Chồng tôi vì yêu mà giữ mình, tôi liền cho anh ta toại nguyện - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:33:18
Lượt xem: 261

"Bà ta mê hoặc được chồng chị, tôi chẳng ngạc nhiên chút nào. Cái hình tượng này của bà ta luôn có thể thu hút được vài tên ngu ngốc. Nhưng người có điều kiện như chị mà cũng mắc bẫy thì đúng là lần đầu tiên tôi thấy."

Lúc rời đi, Đại Phi siết chặt xấp tiền trong tay, hỏi:

"Vậy tôi chỉ cần tìm cách ép bà ta buộc chồng chị ly hôn? Chỉ vậy thôi?"

Tôi gật đầu.

"Chỉ vậy thôi."

"Được!"

Chỉ ly hôn thôi thì chưa đủ, mà phải ly hôn theo ý tôi muốn.

Tôi phải đánh từ hai phía.

Hôm sau, trong cơn tuyết rơi lất phất, tôi lại đến "Lâm Vãn – Canh Thịt Dê".

Lâm Vãn đang quỳ trên nền tuyết, cúi đầu giúp một ông lão chống gậy buộc dây giày.

Mấy ông bà lão xung quanh giơ ngón tay cái tán thưởng:

"Nhà nào mà cưới được con dâu như cô thì đúng là tích đức tám đời!"

Lâm Vãn đứng dậy, thẹn thùng đáp:

"Với điều kiện của tôi, ai mà để mắt đến chứ..."

Quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt tôi, sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt.

Mím môi, cô ta bước đến trước mặt tôi, ngẩng cằm lên đầy kiêu ngạo:

"Luật sư Hạ nói, nếu cô dám tìm tôi, dám động đến tôi một ngón tay, anh ấy sẽ kiện cô!"

Tôi cụp mắt xuống, rồi lại ngẩng lên, cơn giận bùng lên mãnh liệt, khuôn mặt méo mó, cả người tức đến phát điên.

"Lâm Vãn, cái tin nhắn cô gửi cho tôi hôm đó là có ý gì? Hai người các người đã ở bên nhau rồi à? Cô không sợ tôi làm ầm mọi chuyện lên, khiến cô cả đời không ngẩng đầu lên nổi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-vi-yeu-ma-giu-minh-toi-lien-cho-anh-ta-toai-nguyen/chuong-10.html.]

Lâm Vãn nheo mắt nhìn tôi một lúc, bỗng nhiên bật cười, khẽ lắc đầu thở dài:

"Trước đây tôi nhìn thấy giảng viên đại học, luôn cảm thấy họ cao siêu, giỏi giang biết bao. Nhưng giờ lại phát hiện, hóa ra cũng chẳng khác gì những mụ đàn bà chanh chua ngoài phố."

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà đầy thương hại.

"Trái tim như thế nào, thì thế giới nhìn thấy cũng như vậy. Tôi đã đồng ý với anh ấy, dù sao, anh ấy đã trao cho tôi một tấm chân tình nóng bỏng. Không có người phụ nữ nào lại không rung động trước tình yêu chân thành như vậy."

"Một người đàn ông xuất sắc như luật sư Hạ, gánh vác áp lực lớn đến thế, vậy mà không nhận được một chút hơi ấm nào từ gia đình. Cô thật sự không biết trân trọng!"

"Nhưng tôi không bẩn thỉu như cô nghĩ. Dù bất đắc dĩ phải đồng ý với anh ấy, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không có bất kỳ quan hệ mờ ám nào khi anh ấy vẫn còn gia đình! Tôi chính là tôi. Anh ấy đến, tôi ở đây. Anh ấy không đến, tôi vẫn ở đây. Chỉ vậy thôi!"

Anan

Tôi lớn tiếng nói:

"Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì! Cô chẳng phải là nhìn trúng tiền của anh ta sao? Nếu không, tại sao anh ta cứ nhất quyết tranh giành tài sản với tôi mới chịu ly hôn!"

Cô ta cười nhạt, vẻ mặt như chẳng thèm tranh luận với tôi.

"Ai ai cũng biết, thứ tôi coi thường nhất chính là tiền. Nếu không, mười ba năm qua, tôi đã có vô số cơ hội gả vào hào môn, cuối cùng lại vẫn ở đây. Điều duy nhất có thể khiến tôi động lòng, chỉ có chân tình mà thôi."

Tôi bật cười lạnh, giọng đầy mỉa mai:

"Nói thì hay lắm! Anh ta yêu cô như thế, vậy sao không ly hôn rồi cưới cô ngay đi? Chỉ có thể chứng minh rằng, trong mắt anh ta, tiền quan trọng hơn cô!"

Khuôn mặt dịu dàng, an yên của Lâm Vãn thoáng chốc trở nên khó coi.

"Chân tình của anh ấy, tôi tự biết là đủ rồi."

Tôi cười đắc ý.

"Chân tình? Có bản lĩnh thì bảo anh ta ly hôn tay trắng đi! Nếu vì cô mà anh ta tình nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản, tôi mới tin là anh ta thực sự yêu cô! Nếu không, tất cả chỉ là nói suông, chỉ là trò biện hộ của một đôi gian phu dâm phụ mà thôi!"

Lâm Vãn siết chặt đôi môi, cơ mặt khẽ co giật, im lặng một lúc lâu mới nhìn tôi, từng chữ từng câu rõ ràng:

"Vậy nếu anh ấy thực sự làm được thì sao?"

Tôi vỗ n.g.ự.c lớn tiếng đáp:

"Vậy thì tôi sẽ đích thân mang quà mừng đến lễ cưới của hai người, để tất cả mọi người đều biết rằng ngay cả tôi – người vợ trước – cũng bị tình yêu của hai người cảm động! Đến lúc đó, hình tượng của cô, Lâm Vãn, sẽ càng thêm rực rỡ, chói sáng!"

Loading...