Tôi tận dụng cơ hội, nhanh chóng chốt hạ:
"Dĩ nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi thôi. Tiếc là Phó Diêu đã mất, giờ chỉ còn lại vài báo cáo sức khỏe, không có bằng chứng thì ai cũng không thể nói chắc được điều gì… Thôi, tôi bận rồi, không nói nữa."
Cúp máy xong, tôi nhấc một chiếc váy lên, cười nói với nhân viên:
"Chào bạn, tôi muốn thử chiếc này."
Đã gợi ý đến mức đó rồi, chỉ cần cô ta không ngốc, chắc chắn sẽ đào sâu vào chuyện này.
Với tính cách của Tưởng Kiều, cô ta nhất định sẽ làm loạn lên, khiến cả nhà họ Phó vỡ trận.
Ba ngày sau, tin tức bùng nổ.
Tưởng Kiều tìm ra bằng chứng, chứng minh rằng Phó Diêu hoàn toàn không phải con ruột của bố chồng.
Cả nhà chồng đại náo, đánh nhau long trời lở đất.
Hàng xóm báo cảnh sát, cả ba người lại bị đưa vào đồn.
Nghe nói, mẹ chồng nổi điên, lao đến tát Tưởng Kiều.
Còn bố chồng thì sụp đổ hoàn toàn, cầm gạt tàn thuốc nện thẳng vào đầu mẹ chồng!
Bé Giang Đạt bị bố chồng mất kiểm soát dọa đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Cả nhà họ hỗn loạn như một nồi lẩu thập cẩm, còn tôi thì…
Phải quay lại dọn tàn cuộc.
Khi tôi đến đồn cảnh sát, bọn họ vẫn đang gào thét cãi nhau.
Tưởng Kiều như một kẻ điên, hét toáng lên:
"Tôi đã nói rồi! Con trai tôi chính là con ruột của Phó Diêu! Chính bà ta (ý chỉ mẹ chồng) đã lăng nhăng bên ngoài, mang thai con của kẻ khác, nên cháu và ông nội mới không có quan hệ huyết thống! Tôi đã bị oan ức biết bao lâu nay! Con trai tôi hoàn toàn có quyền thừa kế!"
Bố chồng mắt đỏ ngầu, ngồi c.h.ế.t lặng trên ghế.
Tôi quay sang hỏi cảnh sát gần đó:
"Còn một người nữa đâu rồi?"
"Bà ấy đang cấp cứu trong bệnh viện, vết thương khá sâu."
Tôi thầm cảm thán—đánh nhau ác thật đấy!
Lúc này, bố chồng ngước lên, ra hiệu bảo tôi lại gần.
Tôi bước đến, còn chưa kịp đứng vững, bố chồng đã vung tay định tát tôi.
May mà viên cảnh sát nhanh tay chặn lại, trực tiếp đẩy ông ta ra xa.
"Giữ thái độ bình tĩnh! Ông đã có một người định kiện ông tội cố ý gây thương tích rồi, còn muốn đánh thêm một người nữa sao?"
Bố chồng mặc kệ, chỉ run rẩy chỉ thẳng vào mặt tôi:
"Có phải cô đã biết từ trước rằng Phó Diêu không phải con ruột của tôi không?"
Tôi lập tức lắc đầu như điên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-qua-doi-tinh-nhan-mang-con-den-nhan-thua-ke/6.html.]
"Bố, con thật sự không biết gì hết!"
Tưởng Kiều lại chỉ tay vào tôi, hét lên:
"Cô ta biết! Chính cô ta nói với tôi! Cô ta bảo Phó Diêu không phải con ruột của ông! Còn nhắc đến cả báo cáo sức khỏe!"
Tôi suýt trợn trắng mắt, đúng là đồ ngu hết thuốc chữa!
Cô ta quên mất ai là người quyết định có cho cô ta căn hộ hay không sao? Sao lại chọc giận tôi chứ?
Tôi lập tức sửa chữa tình thế:
"Tôi lúc đó chỉ là thấy thương cảm mà thôi! Nếu Giang Đạt thực sự là con của Phó Diêu, chẳng phải đứa bé quá đáng thương sao? Còn chuyện tôi không nói với bố… là vì con biết gia đình đã đủ rối ren rồi! Làm sao con có thể nói thẳng với bố rằng mẹ đã ngoại tình, sinh ra một đứa con riêng? Con không muốn bố mẹ trở mặt thành thù mà!
Bố, dù thế nào đi nữa, bố đã nuôi nấng Phó Diêu như con trai ruột. Dù không phải con đẻ, nhưng tình nghĩa cha con vẫn sâu đậm như thế mà! Bố lúc nào cũng tự hào về ‘độc đinh tám đời’ của mình, đúng không?"
Nghe xong, bố chồng đột nhiên ôm ngực, sau đó ôm đầu đau đớn.
Chậc, cũng phải thôi…
Nuôi con tu hú cả đời, đến khi mất rồi mới biết không phải con ruột.
Nuôi cả cháu nội tu hú, rồi phát hiện cũng chẳng có quan hệ huyết thống.
Cả dòng họ đã tuyệt tự từ lâu mà còn không biết!
Mười phút sau, xe cấp cứu đến đưa ông ta đi. Tôi cũng lên xe đi theo.
Tưởng Kiều đứng sau hét lên:
"Cô đã nói rồi! Tôi có ghi âm làm bằng chứng! Con tôi chính là con ruột của Phó Diêu! Con tôi có quyền được chia một nửa tài sản!"
Tôi phớt lờ cô ta, chỉ bước lên xe cấp cứu.
Trước khi đóng cửa, tôi quay lại nhìn cô ta, nhếch mép cười:
"Đồ ngu."
Cô ta não có vấn đề thật rồi.
Lúc trước khóc lóc van xin, chỉ cần một căn hộ là đủ.
Giờ thì quay xe muốn tranh giành di sản?
Xin lỗi nhé, lần này ngay cả căn hộ cũng không có đâu!
Kết quả kiểm tra của bố chồng đã có—bệnh tim nặng kèm theo xuất huyết não.
Nghĩ lại tình trạng sức khỏe của ông ta trước đây, có thể nói là khá cường tráng.
Không ngờ, bị chọc tức một cú, lập tức nhập viện gần hai tuần.
Cũng đúng thôi…
Vợ ngoại tình, con không phải con ruột, cháu không cùng huyết thống, dòng họ hoàn toàn tuyệt tự.
Cũng… hơi chua xót nhỉ?