Chồng tôi vì yêu mà giữ mình, tôi liền cho anh ta toại nguyện - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:32:56
Lượt xem: 206
Chẳng bao lâu sau, anh ta kéo theo một vali hành lý ra ngoài, liếc nhìn tôi rồi lạnh giọng nói:
"Ban đầu tôi định để căn nhà lại cho cô, nhưng những gì cô đã làm khiến tình cảm giữa chúng ta cạn kiệt. Vậy thì chỉ có thể xử lý theo quy định pháp luật thôi."
"Tài khoản ngân hàng đã bị đóng băng, tài sản chung chính của chúng ta chỉ còn căn nhà này. Vậy cô muốn bán nhà chia đôi, hay trả cho tôi số tiền tương đương?"
Tôi ném quyển album ảnh trong tay vào thùng giấy, bật cười:
Anan
"Sao? Lâm Vãn nhắm trúng căn nhà này rồi à?"
Hạ Tư Minh cười lạnh.
"Cô nghĩ ai cũng như cô, trong mắt chỉ có lợi ích sao? Lâm Vãn chưa từng nhắc đến tiền trước mặt tôi, đừng sỉ nhục cô ấy."
Anh ta bỗng nhìn thấy gì đó, chân mày chợt nhíu lại, bước tới nhặt quyển album từ trong thùng giấy lên.
"Cô đang làm gì?"
"Vứt rác."
"Cô—"
Trên mặt anh ta lóe lên cơn giận, nhưng ngay lập tức sững lại.
Anh ta rất quen thuộc với quyển album này.
Bên trong là tất cả những bức ảnh từ thời đại học của tôi và anh ta, từ lúc anh ta chụp lén tôi, đến khi quen biết, rồi yêu nhau say đắm...
Từng là vật quý giá tôi cất trong két sắt, từng nói sẽ giữ lại để sau này khi già cùng nhau xem lại.
Lúc này, tôi mặt không đổi sắc cầm quyển album từ tay anh ta, tiện tay ném đi.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
"Còn không đi? Đến giờ chạy bộ buổi tối rồi đấy."
Tôi nhắc nhở.
Anh ta đứng đó, sắc mặt u ám, im lặng vài giây rồi dứt khoát xoay người, lạnh lùng vứt lại một câu:
"Cô có giấu Nhất Hiên cũng vô ích. Nó là con trai tôi, chỉ có theo tôi mới có tương lai tốt hơn. Tôi tuyệt đối không từ bỏ nó."
Nói xong, "rầm" một tiếng, cửa đóng sập.
Nửa tiếng sau, tôi đứng dậy phủi tay, thở dài một hơi.
Tất cả những thứ liên quan đến anh ta đều đã được đóng gói xong, chỉ còn chờ đem đi vứt.
Hóa ra, những ký ức thanh xuân từng xem như báu vật.
Cũng chỉ có vậy mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-vi-yeu-ma-giu-minh-toi-lien-cho-anh-ta-toai-nguyen/chuong-9.html.]
Đang mải suy nghĩ, điện thoại bỗng reo lên.
Một giọng đàn ông trẻ trung, có chút bất cần vang lên:
"Tôi là Đại Phi, cô tìm tôi?"
9
Tôi nhìn chàng trai trẻ ngồi trước mặt, nhai kẹo cao su đầy tùy tiện.
Mái tóc nhuộm tím, khuyên môi sáng loáng, ánh mắt lạnh nhạt, cả người toát lên vẻ ngông cuồng và bất cần.
Nhưng nếu nhìn kỹ—
Trời lạnh mà cậu ta chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng, cổ tay áo sờn cũ đến bạc màu, khóa kéo bị rách được khâu lại bằng vài đường chỉ đen xiêu vẹo, trông như chính tay cậu ta tự vá.
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
"Cậu là Đại Phi? Con riêng của Lâm Vãn?"
Cậu ta hờ hững nâng mí mắt lên liếc tôi, nhưng không đáp.
Tôi rút ra một xấp tiền mặt, đẩy tới trước mặt cậu ta.
"Chồng tôi muốn ly hôn vì cô ta. Tôi cần cậu giúp tôi một tay."
"Thỏa thuận xong."
Cậu ta vung tay, cuốn xấp tiền đi.
Trả lời dứt khoát như vậy, khiến tôi hơi bất ngờ.
"Cậu không cần hỏi gì mà đã đồng ý? Cậu tin tôi sao?"
"Có gì mà không tin?"
Cậu ta vẫn nhai kẹo cao su, giọng điệu đầy thờ ơ.
"Dù sao thì, cô ta cũng vất vả nuôi cậu lớn—"
"Phụt!"
Đại Phi phun kẹo cao su ra thành một đường cong, trên mặt lộ ra vài phần mỉa mai.
"Thay vì nói bà ta cực khổ nuôi chúng tôi, chi bằng nói bà ta tận hưởng cái hình tượng đó trước mắt người ngoài thì đúng hơn."
Tôi quan sát cậu ta, lại rút ra một xấp tiền nữa.
Cậu ta vung tay thu gọn, rồi tiếp tục nói:
"Tôi học đàn từ năm bốn tuổi, số tiền bố tôi dành dụm cho tôi học đàn bị bà ta một phát quyên góp hết cho Hội Chữ Thập Đỏ. Phóng viên đến phỏng vấn, bà ta nói gì mà có những đứa trẻ còn không có cơm ăn, nhà chúng tôi dù khó khăn cũng không thể so với họ được."
"Biết bố tôi c.h.ế.t thế nào không? Bị loét lưng, nhiễm trùng mà chết. Bà ta đúng là có chăm sóc bố tôi, nhưng chỉ là phần nhìn thấy được."