CHỒNG TÔI PHẢI LÒNG TIỂU THƯ NHÀ GIÀU - CHƯƠNG 10

Cập nhật lúc: 2025-02-27 16:49:53
Lượt xem: 3,289

"Bằng cấp có là gì, làm ông chủ luôn chẳng phải tốt hơn sao?"

 

Ánh mắt anh ta dần dần sáng lên, có vẻ như đang tiêu hóa lời tôi nói.

 

"Dao Dao, em nói đúng, cuộc đời anh vẫn còn rất nhiều khả năng. Anh đồng ý, anh sẽ tham gia công ty của em!"

 

Tôi và Chu Huệ trở thành đối tác.

 

Tống Chí Viễn trở thành trụ cột kỹ thuật của công ty, ngày đêm làm việc quên ăn quên ngủ, thậm chí dọn vào công ty để ở.

 

Dường như anh ta muốn chứng minh điều gì đó, liều mạng đến mức đốt cháy cả bản thân.

 

Tôi rất hài lòng với màn thể hiện của anh ta.

 

Dù sao thì, anh ta lao lực đến mức ói máu, còn tôi là người hưởng lợi, chẳng phải rất tuyệt sao?

 

Năm thứ hai sau khi thành lập, công ty của chúng tôi đã đạt được thành tựu mà kiếp trước phải mất năm năm mới có được.

 

Chúng tôi không ngừng mở rộng kinh doanh, đơn hàng ngày càng nhiều.

 

Tôi chưa bao giờ để Tống Chí Viễn nhúng tay vào tài chính, chỉ khen anh ta là thiên tài kỹ thuật, để anh ta cắm đầu vào nghiên cứu và viết mã.

 

Tôi mua lại căn biệt thự ngày trước, thuê lại đội thiết kế cũ để trang trí theo phong cách ban đầu.

 

Tôi phát hiện, Tống Chí Viễn vẫn lén theo dõi Weibo của Vạn Tư Giai.

 

Mỗi khi đêm xuống, anh ta lại nhìn chằm chằm vào ảnh của cô ta, ngẩn ngơ.

 

Vạn Tư Giai cũng giống kiếp trước, trở thành một blogger du lịch mạo hiểm, nhưng không còn phô trương như trước.

 

Tôi bắt đầu gửi tin nhắn riêng cho cô ta.

 

Cô có biết không? Tôi và Chí Viễn đang sống rất hạnh phúc. Anh ấy đang nỗ lực làm việc tại công ty của chúng tôi, cùng tôi gây dựng tương lai.

 

Mỗi ngày anh ấy đều tặng hoa cho tôi, còn dẫn tôi đi ăn ở nhà hàng tôi thích nhất.

 

Hôm nay Chí Viễn đã mua cho tôi một sợi dây chuyền đẹp, anh ấy đích thân đeo cho tôi, còn nói tôi là người anh ấy yêu nhất đời này.

 

Gần đây Chí Viễn đạt được thành tựu rất lớn trong công ty, anh ấy thật sự rất tài giỏi. Buổi tối, chúng tôi cùng ngồi trên ban công ngắm sao, anh ấy kể cho tôi nghe về ước mơ và tương lai của chúng tôi. Tôi cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.

 

Vạn Tư Giai không trả lời tôi.

 

Nhưng cũng không chặn tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-phai-long-tieu-thu-nha-giau/chuong-10.html.]

Chỉ thỉnh thoảng đăng mấy câu bóng gió trên Weibo, nói rằng đàn ông quay lại với tình cũ đều là rác rưởi.

 

Cô ta cũng từng cố gắng gây khó dễ cho chúng tôi, nhưng công ty của chúng tôi là doanh nghiệp được trọng điểm hỗ trợ, hơn nữa còn có ông Lưu đứng sau bảo vệ.

 

Cô ta là tiểu thư nhà họ Vạn ở giới thượng lưu Bắc Kinh thì sao chứ?

 

Những người thực sự nắm quyền lực cốt lõi sẽ không vì chút hờn dỗi trẻ con của cô ta mà từ bỏ công nghệ tiên tiến hàng đầu thế giới của chúng tôi, cũng như những lợi ích khổng lồ phía sau nó.

 

Vào ngày căn biệt thự hoàn tất việc trang hoàng, tôi và Tống Chí Viễn chính thức tuyên bố đính hôn.

 

Lễ đính hôn được tổ chức ngay tại biệt thự của chúng tôi.

 

Tôi gửi thiệp mời cho Vạn Tư Giai.

 

Tôi cá rằng, cô ta nhất định sẽ đến.

 

—---------

 

Khi bữa tiệc sắp kết thúc, Vạn Tư Giai mới chậm rãi xuất hiện.

 

Những năm qua, cô ta thường xuyên lui tới các tụ điểm ăn chơi, tổ chức tiệc tùng xa hoa, thậm chí còn thuê người đánh người khác, tất cả bằng chứng video tôi đã âm thầm gửi cho đối thủ của nhà họ Vạn.

 

Dù không thể gây tổn thất thực chất, nhưng cũng đủ để làm mất mặt nhà họ.

 

Nghe nói, người thực sự nắm quyền trong nhà họ Vạn đã vô cùng bất mãn với cô ta, khiến dạo gần đây cô ta phải co đầu rụt cổ mà sống.

 

Vì vậy, cho dù hôm nay muốn đến quậy phá, cô ta cũng chỉ dám xuất hiện khi bữa tiệc gần tàn.

 

Khoảnh khắc Vạn Tư Giai bước vào cửa chính, cả người Tống Chí Viễn lập tức cứng đờ.

 

Ánh mắt anh ta dính chặt vào cô ta như kẹo cao su.

 

Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội ôm sát màu đỏ rượu, mái tóc xoăn bồng bềnh bay nhẹ trong gió, đôi giày cao gót mười hai phân gõ nhịp xuống sàn, kiêu hãnh như một đóa hồng dại đang bung nở.

 

Từng bước, từng bước, tiến về phía chúng tôi.

 

Mỗi bước cô ta đến gần, hơi thở của Tống Chí Viễn lại thêm gấp gáp.

 

Nhưng Vạn Tư Giai chẳng buồn liếc nhìn anh ta một cái.

 

Cô ta chỉ nhìn tôi, trong ánh mắt vẫn là sự khinh miệt và kiêu ngạo.

 

"Đồ nhà quê, bây giờ mày đắc ý lắm phải không? Cái thứ tao không cần nữa, mày lại nâng niu như báu vật."

 

Loading...