Tinh Tế, một hoang tinh tên.
Thương Thư Thư tỉnh dậy trong một làn hương ngọt nồng quyện chặt.
Mùi hương quá đỗi chân thực, mê đến mức còn chẳng kịp bận tâm xem trong mơ ăn quả phỉ to nào .
Cảnh mộng tan biến. Thương Thư Thư nuốt nước bọt, từ trong giấc mơ tỉnh , tấm t.h.ả.m nhỏ của , ôm chặt một góc chăn, trong lòng vẫn còn lưu luyến mùi hương ngọt ngào đến mê mẩn khi nãy.
Nghĩ tới nghĩ lui, Thương Thư Thư nhịn khịt khịt cái mũi nhỏ hồng hào.
A! Thơm quá mất! Không ngờ tỉnh mà vẫn còn ngửi thấy mùi hương , đúng là hạnh phúc c.h.ế.t!
Cậu chép chép miệng, nhăn cái mũi nhỏ, dùng sức hít một thật sâu.
Hít hít… cái đầu nhỏ lông xù của Thương Thư Thư tự chủ nghiêng về phía mùi hương đậm nhất. Ngay đó, chóp mũi bỗng lạnh , chạm một “bức tường” mềm mềm, thơm ngọt nồng nàn.
Trong lòng Thương Thư Thư giật thót, đôi mắt nhỏ đen láy lập tức trợn tròn.
Vừa mở mắt , liền ngây .
Chít! Trời ơi!
Bên cạnh tấm t.h.ả.m nhỏ của … vì xuất hiện một chiếc bánh kem to đùng, phủ đầy kem bơ, còn rắc đầy vụn hạt quả thế ?!
Chẳng lẽ thèm bánh kem đến mức ban ngày cũng sinh ảo giác ?
Thương Thư Thư giơ một móng vuốt nhỏ lên, hung hăng dụi dụi mắt, mở to nữa.
Chít! Bánh kem vẫn còn đó! Hóa ảo giác của !
Trời ơi trời ơi! Thương Thư Thư vui đến mức sắp phát điên luôn !
Cậu cẩn thận chấm một đầu ngón tay lớp kem, đưa miệng, nhẹ nhàng l.i.ế.m một cái.
Đôi tai nhỏ khẽ run lên, Thương Thư Thư thỏa mãn nheo mắt .
Chít! Thơm quá, ngọt quá, ngon quá !
Một miếng bánh kem trôi xuống bụng, Thương Thư Thư rốt cuộc cũng xác nhận: chiếc bánh kem là thật.
Liếc sang Mặt dây Âm Ngư màu đen đang lặng lẽ ở một góc tấm t.h.ả.m nhỏ, Thương Thư Thư còn gì mà hiểu nữa.
Chiếc bánh kem , chắc chắn là Tiểu Âm Ngư lén đặt bên cạnh t.h.ả.m cho lúc đang ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-chuot-hamster-nho-thuong-tuong-nuoi-da-thanh-tinh-roi/chuong-33-banh-kem-lon.html.]
Nghĩ đến việc Tiểu Âm Ngư chỉ cho uống đồ ngọt no bụng, mà còn tặng hẳn một chiếc bánh kem to và quý giá như , lòng cảm kích của Thương Thư Thư đối với Tiểu Âm Ngư lập tức vọt thẳng lên tận đỉnh núi.
Cậu vội vàng vớ lấy Mặt dây Âm Ngư, ôm sát gương mặt lông xù của mà cọ cọ lấy cọ để, cảm động :
“Tiểu Âm Ngư, cảm ơn mày nha, bánh kem của mày thật sự ngon lắm!”
Cùng lúc đó…
【 Đinh! Ngài nhận Độ thiện cảm của Thương Thư Thư +20 】
Trước màn hình ánh sáng, lời cảm ơn của hamster nhỏ cùng âm thanh nhắc nhở độ thiện cảm tăng lên, khóe môi Lệ Chiến khẽ cong.
Dù rằng lời hamster nhỏ là hướng về chiếc mặt dây chuyền màu đen, độ thiện cảm cũng cộng lên cho mặt dây chuyền màu đen, nhưng Lệ Chiến tự động đội luôn cái danh xưng “Tiểu Âm Ngư” lên đầu .
(Nuôi vợ mà danh phận, đúng là tội nghiệp quá 😅😅)
Nhìn dáng vẻ bé xíu mà cảm động của hamster nhỏ, ánh mắt Lệ Chiến dịu , nhịn vươn ngón tay chấm chấm cái mặt béo tròn lông xù phúng phính của :
“Nhóc thích là . Đã làm chuột của , nhất định sẽ để nhóc đói.”
Chỉ tiếc, lời hứa hẹn nghiêm túc Thương Thư Thư thấy. Cậu vẫn đang ôm chặt Mặt dây chuyền màu đen, cọ tới cọ lui ngừng với vẻ mặt đầy cảm kích.
Cảm ơn xong đại ân nhân Mặt dây Tiểu Âm Ngư, Thương Thư Thư vui vẻ nhảy nhót chạy tới chiếc bánh kem lớn, lộc cộc vòng quanh một vòng, xoa xoa hai móng vuốt nhỏ, phấn khởi :
“Tiểu Âm Ngư, tụi ăn bánh kem ! Mày ăn bên nào?”
Mặt dây chuyền màu đen lặng lẽ tấm thảm, hề đáp .
Thương Thư Thư quen với sự im lặng của Tiểu Âm Ngư từ lâu, đáp cũng chẳng hề nản. Cậu xoay quanh chiếc bánh kem một hồi, tự chọn một phần nhiều nhân quả hạch nhất cho Tiểu Âm Ngư.
Theo kinh nghiệm mấy ăn bánh kem của hamster nhỏ, chỗ nhiều nhân quả hạch nhất tuyệt đối là phần ngon nhất của cả cái bánh.
Nếu bánh kem là Tiểu Âm Ngư tặng cho , đương nhiên nhường phần ngon nhất cho Tiểu Âm Ngư .
Thế là Thương Thư Thư lộc cộc chạy sang một bên, rút một tia yêu khí quý giá để rửa sạch móng vuốt. Xong xuôi mới trịnh trọng bên cạnh bánh kem, dùng đầu ngón tay sắc bén tách phần bánh nhiều nhân quả hạch nhất, đặt một chiếc đĩa gỗ nhỏ, đưa tới Mặt dây Âm Ngư.
“Tiểu Âm Ngư, phần bánh là của mày đó. Trên nhiều nhân quả hạch nhất, ngon nhất luôn, tao cố ý chọn cho mày đấy.”
Mặt dây Âm Ngư vẫn yên thảm, chút động tĩnh.
Ngửi mùi hương mê tỏa từ bánh kem, Thương Thư Thư nhịn nuốt một ngụm nước bọt, đưa chiếc đĩa nhỏ gần hơn.
“Tiểu Âm Ngư, mày cầm mau lên! Thật sự ngon lắm đó, hoặc mày ăn phần khác cũng .”