Chồng tôi mỗi tháng chỉ cho tôi ba triệu tệ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-26 12:47:51
Lượt xem: 228
Tôi còn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn chóng mặt vì mất má u thì chị gái đã lao về phía cậu thanh niên rụt rè ở góc phòng như một mũi tên.
Chị ta cười như kẻ điên: "Vợ chồng hòa thuận, khổ tận cam lai cũng chịu được. Những ngày tốt đẹp sắp tới đều là của tao."
Tôi nhìn quanh một lượt rồi lặng lẽ bước đến chỗ gã nhà giàu: "Tôi thấy vị này cũng không tệ lắm nhỉ!"
Chị gái nhìn tôi đầy khinh bỉ: "Tốt cái gì mà tốt. Hắn ta là đồ gia trưởng, ngoài có chút tiền thối ra thì chẳng có gì hay ho cả."
Trùng hợp thay, kiếp trước tôi đã sợ cái cảnh nghèo nàn rồi, kiếp này tôi chỉ muốn tìm một người giàu có mà thôi.
Tôi dán tờ giấy "tình cảm" lên n.g.ự.c của Chử Chí Thành, phát hiện anh ta cao hơn tôi cả một cái đầu.
Vai rộng, eo thon, phong thái mạnh mẽ thô ráp, đúng kiểu tôi thích.
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng chạy đi.
Nhưng chưa kịp chạy xa thì cánh tay tôi đã bị một bàn tay thép giữ lại, gương mặt anh ta lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-moi-thang-chi-cho-toi-ba-trieu-te/chuong-1.html.]
"Chúng ta nói trước cho rõ, tôi là người gia trưởng, mọi thứ trong nhà đều phải do tôi quyết định, và mỗi tháng tôi chỉ có thể cho cô ba triệu tệ."
Tôi ngỡ ngàng.
Nhìn cánh tay vạm vỡ với những ngón tay gân guốc, cảm giác tim tôi đập nhanh hơn.
Chị gái à, chị được nuôi tốt quá rồi đấy!
Trà Sữa Tiên Sinh
Một người đàn ông mạnh mẽ thế này, nhiều tiền như thế này mà chị không muốn, lại cứ khăng khăng muốn có một người chồng yêu thương ngọt ngào.
Chị đâu biết rằng, trong cảnh nghèo khó thì vợ chồng khó mà hạnh phúc. Chị chỉ thấy được mặt đáng ngưỡng mộ của tôi, nhưng lại không nhìn thấy đôi tay nứt nẻ vì lạnh vào mùa đông hay làn da cháy nắng vào mùa hè của tôi.
Chị cũng không biết rằng tôi phải đội mưa phóng xe đạp điện đi cả chục cây số để lấy hàng. Chị cũng chẳng thể cảm nhận được nỗi khổ khi suốt mười mấy năm tôi chưa từng được ngủ nướng một ngày nào.
Chị lại càng không hiểu rằng, dù có yêu thương nhiều đến đâu, tình cảm cũng sẽ bị bào mòn bởi những lo toan vụn vặt của cuộc sống. Đến khi cây ăn trái mà chị vun trồng cẩn thận cuối cùng ra quả, thì sẽ có kẻ khác đến thu hoạch giúp chị.
Cuộc sống khổ cực, tôi đã trải qua đủ rồi!
Kiếp này, để chị tự nếm trải cái "hương vị yêu thương" ấy đi!