Chồng tôi vì yêu mà giữ mình, tôi liền cho anh ta toại nguyện - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:29:54
Lượt xem: 174
Chiếc nồi đầy canh dê nóng hổi bị lật đổ, hơi nước bốc lên nghi ngút, nước canh và thịt dê văng tung tóe khắp mặt đất.
Bị nước nóng b.ắ.n lên người, Lâm Vãn hét lên một tiếng, mắt lập tức đỏ hoe.
Khách hàng bị văng nước canh vào vội vàng né tránh, tức giận mắng chửi vài câu rồi bỏ đi.
Nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt, tôi không muốn dính vào mớ rắc rối này, liền cầm túi chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên, cô ta đỏ mắt, bật thốt lên.
"Xin lỗi!"
Anan
Tôi dừng bước, cau mày nhìn cô ta.
Cô ta đứng đó trong bộ dạng nhếch nhác, khẽ nức nở.
"Xin lỗi, chuyện này đúng là chị đã giấu em. Hôm đó chị buồn bã vì chuyện con riêng đánh nhau, anh ấy tình cờ đến, nói rằng đi leo núi sẽ giúp tâm trạng tốt hơn, nên chị đã đi cùng. Sau khi anh ấy ngã xuống núi, chị sợ hãi quá nên gọi 110. Chị không dám gặp em, vì sợ em nghĩ nhiều."
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, nước mắt từng giọt lăn dài xuống má.
Bàn tay bị nước canh nóng b.ắ.n trúng đã phồng rộp lên vài nốt bỏng lớn, trông vô cùng thảm thương.
"Đường Gia, em đang làm gì vậy!"
Một tiếng quát giận dữ vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay đầu lại.
Hạ Tư Minh mặt mày giận dữ, từ xa lao tới như một cơn gió.
Khoảnh khắc ấy, tôi sững người.
Đã rất, rất lâu rồi, tôi chưa từng thấy trên gương mặt anh ấy một cảm xúc mãnh liệt đến vậy.
Anh ấy mặc bộ vest xanh, bộ đồ chỉ dùng trong những buổi đàm phán quan trọng, điều này có nghĩa là anh ấy đã rời khỏi một sự kiện công việc cấp bách để chạy đến đây.
Mà trước đây, ngay cả khi tôi gặp tai nạn giao thông và gọi điện cho anh ấy, anh ấy cũng kiên quyết hoàn thành đàm phán xong mới tới bệnh viện.
Hạ Tư Minh trừng mắt nhìn mớ hỗn độn trên mặt đất, rồi lại nhìn Lâm Vãn đang nức nở khe khẽ.
Sau đó, anh ấy mím chặt môi, từng bước đi về phía cô ta.
Anh cúi đầu, lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt trong bộ dạng chật vật và yếu đuối.
Bất chợt, anh đưa tay kéo mạnh cô ta vào lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-vi-yeu-ma-giu-minh-toi-lien-cho-anh-ta-toai-nguyen/chuong-5.html.]
"Em có sao không?"
"Cô ấy có làm em bị thương không?"
Khuôn mặt Lâm Vãn vùi trong n.g.ự.c anh, đột nhiên bật khóc nức nở, tiếng khóc đầy ấm ức.
Hạ Tư Minh đau lòng nhắm mắt lại, giọng nói dịu dàng:
"Đừng khóc! Lâm Vãn, đừng khóc! Nhớ câu em thích nói nhất không? ‘Thuyền nhẹ đã vượt vạn tầng núi’—mọi đau khổ của em đã qua rồi, hoàn toàn qua rồi! Không còn điều gì trên đời này đáng để Lâm Vãn phải rơi một giọt nước mắt nữa!"
Từ đầu đến cuối.
Hạ Tư Minh không hề liếc nhìn tôi một lần.
5
Tôi lấy điện thoại ra, hướng về phía họ, chụp liên tục vài bức.
Tiếng "tách tách" vang lên rõ ràng.
Lâm Vãn lập tức rời khỏi vòng tay của Hạ Tư Minh, lùi lại mấy bước, trên mặt là vẻ hốt hoảng và bối rối, như thể đến giờ cô ta mới nhận ra mình đã làm gì.
Cô ta hoang mang nhìn tôi, vội vàng giải thích:
"Tôi quên mất, tôi không cố ý, tôi—"
Cô ta không nói tiếp được nữa.
Vì tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh nhạt.
"Em không cần nói gì đâu, cứ để anh."
Hạ Tư Minh trầm giọng cắt ngang cô ta, quay đầu nhìn tôi.
Chỉ trong chớp mắt, anh ta lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng của một luật sư danh tiếng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
"Đường Gia, có chuyện gì thì về nhà nói. Ở đây gần trường đại học của em, trong công viên có rất nhiều sinh viên qua lại, làm ầm lên chỉ khiến em mất mặt. Hơn nữa..."
Anh ta quét mắt nhìn mớ hỗn độn trên mặt đất, giọng điệu châm chọc:
"Bắt nạt một người phụ nữ cô đơn không nơi nương tựa, có gì thú vị sao?"
Tôi nhìn anh ta, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
"Anh cũng biết ở đây có nhiều sinh viên của tôi sao? Vậy thì đường đường là chồng của tôi, lại ôm chặt một góa phụ giữa nơi công cộng như thể lửa bén rơm, có phải cảm giác rất kích thích không?"
Đôi mắt Hạ Tư Minh hơi co lại, trong cơn giận dữ còn xen lẫn chút sững sờ.