Sáng thức dậy, thấy gương mặt đang ngủ say của mặt, kìm , in một nụ hôn lên trán .
Lục Dục tỉnh dậy thấy cảnh , kích động ôm lấy trán .
“Ai cho phép hôn !”
“Hai thằng đàn ông, thế… thế !”
Nói thì , nhưng bên má Lục Dục nổi lên một vệt hồng kỳ lạ.
Tôi vui vẻ xoa đầu .
“Hay đấy chứ!”
Tình trạng của Lục Dục nghiêm trọng, ở bệnh viện theo dõi một đêm, liền phép xuất viện.
Tôi lấy đôi dép trong nhà riêng của từ tủ giày , đặt chân .
Hắn thuận thế , quanh một lượt, khen ngớt lời.
“Phong cách trang trí nhà quá tuyệt, ngờ chẳng mà gu thẩm mỹ tồi.”
Cái tên Lục Dục cứ nhảy nhót liên tục điểm chí mạng của .
vẫn cố nén giận đáp .
“Đây cũng là nhà , trang trí là do tự tay thiết kế đấy.”
“Cậu đúng là dối chớp mắt, căn hộ nhỏ thế một chút cũng hợp khí chất của , tuyệt đối thứ thể ưng ý.”
là thiếu gia khác, căn hộ chung cư 200 mét vuông mà còn chê nhỏ.
giờ lười tranh cãi với một đầu óc vấn đề , mặc kệ làm gì thì làm, hy vọng khi hồi phục trí nhớ sẽ hối hận!
Mồm thì chê bai, nhưng Lục Dục vẫn khá hứng thú mà trong phòng.
Đi đến phòng tắm thì dừng , cứng đờ đầu .
“Phòng tắm của … phong cách .”
Tôi theo tay , thấy chiếc gương trần nhà, tay vịn lắp tường và cánh cửa kính trong suốt một chút che chắn. Với vẻ mặt thờ ơ, đáp .
“Đây cũng là do tỉ mỉ thiết kế đấy, còn đây là nơi tâm đắc nhất.”
Lục Dục đây thích 'hành' trong nhất, ít thì bốn năm tiếng mới .
Lục Dục lập tức đỏ bừng như tôm luộc! Hắn kích động phản bác.
“Cậu bậy! Cậu đang bôi nhọ ! Tôi mới đắn như !”
“Tôi ở nhà ! Tôi về nhà của !”
Thấy sắp xù lông, vội vàng dỗ dành .
“Được ! Là , là ý của .”
Lục Dục khinh bỉ liếc một cái.
“Đồ giả đắn.”
Tôi tức đến mức hộc máu, nhưng ông chồng thể cần, chỉ đành dỗ dành .
“Anh từ bệnh viện về cũng mệt , tắm , để nấu cơm.”
Lục Dục đỏ mặt đẩy khỏi phòng.
“Cậu ngoài , lén tắm!”
Tôi nghĩ bụng, đây tắm rửa là thích khỏa mặt nhất, còn thỉnh thoảng tự luyến bắt nhận xét, giờ tỏ vẻ ngượng ngùng .
chó nhỏ ngây thơ mặt, vẫn chiều theo ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-mat-tri-nho-roi-phai-lam-sao-day/chuong-3.html.]
Tôi bếp, nguyên liệu trong tủ lạnh, khá lúng túng.
Lục Dục bao giờ cho bếp, vốn định gọi đồ ăn ngoài, nhưng nghĩ , để bệnh nhân xuất viện ăn đồ ăn ngoài, chuyện như làm .
Suy nghĩ hồi lâu, quyết định nấu một nồi cháo, cái chắc cần kỹ năng gì cao siêu .
hai mươi phút , nồi cháo cháy khét đáy, đau đầu đỡ trán, xem thể điều gì.
Lúc , Lục Dục tắm xong, ngửi thấy mùi khét mà tìm đến bếp, thấy cảnh tượng đó liền mở miệng trêu chọc.
“Cháo nấu hương vị đúng là độc đáo đấy.”
Nhìn bộ dạng , tức sôi máu, ném cái xẻng nấu ăn trong tay cho .
“Anh làm !”
Lục Dục nhận lấy, vẻ mặt mờ mịt.
“Đừng đùa nữa, nấu ăn lúc nào chứ.”
“Anh mà.”
Bốn mươi phút , như ý bàn ăn, thưởng thức ba món mặn và một món canh do Lục Dục nấu.
Lục Dục ăn kinh ngạc.
“Mấy món thật sự là do nấu ? Chẳng lẽ siêu năng lực nấu ăn nào đó .”
Tôi lườm nguýt, đáp .
“Trước đây từng đề nghị tìm một giúp việc, nhưng cứ khăng khăng làm phiền thế giới hai của chúng , nên cứ thế mà học nấu ăn.”
Lục Dục vẻ mặt tin.
“Cậu bắt đầu bịa chuyện , bỏ , lời một chữ cũng tin!”
Tôi lườm nguýt một cái to hơn nữa, để ý đến , ăn xong nhanh chóng, chuẩn tắm thì Lục Dục gọi .
“Này, tìm cho cái bộ đồ ngủ , thể cứ mặc áo choàng tắm mà ngủ chứ.”
Tôi đưa đến tủ quần áo, bảo chọn, lựa lựa chọn chọn nửa ngày, đột nhiên dừng tay .
“Trong tủ quần áo của hai thằng đàn ông, loại quần áo ?”
Lục Dục dùng hai ngón tay nhón lấy một bộ đồ hầu gái ren đen trắng, ánh mắt lảng tránh.
Thấy , cũng đỏ mặt, Lục Dục luôn thích những món đồ tình thú kỳ lạ , nếu nãy lật thêm vài cái nữa, còn thể thấy một bộ đồ cô gái thỏ nữa.
Nhớ đây từng ép mặc bộ đồ , mặc làm đủ trò, chó nhỏ ngây thơ trải sự đời bây giờ, quyết định đòi công bằng cho .
Tôi cúi , ghé sát tai , cắn nhẹ một cái với ý đồ trêu chọc, khẽ .
“Đương nhiên là vì thích mà, tối nay mặc cho xem , ông xã?”
Ai ngờ Lục Dục cực kỳ kích động, một tay đẩy , ném bộ quần áo .
“Thật ghê tởm!”
Lục Dục chạy trốn như bay khỏi cửa.
Tôi nhất thời ngây tại chỗ, câu 'ghê tởm' của Lục Dục cứ văng vẳng bên tai.
Rất lâu , cảm thấy khóe mắt ướt.
Mặc dù hiện tại mất trí nhớ, nhưng câu thẳng thừng đó vẫn làm trái tim tan nát.
Tôi hậm hực nghĩ, cái ông chồng ai thì cứ lấy, đằng nào cũng cần nữa!
Nửa tiếng , nhận điện thoại từ bạn , say ở quán bar, bảo đến đón.
“Cứ để say c.h.ế.t bên ngoài !”
Nói thì , nhưng vẫn mềm lòng, cuối cùng vẫn ngoài, mang theo một chiếc áo khoác, nghĩ đến việc đó khi chỉ mặc mỗi áo choàng tắm.