CHỒNG TÔI PHẢI LÒNG TIỂU THƯ NHÀ GIÀU - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2025-02-27 16:46:13
Lượt xem: 3,874

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ta đứng giữa họ, hai tai đỏ bừng, lộ rõ vẻ lúng túng không biết làm sao.

 

Dáng vẻ ngây ngô và xấu hổ ấy lại càng khiến người ta muốn chinh phục.

 

Kiếp trước, tôi đã làm gì nhỉ?

 

Tôi tức giận lao đến tuyên bố chủ quyền, nói với bọn họ rằng Tống Chí Viễn là bạn trai của tôi.

 

Nhưng họ chỉ bật cười lớn, coi những lời cảnh cáo của tôi như gió thoảng qua.

 

Một trong số đó thậm chí còn nhướn mày hỏi: "Tống Chí Viễn trên giường có được không?"

 

Khi đó tôi phẫn nộ đến run rẩy, không thể hiểu nổi sao lại có những kẻ trơ trẽn và vô liêm sỉ như vậy.

 

Mãi về sau tôi mới nhận ra, đó là sự ngạo mạn mà giai cấp đem lại cho họ. Tôi chưa bao giờ nằm trong tầm mắt của họ, nên họ cũng chẳng cần để tâm đến cảm xúc của tôi.

 

Chỉ đến khi tôi nghiến răng chửi rủa, nói rằng họ không biết xấu hổ.

 

Lúc này, Vạn Tư Giai – cô gái từ nãy vẫn đứng ngoài cuộc trong chiếc áo ngắn bó sát màu tím – mới lạnh nhạt lên tiếng:

 

"Con nhỏ nhà quê, hai người đã kết hôn chưa?"

 

Tôi tự tin ngẩng đầu: "Chúng tôi sẽ kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã ở bên nhau rất nhiều năm rồi!"

 

Vạn Tư Giai nhai kẹo cao su, như đang giải thích đạo lý cho một đứa trẻ ngây thơ:

 

"Có kết hôn thì cô mới có tư cách chửi chúng tôi không biết xấu hổ.

 

"Chưa kết hôn, thì đây là cạnh tranh công bằng, hiểu chưa?"

 

Chính từ giây phút đó, cô ta bắt đầu nghiêm túc theo đuổi Tống Chí Viễn.

 

Cô ta nháy mắt đầy quyến rũ: "Một chiếc túi trên người tôi cũng đủ để anh sống cả bốn năm đại học đấy, đẹp trai à, suy nghĩ đi nhé~"

 

Nhóm tiểu thư cười đùa rời đi.

 

Tống Chí Viễn nắm lấy tay tôi, giọng ỉu xìu: "May mà em đến kịp, nếu không anh chẳng biết làm sao để thoát khỏi bọn họ."

 

Tôi bị cơn tức làm cho mù quáng, dốc hết sức bảo vệ tình yêu này.

 

Nhưng chưa từng nghĩ rằng…

 

Anh ta có miệng, có tay, hoàn toàn có thể tự mình từ chối những cô gái ấy.

 

Nhưng anh ta không bao giờ làm vậy.

 

Anh ta tận hưởng cảm giác được bao vây, được tranh giành.

 

Vậy nên kiếp này…

 

Tôi đứng từ xa nhìn Tống Chí Viễn bị vây quanh bởi một nhóm tiểu thư kiêu sa, cũng thấy ánh mắt cầu cứu mà anh ta ném về phía tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-phai-long-tieu-thu-nha-giau/chuong-3.html.]

 

Tôi chỉ cười nhẹ, giơ cuốn sách trên tay lên:

 

"Em còn có tiết học, đi trước đây nhé."

 

Khi Tống Chí Viễn vội vàng đến giảng đường, anh ta đã trễ mười lăm phút.

 

Nhíu mày, anh ta hỏi tôi: "Sao vừa nãy em không đến giúp anh thoát khỏi họ?"

 

Tôi chăm chú ghi chép bài giảng, hạ giọng đáp: "Hả? Em tưởng họ là bạn anh cơ mà."

 

Tống Chí Viễn mím chặt môi: "Bạn của anh em chẳng phải đều biết sao? Anh bị các cô gái khác bám lấy, em lại không thèm để ý à?"

 

Tôi chớp mắt, giả vờ ngây thơ: "Kết bạn mới không phải chuyện bình thường sao? Hơn nữa, trông họ ai cũng có tiền cả, vận may này anh phải nắm lấy chứ."

 

Gương mặt Tống Chí Viễn hoàn toàn trầm xuống: "Họ có tiền thì liên quan gì đến anh? Em cứ thế mà nhìn họ sờ mó anh, trong lòng em còn có anh không?"

 

Chúng tôi ngồi ở hàng ghế đầu, cuộc trò chuyện thì thầm này đã thu hút sự chú ý của giảng viên.

 

Thầy giáo đã liếc chúng tôi vài lần.

 

Tôi lập tức ngay ngắn ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng lên bảng, coi như chưa nghe thấy câu hỏi của Tống Chí Viễn.

 

Thấy vậy, anh ta càng tỏ ra khó chịu, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ trừng mắt nhìn tôi một cái rồi tức giận rời khỏi lớp.

 

Tôi tập trung nghe giảng, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

 

Thầy Vương đứng trên bục giảng là một chuyên gia xuất sắc trong lĩnh vực robot, cũng là người sẽ hướng dẫn tôi tham gia cuộc thi phát triển robot.

 

Kiếp này, tôi nhất định sẽ không tham gia cùng Tống Chí Viễn.

 

Ánh mắt tôi rơi xuống cô gái mặc áo phông trắng ở hàng ghế đầu – Chu Huệ.

 

Kiếp trước, cô ấy nắm giữ công nghệ dẫn truyền sóng não cốt lõi và đã gia nhập công ty đối thủ của chúng tôi.

 

Tôi luôn khao khát được hợp tác với cô ấy, nhưng vì Tống Chí Viễn không ưa CEO của công ty đó, cả hai bên kiên quyết không hợp tác.

 

Cũng vì thế mà tôi lỡ mất cơ hội làm việc với Chu Huệ.

 

Đây vẫn luôn là niềm tiếc nuối của tôi.

 

 

Buổi tối, khi đang ăn cơm trong căn tin, Tống Chí Viễn tìm đến tôi.

 

Anh ta đưa cho tôi một ly trà sữa, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: "Lát nữa gọi cho mẹ anh nhé, bà nhớ em đấy."

 

Dựa vào tính cách của anh ta, đây chính là cách xuống nước của anh ta.

 

Tôi cắm ống hút vào ly trà sữa, uống một ngụm, khẽ gật đầu.

 

Loading...