“Sao cô lại đến đây?” Tôi lạnh nhạt hỏi.
“Chị Bán Hạ hình như không thích em nhỉ? Em có làm gì phật ý chị không?” Phan Hiểu Nhu làm ra vẻ vô tội.
Em chồng kéo tay cô ta, nhìn tôi đầy thách thức: “Em mời Tiểu Nhu tới, cô ấy giúp em, nên em mời cô ấy ăn tối.”
Mẹ chồng xách theo túi lớn túi nhỏ, lạnh lùng liếc tôi rồi đi thẳng vào bếp.
Em chồng nhìn máy ảnh trong tay tôi: “Chị mới mua à? Có hỏi anh em chưa?”
Tôi nhếch môi: “Chưa.”
Phan Hiểu Nhu vờ vô tình nói: “Máy Hasselblad bản classic nhỉ, ít nhất cũng cả trăm triệu đấy.”
Em chồng trợn mắt: “Máy ảnh đắt thế mà chị dám mua mà không báo cho anh em.”
Cứ như tôi tiêu tiền của cô ta vậy.
“Anh Lượng vất vả lắm, chị Bán Hạ ở nhà không đi làm, chắc đâu biết ngoài kia cạnh tranh thế nào.” Phan Hiểu Nhu châm chọc.
Tôi cầm máy ảnh, cười nhạt: “Ờ ha, tôi vừa mắng anh ấy xong vì mua giường mới, điện thoại mới, máy ảnh mới cho tôi mà chẳng hỏi gì cả, làm tôi xót quá.”
Phan Hiểu Nhu mím môi, như nuốt phải chanh.
Em chồng cũng trừng mắt nhìn tôi.
“Sa Sa, đi vào bếp giúp mẹ đi.”
Phan Hiểu Nhu kéo tay em chồng đi ngang qua tôi.
Tiếng ba người cười nói rôm rả trong bếp, còn tôi lại thành người ngoài.
Đến lúc dọn cơm, chồng tôi trở về.
“Anh Lượng, anh về rồi à?” Phan Hiểu Nhu niềm nở.
Vừa thấy cô ta, chồng tôi sững lại, vẻ mặt có phần gượng gạo.
Tôi lặng lẽ quan sát, chỉ thấy anh nhíu mày, gật đầu nhẹ với cô ta.
Tối thứ hai tuần trước, tôi tình cờ thấy Phan Hiểu Nhu nhắn tin cho anh.
“Anh Lượng, hôm nay chị dâu có gây sự với anh không? Anh vất vả quá, đi làm mệt mà còn phải nhìn sắc mặt chị ấy.”
Tôi không nhịn nổi, chỉ vào tin nhắn hỏi anh.
Anh còn cãi cố, nói chỉ nói chuyện xã giao vài câu ở công ty.
Tối nay, tôi muốn xem thái độ thực sự của anh với cô ta là gì.
Chồng tôi vừa ngồi cạnh tôi, Phan Hiểu Nhu đã gắp con tôm hấp cho vào đĩa anh.
“Anh Lượng, anh thích hải sản mà, em với Sa Sa đặc biệt mua cho anh đấy.” Cô ta ngọt ngào.
Tôi nhíu mày nhìn con tôm.
“Chị Bán Hạ, ăn thử thịt kho tàu mẹ em nấu nhé, ngon tuyệt!”
Phan Hiểu Nhu tiếp tục gắp thịt kho tàu cho tôi.
Ra dáng bà chủ ghê, ai cho cô ta quyền đó?
Tôi lạnh lùng: “Tôi không ăn mỡ.”
“Vậy thì ăn tôm nhé.”
Cô ta lại định gắp tôm cho tôi.
Tôi đưa đũa chặn lại: “Không cần, cô là khách, đừng quên điều đó.”
Cô ta khựng lại, ánh mắt đáng thương nhìn chồng tôi.
“Anh Lượng, em chỉ muốn thân thiết với chị Bán Hạ thôi.”
Tôi nhìn sang chồng, anh chỉ chăm chú bóc tôm, không hề để ý đến cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-mu-quang-mot-doi-tro-lai-muon-lam-nguoi-chong-tot/5.html.]
Anh đưa thịt tôm tới miệng tôi, dịu dàng: “Bảo bối ăn đi.”
Tôi cười, chậm rãi ăn tôm.
Phan Hiểu Nhu cứng đờ, đũa lơ lửng giữa không trung.
“Tiểu Nhu, cho em ăn.”
Em chồng nhanh tay nhận con tôm, vừa bóc vỏ vừa lầm bầm: “Khoe khoang tình cảm, xui xẻo lắm.”
“Nhắc lại xem!” Chồng tôi gầm lên, đập mạnh bàn đến nỗi bàn rung bần bật.
Em chồng im bặt.
“Mắc gì nổi nóng.” Mẹ chồng bực bội.
Chồng lơ đi, ánh mắt lạnh lùng đầy chán ghét liếc qua Phan Hiểu Nhu và em chồng.
Cả hai lập tức im thin thít.
Không hiểu sao, sau vài ngụm nước, tôi buồn ngủ lạ thường.
Tôi đưa con gái về phòng, chưa kịp ru con thì đã lịm đi.
Nửa đêm tỉnh dậy, không thấy chồng đâu.
Tôi vội gọi điện, máy anh tắt.
Anh chưa bao giờ tắt máy vào buổi tối.
Tôi ra phòng khách, thấy đôi giày của anh.
Bên cạnh là đôi giày cao gót đỏ chót.
Phan Hiểu Nhu ngủ lại!
Tôi càng nghĩ càng thấy bất an.
Từ phòng bên, có tiếng động khẽ.
Tôi nín thở lắng nghe, là tiếng thở gấp và tiếng “Anh Lượng…” run rẩy.
Máu nóng dồn lên não.
Không suy nghĩ, tôi xông vào đẩy mạnh cánh cửa.
Cửa bật mở.
Trước mắt tôi là cảnh tượng khiến tôi sững sờ.
“Anh Lượng…” Phan Hiểu Nhu run giọng.
Cổ cô ta bị chồng tôi bóp chặt, đè xuống giường.
“Đừng…” Cô ta cố nói.
Thấy quần áo hai người vẫn chỉnh tề, tôi lập tức nhận ra mình hiểu lầm.
Ánh mắt giận dữ của chồng tôi như lửa cháy, trán nổi gân xanh, như sắp bóp c.h.ế.t người.
Tôi sợ anh làm liều.
Nhìn Phan Hiểu Nhu sắp ngạt thở, tôi vội kéo tay anh.
“Có chuyện gì vậy, anh?”
Phan Hiểu Nhu thở dốc, nước mắt lưng tròng: “Anh Lượng uống say, em chỉ muốn chăm sóc anh ấy.”
Mẹ chồng và em chồng cũng lao vào.
“Anh, Tiểu Nhu có lòng tốt, sao anh lại thế!” Em chồng trách.
“Đúng đấy Lượng Tử, người ta là gái tơ chủ động chăm sóc mày, mày điên à!” Mẹ chồng mắng.