ác nô giữ chặt thể cử động. Lão Vương bắt cóc thấy trực tiếp tiến lên tặng cho một đấm, kết quả vì xương cốt Thuyên Trụ cứng, làm lão đau đến kêu thành tiếng, cúi đầu , thấy chiếc nhẫn ngọc bích đeo đều va hỏng .

Lão Vương bắt cóc lập tức thẹn quá hóa giận: “Được lắm tên nông phu , chiếc nhẫn ngọc bích của là bỏ 100 lượng bạc mua về đấy, ngươi dám làm va hỏng của . Đi! Lên quan phủ!”

Đám đông vây xem thấy mắng c.h.ử.i thành tiếng: “Đồ thất đức! Ngày ngày làm những chuyện tích âm đức, chà đạp con gái nhà lành cũng thôi , còn ăn cướp la làng, ông trời sớm muộn gì cũng thu phục ngươi!”

Lão Vương bắt cóc thần tình kiên nhẫn, phất mạnh tay áo : “Nợ nần trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, khế ước ở đây, lên quan phủ cũng là chiếm lý. Hắn làm hỏng nhẫn ngọc bích của , đưa lên quan phủ chẳng lẽ sai ?! Một lũ nghèo kiết xác, tránh tránh !”

Dung Tuyên thấy gia đình Lưu đại gia lão lôi kéo về phía quan phủ, nhanh chóng suy nghĩ xem cách nào cứu . Cơ Phàm đá một cái viên đá vụn đất, vèo một tiếng b.ắ.n về phía lão Vương bắt cóc, trực tiếp đ.á.n.h rụng hai cái răng cửa của lão.

“Ối cha ơi!”

Lão Vương bắt cóc bịt miệng, đau đến mức nhảy dựng tại chỗ, nhổ một ngụm nước máu: “Thằng khốn nào dám đ.á.n.h ông nội ngươi! Đứng đây!”

Dung Tuyên thấy đồng t.ử co rụt , vô thức kéo Cơ Phàm lưng .

Một tên ác nô mắt tinh phát hiện động tác của Dung Tuyên, chỉ : “Vương lão gia, là tay ám hại ngài đấy!”

Lão Vương bắt cóc tiếng sang, thấy là Dung Tuyên, nheo mắt suy nghĩ một lát, lạnh lên tiếng : “Ta tưởng là ai, hóa là Dung công tử! Ngươi mấy ngày mới từ chỗ mua về một tuyệt sắc, hôm nay ngược tay ám hại , thì đừng trách Vương mỗ nể tình, đ.á.n.h cho !”

Đám ác nô đó lập tức xông lên cho Dung Tuyên một bài học. Tuy nhiên nắm đ.ấ.m , liền đột nhiên nam t.ử ánh mắt âm trầm phía nắm lấy cổ tay, ngay đó xương cốt rắc một tiếng, là sống sờ sờ bẻ gãy.

Cơ Phàm nheo đôi mắt dài hẹp, sát khí hoành hành: “Ngươi dám làm thương phu quân , đáng c.h.ế.t!”

Dung Tuyên ở hiện đại là một công dân tuân thủ pháp luật, đầu tiên trong đời gặp hiện trường ẩu đả quy mô lớn. Nhất thời là nên xông lên giúp đ.á.n.h , là nên ngăn cản Cơ Phàm, đợi hồi thần , đám ác nô đó bộ hạ gục .

Khu khu cửu phẩm mạt lưu, tự nhiên là đối thủ của Cơ Phàm.

Lão Vương bắt cóc thấy giật nảy , liên tục kinh hoàng lùi , ngờ Dung Tuyên còn mang theo trợ thủ. Vừa vặn nha dịch tuần tra ngang qua, thấy động tĩnh lập tức gạt đám đông , thấy một đất thương binh, lập tức đại nộ: “Kẻ nào ở đây gây rối?!”

Lão Vương bắt cóc thấy bọn họ, giống như thấy cứu tinh, lập tức lăn lộn bò lên phía , giọng điệu kích động ác nhân cáo trạng : “Quan gia! Quan gia! Ngài làm chủ cho tiểu dân nha! Bọn họ đều là một lũ, chỉ nợ tiền trả, còn đem bộc dịch của tiểu nhân bộ đ.á.n.h thương, ngài nhất định làm chủ cho tiểu nhân nha!”

Nha dịch nhận lão Vương bắt cóc, lão hạng lành gì, cho nên thèm để ý, nhíu mày về phía Cơ Phàm đang giữa đám đông: “Lão thật ?”

Hắn dứt lời, chỉ bên tai đột nhiên vang lên một giọng thanh lãng:

“Thật giả ba lời hai câu rõ ràng. Đã lão chúng nợ tiền trả, cố ý gây thương tích, quan gia chi bằng đem chúng cùng đưa đến nha môn, phân biệt kỹ càng thế nào?”

Dung Tuyên cái của bàn dân thiên hạ tới bên cạnh Cơ Phàm, tại đột nhiên những lời .

Nha dịch vẫn là đầu tiên gặp chủ động chạy đến phủ nha. Hắn thấy Dung Tuyên một sĩ t.ử ăn mặc, nhịn lên tiếng nhắc nhở: “Ngươi hãy nghĩ cho kỹ, sống cửa quan, c.h.ế.t địa ngục, ngươi thì dễ, thì khó đấy.”

Dung Tuyên gật đầu: “Phiền quan gia dẫn đường.”

Cơ Phàm thấy đám nha dịch vây lên, phản xạ điều kiện liền tay, Dung Tuyên ấn chặt thể cử động. Dung Tuyên nắm lấy tay Cơ Phàm, thấp giọng an ủi: “Không , chúng coi như đến nha môn xem náo nhiệt.”

Cơ Phàm quả nhiên yên tĩnh , động đậy nữa.

Nha dịch thấy vẫy tay một cái, đem lão Vương bắt cóc cùng với gia đình Lưu đại gia, còn Dung Tuyên bọn họ đưa đến nha môn. Một đống bá tánh theo phía xem náo nhiệt, vây kín mít bên ngoài phủ nha.

Hạ Diên Bình là một vị quan hồ đồ. Lão sáng sớm gọi dậy kiện tụng xử, mắt còn mở từ giường tiểu bò dậy. Lúc thăng đường ngáp ngắn ngáp dài, đập mạnh kinh đường mộc: “Người đường là kẻ nào!”

Đoạn án cổ đại giảng cứu tiên thanh đoạt nhân, ấn tượng đầu tiên của huyện quan quan trọng. Lão Vương bắt cóc lập tức phụp một tiếng quỳ rạp xuống đất, đến nước mắt nước mũi giàn giụa: “Cầu xin thanh thiên đại lão gia làm chủ cho tiểu dân nha!”

Lão lược bỏ một chuyện bất lợi cho , thêm mắm dặm muối kể quá trình gia đình Lưu đại gia nợ tiền trả một . Và tố cáo Lưu Thuyên Trụ làm vỡ nhẫn ngọc bích của lão, còn cấu kết với ngoài đ.á.n.h rụng răng cửa của lão, biên soạn thật là giống thật. Cuối cùng trình lên khế ước làm chứng.

Lão Vương bắt cóc quỳ đất liên tục dập đầu: “Quá trình sự việc chính là như , còn xin đại lão gia làm chủ cho tiểu dân!”

Bá tánh ở phía chỉ trỏ, hận thể ném lá rau lão.

Dung Tuyên cúi đầu trầm tư, bắt đầu phục bàn những lỗ hổng trong lời của lão Vương bắt cóc. Cơ Phàm cảm thấy kẻ thực sự vô sỉ, vốn định âm thầm thu dọn lão, hiềm nỗi mặt đất nha môn sạch sành sanh, ngay cả một viên đá vụn cũng tìm thấy, đành thôi.

Lưu đại gia thấy lão Vương bắt cóc ác nhân cáo trạng , một lên suýt chút nữa ngất , mặt trắng bệch mở miệng giải thích: “Đại nhân, như , như ạ!”

Xảo Anh ở một bên đến nấc nghẹn, ngay cả cũng lên .

Hạ huyện quan chỉ chứng cứ. Lão chằm chằm tờ khế ước ấn dấu tay đó đối chiếu một lát, đó ngước mắt về phía Lưu đại gia: “Bản quan hỏi ngươi, dấu tay là ngươi ấn ?”

Lưu đại gia nghẹn lời: “Cái ... cái ... lão với thảo dân là 10 lượng bạc, thảo dân mới ấn dấu tay, là lão lừa gạt thảo dân nha!”

Hạ huyện quan ừ một tiếng: “Ngươi 1 năm chỉ cần nộp bảy phần tiền thuê ruộng cho lão, tính cũng chỉ hai mươi mấy lượng bạc mà thôi, 100 lượng quả thực nhiều. Tuy nhiên khế ước ở đây, bản quan cũng chỉ thể theo luật mà xử án. Ngươi cùng ký khế nhớ cho kỹ, đừng làm chuyện hồ đồ nữa. Trong vòng 3 ngày nếu trả bạc, thì đem cháu gái và điền ốc gán nợ cho lão .”

Lưu đại gia mắt nhắm , là trực tiếp sợ đến ngất . Xảo Anh ôm lấy lão liên tục lóc, đối với lão Vương bắt cóc hận giọng : “Súc sinh! Ta c.h.ế.t cũng để ngươi toại nguyện !”

Thuyên Trụ đ.á.n.h đến mũi sưng mặt sưng, ngã đất ngay cả bò cũng bò nổi.

Lão Vương bắt cóc thấy lập tức bổ sung: “Đại nhân! Thuyên Trụ còn làm vỡ nhẫn ngọc bích trị giá 100 lượng của tiểu nhân!”

Hạ huyện quan ngáp một cái: “Cái còn dễ , trực tiếp để bồi thường thêm cho ngươi 100 lượng là .”

Lão dứt lời đập kinh đường mộc, đang chuẩn thoái đường, bên tai đột nhiên vang lên một giọng ——

“Đại nhân khoan !”

“Hửm?”

Hạ huyện quan dụi dụi mắt, theo tiếng , thấy Dung Tuyên nãy giờ vẫn im lặng tiếng đột nhiên , khỏi nhíu mày: “Ngươi là kẻ nào?”

Lão Vương bắt cóc lập tức lên tiếng bổ sung: “Đại nhân! Hắn và Lưu Thuyên Trụ là một lũ, đ.á.n.h rụng hai cái răng cửa của tiểu nhân! Đại nhân 10000 tha cho nha!”

Cơ Phàm ánh mắt lạnh lùng quét qua, lão Vương bắt cóc lập tức sợ đến im như thóc.

Dung Tuyên đối với Hạ huyện quan chắp tay : “Học trò cho rằng phán quyết của đại nhân chỗ thỏa đáng.”

Hạ huyện quan nhíu mày: “Ngươi tự xưng học trò, hẳn là công danh trong , cũng là sách. Ngươi thử xem bản quan phán chỗ nào thỏa đáng, nợ nần trả tiền chẳng lẽ nên ?”

Dung Tuyên là gật đầu: “Nên.”

Hạ huyện quan hỏi: “Làm hỏng tài vật bồi thường bạc chẳng lẽ nên ?”

Dung Tuyên là gật đầu: “Tự nhiên nên.”

Hạ huyện quan phiền não đập bàn: “Vậy ngươi dị nghị gì?!”

Dung Tuyên cúi đầu: “Lão Vương bắt cóc tố cáo Lưu gia nợ nần trả, cố ý gây thương tích, học trò cũng ba tội danh cáo lão, còn xin đại nhân xong hãy phân biệt.”

Lão Vương bắt cóc cảm thấy hoang đường: “Cáo ? Ngươi cáo cái gì?!”

Dung Tuyên đột nhiên xoay về phía lão, ánh mắt sắc bén khiến dám thẳng: “Năm đó Cao Tổ hoàng đế đăng cơ, thương xót dân sinh tật khổ, đặc biệt sửa đổi luật văn: Phàm thu điền tô, lấy lương thực làm vật thế chấp, cao hơn sáu phần. Phàm gặp thiên tai thủy, hạn, trùng, khiến cho điền địa tổn hại vượt quá bốn phần, liền thể miễn điền tô. Năm ngoái thủy tai liên miên, mười sáu châu huyện Thường, Ung, Võ, Ninh đều chịu hại, quan phủ minh văn thông báo giảm miễn điền tô cho tá điền, kẻ vi phạm đ.á.n.h 20 trượng! Ngươi cưỡng thu bảy phần lương thực của Lưu gia, kính tiên đế, miệt thị công văn quan phủ, tội thứ nhất !”

Hắn mỗi một câu, mồ hôi lạnh của lão Vương bắt cóc liền rơi thêm một giọt, đến câu cuối cùng “ kính tiên đế”, cả phụp một tiếng ngã nhào đất.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Dung Tuyên từng bước ép sát: “《 Chu Luật 》 chương hai mươi ba tiết thứ bảy vân, kẻ lược dụ lấy lương nhân làm nô tỳ, làm thê t.ử tôn, đồ 3000 dặm, lưu 3 năm. Trên khế ước hề rõ nếu Lưu gia thể trả nợ, liền đem cháu gái Xảo Anh bán làm kỹ, ngươi mua lương làm tiện, cưỡng ép đưa thanh lâu, tội chồng thêm tội!”

Lão Vương bắt cóc run như cầy sấy.

Dung Tuyên đột nhiên xoay lên công đường, đem chiếc “nhẫn ngọc bích” va vỡ đó cầm lên cho Hạ huyện quan xem: “Lão Vương bắt cóc mở miệng ngậm miệng đây là nhẫn ngọc bích thượng hạng, nhưng ngọc màu sắc hư phù yêu diễm, ánh mặt trời đầy tạp sắc, chất địa miên tán. Ngọc bích thượng hạng đa phần cứng rắn, thể dễ dàng hư hỏng, đây rõ ràng là hàng thứ phẩm mua bên lề đường, lão Lưu gia bồi thường lão 100 lượng, rõ ràng là cố ý vu cáo! 《 Chu Luật 》 vân, phàm kẻ vu cáo khác, mỗi phản tọa, tội thứ ba !”

Hạ huyện quan cả đến ngây , lão Vương bắt cóc cũng sợ đến ngây , bá tánh bên ngoài cũng đều đến ngây .

Dung Tuyên đem chiếc “nhẫn ngọc bích” kém chất lượng trong tay nhẹ nhàng ném trở bàn án, chằm chằm Hạ huyện quan : “Đại nhân, những gì học trò đều thể tra chứng trong 《 Chu Luật 》, ngài nếu tin thể để sư gia lật xem. Lão Vương bắt cóc nếu chỗ phục, cứ việc đến biện luận, ngài thể phán án .”

Loading...