(Chủ Công) Bộ Não Yêu Đương Thì Đã Sao? - Chương 91: Ngôn Trường Sinh Nửa Điểm Cũng Không Nghe Thấy Vân Thanh Đang Nói Gì.

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:49:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn lo lắng sốt ruột, nhanh thoát khỏi vòng tay đàn ông, nửa quỳ xuống cúi đầu ghép những mảnh tượng đá đất. Pho tượng đá đó vỡ , ghép một lúc cuối cùng cũng ghép xong, Ngôn Trường Sinh dùng pháp lực khiến nó dính liền, nhưng kỹ, bề mặt vẫn vết nứt nhỏ.

Và bất kể gọi thế nào, cũng bất kỳ âm thanh nào truyền nữa.

Ngôn Trường Sinh tại chỗ, ánh mắt ngẩn ngơ. Pho tượng đá độc tay mù mắt vẫn lặng lẽ , bi hỉ, hệt như đây.

—Sau khi trưởng thành, Ngôn Trường Sinh giận dỗi bỏ khỏi Thanh Khâu, ngày thứ ba một du lịch mấy con tinh trúc lừa rơi xuống hang đất.

Chính là pho tượng đá trong hang đột nhiên hiển linh, chỉ dẫn thoát khỏi mê trận, chủ động hỏi bái sư vấn đạo .

Sau khi bái sư, đúng dịp sinh thần, cha đều ở bên cạnh. Ngôn Trường Sinh một đốt lửa trại, tự cán mì nấu mì, chính là chim xanh của sư tôn đột nhiên xuất hiện, mang đến vô quà tặng, còn châm lửa, khiến vui vẻ ngắm pháo hoa cả đêm.

Hắn biến về hồ ly cuộn tròn xích đu, ủ rũ nhớ cha . Cũng là sư tôn lặng lẽ sai chim xanh ngậm bội kiếm của mẫu đến, chỉ dạy khai thông, khiến hiểu rõ đạo của bản , hiểu rằng đời rực rỡ như hoa mùa hạ, nên trân trọng hiện tại.

Bức chân dung tự tay vẽ, sư tôn khen “sống động như thật, Trường Sinh như tiên nhân”.

Búp bê tượng đá đan bằng ngải cứu, sư tôn cảm thán “khéo tay, Trường Sinh thông minh đáng yêu”.

Hoa cỏ nhỏ mang về từ chuyến du lịch, sư tôn khen “mộc mạc thiền ý, Trường Sinh siêu phàm thoát tục.”

điều như .

, dù sư tôn độc tay mù mắt, nhưng trong mắt tiểu hồ ly Trường Sinh, sư tôn chính là pho tượng đá uy nghiêm lợi hại nhất thế gian .

Hắn nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh , lý trí nghĩ, sư tôn thể suy luận phương pháp thành tiên, nhất định bản thành tiên từ lâu, dù tượng đá vỡ , cũng nghĩa là sẽ gặp chuyện.

trầm mặc một lát.

Ngôn Trường Sinh vẫn ngẩng mắt, quỳ xuống, nhẹ giọng : “Sư , cũng quỳ xuống .”

Đồng là tử, họ nên tiên đối với tượng đá của sư tôn mà dập đầu mới .

Lời dứt.

Eo đột nhiên một bàn tay vòng qua.

Bàn tay đó ôm lấy cơ thể thon gọn của Ngôn Trường Sinh, dễ dàng bế cả hồ yêu lên, cho quỳ xuống chút nào, Ngôn Trường Sinh khựng , ngẩng mắt đối diện với đôi mắt đen kịt của Vân Thanh.

Vân Thanh mặt biểu cảm liếc tượng đá, Trường Sinh, trầm giọng : “Pho tượng đá sinh hồn, cũng yêu khí, rõ ràng chỉ là một pho tượng đá bình thường dùng để phụ , bản thể sư tôn.”

“Người đột nhiên rời , quên thông báo cho em, chắc hẳn là việc quan trọng làm.”

Ngôn Trường Sinh khựng : “Việc quan trọng?”

Vân Thanh “ừ” một tiếng: “Còn nhớ , khi chúng Nam Châu, xung quanh đang bàn tán chuyện Tiên Tôn Côn Luân hạ giới.”

“Ma sát giữa nhân tộc và yêu tộc ngày càng sâu, đại chiến Sơn Hải Giới sắp nổ , các Tiên Tôn thường xuyên, là bất ngờ. Sư tôn đại khái cũng vì chuyện mà rời .”

Ngôn Trường Sinh khựng , nghĩ nghĩ, cảm thấy lý, thần sắc cũng khỏi dịu nhiều: “Huynh đúng... là quan tâm thì loạn .”

Hắn vốn nhiều, một khi mất , liền kìm lo lắng sốt ruột.

Vân Thanh an ủi xoa xoa đỉnh đầu hồ yêu, nhẹ nhàng đặt xuống. Còn thì dùng pháp thuật di chuyển pho tượng đá về vị trí cũ, tượng trưng qua loa nặn ba nén hương, cắm giữa trung cúi đầu ba cái, coi như an ủi pho tượng đá .

Xấu xí mới .

Nếu bản thể của cái gọi là Tiên Tôn càng kỳ hình quái trạng, thậm chí mù mắt què chân, ngại mỗi ngày thắp thêm cho một nén hương, coi như chúc phúc dung mạo lâu dài kỳ dị, ngũ quan vĩnh viễn khó coi.

Đồ xí.

Vân Thanh ác ý thuần túy nghĩ, nhanh , dắt Trường Sinh lau tượng đá vài rời khỏi vách đá.

“Không bằng chúng Ngôn gia , xem em một chút.”

Họ trở thành Nam Châu, Ngôn Trường Sinh lắc đầu, lặng lẽ kết giới Ngôn gia ở xa. Nơi đó ánh sáng bao quanh, vì đang tiếp khách, hiếm t.ử .

“Kể từ khi cha g.i.ế.c gia chủ Ngôn gia đời , họ đặc biệt mời đại sư thiết lập kết giới... Chỉ cần một tia yêu khí bước Ngôn gia, kết giới sẽ tức thì biến thành t.ử trận, cho đến khi yêu khí tiêu tán.”

Trường Sinh tuy huyễn thuật lợi hại, nhưng dù thời gian tu luyện còn ngắn, xông thể .

Tuy nhiên Ngôn Quân Yên đang ở bên trong.

Tuy vẫn thể khỏi Ngôn gia, nhưng ít nhất khỏi tổ địa .

Ngôn Trường Sinh thở một , đầu ngoài thành, nửa ngày , kiên định : “Chúng về Thanh Khâu một chuyến.”

“Sư tôn từng tặng nhiều pháp khí, một thứ, đeo nhân tộc thể che giấu khí tức, tránh né tất cả trận pháp.”

Sư tôn tạm thời rời , cha cũng biến mất.

mẫu từng gặp mặt gần trong gang tấc, Ngôn Trường Sinh lộ một tia mong đợi, kiên định : “Đệ gặp mẫu một .”

Không tiếc bất cứ giá nào.

...

Rời khỏi Nam Châu, xung quanh nhanh còn dấu vết nhân tộc.

Ngôn Trường Sinh và Vân Thanh triển khai thuật pháp, đêm đến, một ngày một đêm liền đến bên ngoài Thanh Khâu.

Nơi đây cây cối xanh tươi, chim hót ríu rít, hồ nước trống trải gợn sóng lăn tăn, yêu khí nhạt, chút dị thường nào.

Ngôn Trường Sinh nghiêng đầu, để Vân Thanh đợi bóng cây, còn thì hóa về nguyên hình hồ ly, một móng đặt lên, liền kết giới giữa trung của hồ nước.

Tiểu hồ ly đỏ rực chui khỏi trận pháp.

Không khí chấn động, bên tai tức thì vang lên những âm thanh ồn ào quen thuộc.

“Ngươi bệnh ? Ta ngay từ đầu chán mới chơi với ngươi, chỉ chơi thêm vài ? Ngươi giờ cái bộ dạng si tình sai lầm cho ai xem? Đàn ông đúng là làm màu!”

“Ta trượt chân trong phòng tắm, may mà tỷ tỷ đỡ lấy , chỉ là ngón tay cẩn thận trượt trong cơ thể , chỉ thôi! Người trong sạch tự trong sạch, rể ngươi gì mà tức giận, rể ngươi thể về nhà, nhưng xin ngươi đừng đột nhiên về nhà!”

“Đồ ngốc ngươi gào lên với cái gì? Nếu cách sẽ làm tiểu tam ? Nếu ngươi đồ phế vật nàng sẽ tìm đàn ông khác ? La hét cái gì mà la hét, đêm đó từ nương t.ử ngươi dậy !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-bo-nao-yeu-duong-thi-da-sao/chuong-91-ngon-truong-sinh-nua-diem-cung-khong-nghe-thay-van-thanh-dang-noi-gi.html.]

Tiếng gầm giận dữ, tiếng nức nở, tiếng sốt ruột...

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Trời trong khí linh, Thanh Khâu đến cũng thấy biên giới. Từng đạo linh quang rực rỡ ngừng tuôn từ , ngoài từ cửa kết giới, thể thấy đồng bằng sông lớn xanh tươi mơn mởn, vô cung điện đảo lộng lẫy trôi nổi giữa mây, hít nhẹ một , chỉ cảm thấy như gột rửa từ trong ngoài, tràn đầy sức sống mãnh liệt.

Tuy nhiên, cách đó xa, ở trung tâm một linh đài lộ thiên khổng lồ.

Trong vô gian phòng, những con hồ ly xinh lười biếng ghế quý phi, mỗi con mặt đều mở một màn hình ánh sáng trong suốt. Đầu bên màn hình hiện lên những công t.ử thế gia lóc t.h.ả.m thiết, những tướng quân giận đỏ mặt, những thư sinh yếu ớt run rẩy...

Các hồ ly giơ móng lên, “chẹp chẹp” ăn vài quả, lắc đuôi sốt ruột.

“Khóc cái gì mà , mất hứng! Ta cho ngươi cách liên lạc với , đây là sự coi trọng của đối với ngươi, những đồ chơi khác đãi ngộ .”

Vị công t.ử trẻ tuổi đang t.h.ả.m thiết ngây , nức nở nàng, nửa ngày , mặt một tia thụ sủng nhược kinh: “Ngươi, ngươi thật ?”

“Nếu thì ? Minh Kính Đài là nơi bí mật của tộc , với mối quan hệ giữa hai tộc hiện nay, mạo hiểm lớn mới chuyện với ngươi đó.”

“... Là trách lầm ngươi, huhu, xin . Vậy, ngươi khi nào trở về?”

“Ta giờ linh lực đủ, sẽ khỏi Thanh Khâu nữa.”

“Vậy ! Ngươi đừng lo, , trong tộc còn vô linh mạch linh khoáng, đợi giành vị trí gia chủ, ngươi dùng bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu!”

“Ừm... Được thôi, miễn cưỡng đồng ý .”

Ngôn Trường Sinh lọt tai: “...”

Những lời và đối thoại quen thuộc .

Hắn , đồng tộc của ngoài quyến rũ .

Cửu Vĩ Hồ trời sinh dung mạo vô song, yêu thích phồn hoa, trung thành với hưởng lạc. Từ già đến trẻ đều mang vô nợ tình. Kết giới Thanh Khâu sở dĩ ẩn đến , bảy phần nguyên nhân là các trưởng lão sợ những tình nhân cũ tìm đến tận cửa, đ.á.n.h sống c.h.ế.t, thể thiếu .

Ai, tình nhân quá nhiều cũng là một nỗi phiền muộn.

Ngôn Trường Sinh từ nhỏ đến lớn quen những chuyện , nhưng cũng dám nán lâu, vội vàng thi pháp ẩn , tránh né vô đồng tộc, nhanh đến bên ngoài chỗ ở của .

Hắn cha , phép Thanh Khâu tu luyện lớn lên, cũng chỉ thể tự dựng lều mà ở. Trường Sinh quá , các trưởng lão và đồng tộc đều thỉnh thoảng đến giúp sửa sang chỗ ở, thế là căn nhà tranh nhỏ bé ban đầu cứ thế sửa sang ngày càng lớn, xây dựng ngày càng xa hoa...

Ngôn Trường Sinh ngẩng mắt, đại điện xa hoa vàng son lộng lẫy mặt, luôn cảm thấy mấy năm về, chỗ ở của thêm vô vật trang trí rực rỡ.

Hắn cũng để ý, lóe cung điện hoa lệ. Tất cả quà tặng của sư tôn đều Trường Sinh cất giữ trong thiên điện. Hắn chạy thẳng về phía , qua những chiếc đèn lưu ly trong suốt tường, đuôi hồ ly cọ tấm t.h.ả.m dày mềm mại, càng thêm bông xù.

Tiểu hồ ly đỏ rực chạy thiên điện.

Trường Sinh nhanh chóng tìm thấy pháp khí cần đa bảo các, khựng , đặt chiếc quạt ngọc sư tôn tặng linh giới, định rời .

Xung quanh một mảnh tĩnh lặng.

Động tác của Ngôn Trường Sinh đột nhiên khựng , phản ứng cực nhanh nhảy lên, tức thì trốn góc, nín thở thu khí.

Vài giây .

Tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên.

Một con Cửu Vĩ Hồ trắng lắc cái đuôi lớn, cùng một con Cửu Vĩ Hồ hồng sóng vai đến, chính là Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão Thanh Khâu năm xưa bỏ Ngôn Trường Sinh.

Ngôn Trường Sinh khựng , thấy họ đang chuyện.

Nói chính là .

“Cũng Trường Sinh giờ thế nào ... Ai, thế giới bên ngoài Thanh Khâu hiểm ác vô cùng, con xảo quyệt vô tình, thuần thiện như , thật sợ lừa.”

“Đã mấy năm , chỉ gửi về vài phong thư lác đác, lẽ nào Thanh Khâu đối với thật sự vô tình đến , ngay cả nhớ chúng cũng nhớ?”

“Sớm cãi với , chúng cũng cha ruột của , tư cách gì mà quản giáo ... Là chúng sai .”

Nói đến cuối cùng, Đại trưởng lão Hữu Tô Diệu thở dài một tiếng, đôi mắt hồ ly trắng xinh thánh khiết lộ vẻ buồn bã nhàn nhạt. Nhị trưởng lão Hữu Tô Ngọc cũng hiếm khi nức nở, đầu cúi thấp, rõ thần sắc.

Trong góc.

Ngôn Trường Sinh sớm đến mức nước mắt lưng tròng, ngừng dùng cái đuôi lớn bông xù của lau nước mắt, trong lòng ấm áp, thật yên tâm.

Hắn nghẹn ngào một tiếng, kìm bước từ trong góc, mở miệng : “Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, các sai.”

“Là Trường Sinh sai . Trường Sinh bây giờ trở về.”

Giọng hồ ly trong trẻo vang vọng trong cung điện.

Một lát , Hữu Tô Diệu thở dài , Ngôn Trường Sinh đến ba phút tự chui đầu lưới, giọng nhàn nhạt.

“Nhị trưởng lão đúng, Trường Sinh thật sự là... ngốc đến mức giống huyết mạch tộc nha.”

thị vệ hồ ly tiếng động xuất hiện từ trong cung điện, Hữu Tô Ngọc cũng ngẩng đầu, mặt còn chút buồn bã đau khổ nào.

Nàng đối diện với đôi mắt ướt át lóc của Trường Sinh, đành lòng thẳng lắc đầu, chút do dự lệnh: “Nhốt , lập tức phong tỏa kết giới Thanh Khâu.”

“Côn Luân Tiên Tôn đến Nam Châu, yêu tộc lâu nữa sẽ tổ chức đại hội, săn g.i.ế.c hổ yêu Cơ Sơn, chiếm cứ Cơ Sơn, chính thức tấn công nhân giới Đông Châu!”

Lời dứt.

Ngôn Trường Sinh sững sờ, ngây họ, lông mi và chóp đuôi vẫn còn vương nước mắt, liền hai bên nhẹ nhàng nâng móng lên, giơ giữa trung, ngơ ngác bế .

Tiểu hồ ly đỏ rực ngây biến mất trong thiên điện.

Hữu Tô Diệu và Hữu Tô Ngọc hai giây, đều thấy sự áy náy và chột vì lừa gạt kẻ ngốc trong mắt đối phương. Không kìm nhanh chóng dời mắt.

“Khụ... Chiến sự quan trọng, cùng các trưởng lão khác thương nghị đối sách .”

“... Ta cũng , cùng, cùng.”

...

Bên ngoài kết giới Thanh Khâu.

Vân Thanh mở mắt, Linh Bình Kính ngừng rung động trong tay.

Loading...