Chồng tôi rất ga-lăng với đồng nghiệp - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-28 08:17:26
Lượt xem: 1,251

3

Sau khi Thẩm Minh Châu rời đi, tôi cố chấp mà lưu tại cửa tiệm đợi thật lâu, cho đến khi hai chân đau nhức, cũng không nhìn thấy anh ta.

Ôm một tia hy vọng, có lẽ anh đi về trước.

Mắt thấy bên ngoài mây đen giăng đầy, tôi do dự có nên nhắn tin kêu anh ta tới đón không, nhưng tưởng tượng đến thái độ của anh ta với tôi, tôi dứt khoát cất điện thoại, tự mình đón xe về nhà.

Tôi đã quên, anh ta sẽ không tới đón tôi.

Trong phòng một mảnh đen như mực, anh ta không trở về.

Mua một đống lớn đồ ăn đặt trong tủ lạnh, trước đó còn dự định dùng bữa tối dưới nến, mọi kế hoạch tôi chuẩn bị đều không còn.

Cho đến nửa giờ sau, anh ta mới về nhà.

Đèn trong phòng bị mở ra, đôi lông mày tuấn tú của anh ta cau lại: “Sao em không mở đèn”?

“Anh về trễ, không phải nói muốn ăn tối dưới ánh nến sao?”

“Quên đi, tôi sẽ nấu.”

Giọng nói anh ta so với trước kia dịu dàng hơn, nhìn ra được tâm tình không tồi.

Nếu anh ta không phải từ nhà một cô gái khác trở về, tôi nghĩ, tôi cũng sẽ vui vẻ giống anh ta.

Tiếp theo anh ta tháo cà vạt trên cổ rồi ném lên sô pha, lại cởi ra áo khoác bên ngoài, vừa nấu cơm trong bếp vừa ngâm nga.

Một bữa cơm mới vừa đặt trên bàn, điện thoại anh ta lại rung lên.

“Sao? Cái gì? Tại sao lại như vậy.”

Biểu tình anh ta tràn đầy khẩn trương, tiếp theo dùng giọng nói dịu dàng an ủi: “Không phải sợ, trước kiểm tra nhà ở một chút, sau đó khóa cửa kỹ, anh lập tức liền tới.”

Không cần phải nói, tôi cũng đã đoán được người ở đầu kia điện thoại là ai

Tôi nắm chặt tay, lấy hết can đảm và đứng trước mặt anh ta.

“Minh Châu, hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn bảy năm của chúng ta.”

“Tôi biết.”

Thẩm Minh Châu muốn duỗi tay đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn không nhúc nhích.

Giọng điệu anh ta từ nôn nóng đã biến thành phẫn nộ: “Trong nhà Tưởng Viện hình như có ăn trộm, đồ vật bị lục lung tung rối loạn.”

“Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, lại ở một mình, tôi đi nhìn một cái, em có thể đừng suy nghĩ miên man không?”

Tôi như cũ không nhúc nhích.

Anh ta lần này tăng thêm sức đẩy đẩy tôi ra, nắm lấy áo khoác trên sô pha, ngữ khí lạnh băng mà ném xuống một câu: “Ngày kỷ niệm năm nay không còn thì để năm sau, em đừng có không biết tốt xấu.”

Thân thể tôi không chịu khống chế mà ngã ở trên sô pha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-rat-ga-lang-voi-dong-nghiep/chuong-2.html.]

Cái đẩy này, giống như đẩy tôi vào vạn trượng vực sâu.

Tôi biết, hiện giờ nên kết thúc tất cả

---

4

💌Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 💌
💓Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!💓

Tối hôm nay, đến 12 giờ đêm anh ta mới trở về.

Lúc đẩy cửa vào, tôi nghe thấy được trên người anh ta hương nước hoa không phải của tôi.

Nhìn đến tôi còn ngồi trên sô pha, anh ta rõ ràng sửng sốt: “Còn chưa ngủ?”

Tiếp theo cởi ra tây trang, xoay người vào phòng tắm.

Tôi lúc này mới gọi anh ta: “Thẩm Minh Châu, chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta dừng một chút, sau đó cau mày hỏi: “Còn không có điên đủ?

“Già đầu rồi, còn học mấy cô gái trẻ làm ra vẻ sao?”

Tôi từ ngăn kéo lấy ra đơn ly hôn đã ký tên đặt lên bàn trà.”

“Tôi đã ký tên. Chúng ta không có con, cũng bớt ràng buộc, những thứ anh đang có đều là tài sản sau hôn nhân, tôi muốn một nửa không quá đáng đi?”

Anh ta tức giận bật cười, bước đến trước mặt tôi, giọng điệu vẫn không kiên nhẫn và lạnh băng như cũ.”

“Hạ Thanh Chi, cô tốt nhất giải thích rõ ràng.”

Tiếp theo anh ta giống như nhớ ra cái gì, tràn đầy châm chọc hỏi: “Không phải là bởi vì Tưởng Viện đi?”

Tôi bình tĩnh mà mở miệng: “Đúng vậy.”

Anh ta cười lạnh: “Chỉ vì việc này? Hạ Thanh Chi, cô con mẹ nó có bệnh phải không?”

Tôi không phủ nhận, vẫn bình tĩnh mà cười.

.

“Đúng, tôi có bệnh, bệnh mắt, không biết nhìn người.”

Anh ta lại lần nữa mở miệng: “Tôi đều nói, cô ấy là một cô gái trẻ, lại ở một mình, trong nhà gặp trộm bên người cũng không có người thân bạn bè, sợ hãi đến không biết làm sao, tôi thân là đàn anh……”

Tôi đột nhiên hướng anh ta gào lên: “Tôi chưa nói anh thân là đàn anh quan tâm cô ta có vấn đề, nhưng anh có nghĩ tới anh là đàn ông có vợ không?

“Cho dù trong nhà gặp trộm, cô ta nên báo cảnh sát, mà không phải gọi điện thoại cho anh. Chẳng lẽ anh đổi nghề làm cảnh sát?”

“Anh đối với cô ta vừa dịu dàng vừa kiên nhẫn, còn xách túi cho cô ta, tri kỷ mà đưa cô ta trở về. Còn tôi thì sao? anh đã cho tôi chút ôn nhu hay kiên nhẫn sao? Có giúp tôi xách đồ một lần sao?”

“Thẩm Minh Châu, tôi mệt mỏi, van anh buông tha tôi, tôi cũng buông tha anh.”

Vừa mới dứt lời, tôi đã khống chế không được chính mình, nước mắt không khống chế mà rơi xuống.

Xem đi, nói ra dường như đều là chút râu ria “Việc nhỏ”.

Nhưng đó là những nỗi thất vọng tích lũy ngày này qua ngày khác.

 

Loading...