Chồng Tôi Là Kẻ Giỏi Ngụy Trang - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-01 12:51:39
Lượt xem: 5,138

21 

 

Trần Tinh Tinh im lặng hồi lâu. 

 

Cô ta đột nhiên ngẩng đầu lên: 

 

"Chị không sợ tôi kể hết chuyện này cho… Tống Duệ sao?" 

 

Tôi khẽ cười khẩy: 

 

"Tùy cô. 

 

"Nhưng dù cô có nói với anh ta, cũng chẳng thay đổi được gì. 

 

"Tôi vẫn sẽ ly hôn với anh ta. 

 

"Với nền tảng và mối quan hệ của tôi, khả năng cao Tống Duệ sẽ chẳng nhận được gì cả. 

 

"Thậm chí hai người còn có thể mất luôn công việc, bị cả ngành cấm cửa. 

 

"Nghe qua Tập đoàn Hứa Thị chưa? Công ty nhà tôi đấy." 

 

Trần Tinh Tinh trợn tròn mắt. 

 

Tôi lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên bàn. 

 

"Trong thẻ có năm mươi nghìn, xem như tiền đặt cọc cho việc tôi nhờ cô làm. 

 

"Nếu làm tốt, sau khi xong việc, tôi sẽ đưa thêm một trăm nghìn nữa." 

 

Trần Tinh Tinh nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. 

 

"Tại sao… chị không hận tôi?" 

 

"Không cần thiết." Tôi thản nhiên đáp. 

 

"Nợ ai người đó trả. Dù không có cô, cũng sẽ có Vương Tinh Tinh, Lý Tinh Tinh…" 

 

"Hận nhiều người như vậy quá mệt mỏi, vậy nên, chỉ cần hận một người là đủ." 

 

Tôi chống tay lên bụng, chậm rãi đứng dậy. 

 

"Trong vòng nửa năm, chắc đủ để anh ta tự tay hủy hoại mọi thứ, rồi cúi đầu quay về nhận lấy kết cục của mình chứ?" 

 

Trần Tinh Tinh gật đầu: 

 

"Chị cứ yên tâm, tôi sẽ không để chị thất vọng." 

 

Cô ta ngập ngừng một chút, rồi hỏi tiếp: 

 

"Đứa bé này… chị vẫn định sinh sao?" 

 

"Đương nhiên." Tôi nhướng mày. 

 

"Con bé được sinh ra từ cơ thể tôi, là con của tôi, không liên quan gì đến bất kỳ ai khác." 

 

Nói xong, tôi xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

 

22 

 

Vào ngày Tống Duệ rời đi, tôi viện một lý do qua loa để không ra sân bay tiễn anh ta. 

 

Anh ta đang chìm đắm trong những ảo tưởng về tương lai tươi sáng, hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của tôi. 

 

Bạn thân tôi sau khi nghe toàn bộ câu chuyện liền lập tức bay từ nước ngoài về để ở bên tôi. 

 

Mỗi ngày tôi đều ăn uống, vui chơi, an tâm dưỡng thai chờ ngày sinh. 

 

Thời gian cứ thế trôi qua. 

 

Thỉnh thoảng, Trần Tinh Tinh sẽ báo cáo cho tôi tình hình bên kia. 

 

Cuộc sống của Tống Duệ không mấy suôn sẻ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-la-ke-gioi-nguy-trang/7.html.]

 

Vốn dĩ anh ta đã kiêu ngạo sẵn, lại thêm tâm lý "tân quan tân chính sách", muốn thể hiện quyền uy với nhân viên cũ của chi nhánh. 

 

Kết quả là không kiểm soát được mức độ, khiến các nhân viên chủ chốt ở chi nhánh đều bị đắc tội. 

 

Trần Tinh Tinh còn âm thầm đổ thêm dầu vào lửa. 

 

Chưa đầy một tháng, nhân viên bán hàng xuất sắc nhất của chi nhánh đã từ chức. 

 

Người này còn mang theo một lượng lớn khách hàng quan trọng, khiến doanh thu của chi nhánh tụt dốc thê thảm. 

 

Trong cuộc họp tại tổng công ty, Tống Duệ bị chửi cho không ra gì. 

 

Để cứu vãn tình hình, anh ta đích thân liên hệ với khách hàng, định ký một hợp đồng lớn. 

 

Không ngờ, lại bị đối phương chơi một vố, khiến công ty tổn thất đến sáu con số. 

 

Cũng phải thôi. 

 

Khi Tống Duệ mới sang bên đó, ngày nào cũng gọi điện thoại cho tôi để báo cáo tình hình. 

 

Giờ đây, bận đến mức đầu tắt mặt tối, còn chẳng có thời gian làm phiền tôi nữa. 

 

Tôi rất hài lòng. 

 

Tâm trạng vui vẻ, tôi lại chuyển thêm ba mươi nghìn cho Trần Tinh Tinh. 

 

Dù sao thì, cái công ty ma lừa Tống Duệ ký hợp đồng, cũng chính là do cô ta tìm đến.

 

23 

 

Đến tuần thứ 39 của thai kỳ, tôi thuận lợi sinh hạ một bé gái. 

 

Trong nhà có đầy đủ bảo mẫu, y tá chăm sóc mẹ và bé sau sinh, chuyên gia dinh dưỡng, tôi chỉ cần chuyên tâm nghỉ ngơi, hồi phục sức khỏe. 

 

Khoảng một tháng sau. 

 

Trần Tinh Tinh báo cho tôi biết, Tống Duệ đã biển thủ công quỹ, số tiền lên đến một triệu. 

 

Mà tháng sau, tổng công ty sẽ cử đội ngũ tài chính xuống kiểm tra sổ sách. 

 

Anh ta sắp tiêu đời rồi. 

 

Tôi suýt nữa không nhịn được mà đốt pháo ăn mừng. 

 

Ngay hôm sau khi Trần Tinh Tinh nói chuyện đó với tôi, Tống Duệ đã xuất hiện trước cửa nhà tôi. 

 

Anh ta trông vô cùng mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt nặng trịch, đến cả tóc cũng chưa kịp chải chuốt, quần áo trên người nhăn nhúm, bụi bặm. 

 

"Vợ ơi…" 

 

Vừa nhìn thấy tôi, Tống Duệ lao đến định ôm chầm lấy tôi, nhưng khi ánh mắt chạm đến vùng bụng phẳng lì của tôi, anh ta thoáng sững người. 

 

"Em… em sinh rồi sao?" 

 

Tôi gật đầu: 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

"Ừ, sắp hết tháng ở cữ rồi." 

 

"Xin lỗi." Tống Duệ day day thái dương, vẻ mặt hối hận: 

 

"Công việc ở chi nhánh quá bận, anh thậm chí còn quên mất cả ngày dự sinh của em." 

 

"Vợ ơi, anh sai rồi, em đừng giận nữa." 

 

Tôi giả vờ như chẳng hay biết chuyện gì, vẻ mặt mơ hồ hỏi: 

 

"Sao anh lại về?" 

 

Trong đáy mắt Tống Duệ thoáng hiện lên nét tuyệt vọng. 

 

"Vợ ơi, chi nhánh gặp chút chuyện, anh cần em giúp đỡ." 

 

"Đừng đứng ngoài cửa nữa, vào đi." Tôi gật đầu, mỉm cười: "Đúng lúc em cũng có chuyện muốn nói với anh."

Loading...