Chồng tôi mỗi tháng chỉ cho tôi ba triệu tệ - Chương 13
Cập nhật lúc: 2025-03-27 14:17:33
Lượt xem: 153
Khi cuộc sống tốt lên, sẽ luôn có người tìm cách làm phiền.
Gia Gia sắp tròn sáu tuổi, và xung quanh chúng tôi bỗng xuất hiện nhiều tiếng nói không hài hòa.
"Cũng đến lúc nên sinh thêm đứa con thứ hai rồi, gia sản lớn như vậy mà không có con trai kế thừa thì làm sao được?"
"Có thể là đã có con trai ngoài giá thú. Bây giờ con riêng cũng có quyền lợi, lớn lên có thể nhận lại để kế thừa gia sản. Bà cả có lẽ không có cuộc sống tốt đẹp gì."
"Ôi, thật đáng thương, ngay cả một đứa con trai cũng không có."
Tôi nhìn và cười.
Thực sự tôi rất đáng thương!
Những năm qua, nhờ vào số tiền Chử Chí Thành cho cộng với lợi nhuận đầu tư của bản thân, tôi đã trở thành một bà chủ nhỏ với tài sản lên đến hàng trăm triệu và tài sản của tôi vẫn đang tiếp tục gia tăng và sinh lợi.
Đáng thương đến mức này, quả thực là có chút cao quá mức.
Ở kiếp trước, chị gái tôi đã sinh cho anh ấy năm đứa con. Gần như mỗi năm một đứa, và tất cả đều phải mổ lấy thai.
Chị ta nói không đ au.
Nhưng tôi cũng đã mổ đẻ, làm sao có thể không đ au?
Vì vậy, sau khi sinh Gia Gia, tôi đã âm thầm uống thuốc tránh thai, sợ rằng mình lại gặp phải tình huống không mong muốn.
Nhưng một ngày nọ, tôi phát hiện thuốc của mình không còn nữa.
Những viên thuốc giả dạng vitamin C đã biến thành vitamin C thật, và tôi lục tung mọi chỗ cũng không tìm thấy.
Trà Sữa Tiên Sinh
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-moi-thang-chi-cho-toi-ba-trieu-te/chuong-13.html.]
Tôi lần đầu tiên cảm thấy hoảng loạn.
Chử Chí Thành đang tắm, tiếng nước chảy làm tim tôi đập nhanh hơn.
Lần này anh sẽ ở nhà nửa tháng.
Không có thuốc, mức độ nguy hiểm thực sự quá cao.
Tôi không muốn làm tổn hại cơ thể mình.
Nhưng phải làm sao để từ chối?
Có thể giả vờ bị bệnh không?
"Đeo bao đi, uống thuốc không tốt cho cơ thể."
Chử Chí Thành không biết từ khi nào đã quấn khăn tắm ra ngoài, vì quá hoảng hốt mà tôi không nhận ra tiếng nước đã ngừng lại.
"À? Ờ... được... được rồi."
Có thể là vì ít gặp nhau, hoặc có thể vì tôi luôn mang tâm lý đối xử với anh như với sếp, khiến cho sự tương tác giữa tôi và Chử Chí Thành luôn thiếu đi cảm giác thoải mái.
Nhận thấy sự không thoải mái của tôi, anh nhíu mày một chút rồi thả lỏng, không nói gì và tắt đèn.
Đêm khuya, chúng tôi quấn quýt bên nhau như uyên ương, chăn gấm dậy sóng đỏ, mây tan mưa tạnh.
Khi tình cảm dâng trào, anh c ắn nhẹ vào d ái ta i tôi, giọng nói run rẩy: "Tại sao em luôn lạnh nhạt với anh? Có phải anh vẫn chưa đủ tốt không?"
Rõ ràng anh đã lớn tuổi, rõ ràng bên ngoài đầy phong độ, nhưng lúc này anh lại tỏ ra tủi thân như một đứa trẻ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như có thứ gì đó đánh trúng tim mình.