CHỒNG TÔI LÀ KẺ ĂN BÁM, TRÀ XANH TƯỞNG CƯỚP ĐƯỢC MÓN HỜI - 6
Cập nhật lúc: 2025-03-27 17:05:26
Lượt xem: 1,951
Lâm Nguyệt cuối cùng cũng nổ tung:
“Cô nói dối!
Anh ấy chán ghét cô từ lâu rồi!
Anh ấy nói chỉ yêu mình tôi!”
Tôi thản nhiên ngồi xuống:
“Đừng tự lừa mình nữa.
Có bằng chứng không?”
Dưới ánh mắt khinh bỉ của đồng nghiệp và sự kích động từ thái độ bình thản của tôi,
Lâm Nguyệt hoàn toàn mất kiểm soát:
“Muốn bằng chứng chứ gì?!
Được! Tôi cho cô xem luôn!”
Thấy Lâm Nguyệt định đưa điện thoại ra trước mặt tôi, tôi vội ngăn lại:
“Chờ chút!”
Lâm Nguyệt cười khẩy:
“Sợ rồi à?
Hay là cô tự biết thân biết phận, rút lui đi?”
Tôi lấy ra máy chiếu mini:
“Không phải sợ, chỉ là mắt tôi dạo này hơi kém.
Chiếu lên màn hình lớn để mọi người cùng xem nhé~”
Lâm Nguyệt đã bị chọc tức đến mất lý trí, không nghi ngờ gì.
Dưới sự “hướng dẫn tận tay” của tôi, cô ta thật sự kết nối điện thoại với máy chiếu.
Và thế là, từng bằng chứng cô lén lút ghi lại đều hiện ra:
Lịch sử khách sạn, tin nhắn riêng tư, clip nhạy cảm không thể xem giữa ban ngày...
Tôi vừa xem vừa uống nước, hoàn toàn không quan tâm đến chiếc điện thoại bên cạnh đang rung liên hồi.
Không cần nhìn – tôi biết chắc là Phương Văn Thành đã phát hiện chiếc Maybach có định vị rồi.
Lúc này, trong đầu anh ta nhất định đang gào thét:
Tôi có biết hôm đó họ đến khách sạn không ư?
Tôi phá lệ rót cho mình một ly rượu, khẽ nhếch môi:
“Ly hôn luôn chẳng phải quá lời cho hắn rồi sao?
Để hắn sống trong sợ hãi và day dứt mới vui chứ.”
Thích cảm giác kích thích đúng không?
Vậy thì tôi cho anh kích thích đến tận cùng.
Lâm Nguyệt cũng không quá ngu ngốc, giữa ánh mắt khinh bỉ của mọi người, cô ta dần lấy lại lý trí:
“Hàn Tuyết! Cô thấy rồi chứ?!
Mau trả điện thoại lại cho tôi!
Nếu thông minh thì tự rút lui đi!”
Tôi giả vờ nghiêm túc:
“Tôi thấy trong video có vài chi tiết... còn chưa rõ lắm.”
Các đồng nghiệp xì xào:
“Đúng là không biết xấu hổ!”
“Đúng đó, tranh giành làm ‘tiểu tam’ luôn!”
“Bảo sao dạo này cứ hở tí là dọa đuổi việc tụi mình — ra là tưởng mình là bà chủ rồi!”
Mặt Lâm Nguyệt đỏ như gấc, gần như định lao vào giật lại điện thoại.
Đúng lúc ấy, Phương Văn Thành trở lại.
Nếu lúc đang trên đường về, Phương Văn Thành còn ôm tia hy vọng mong manh rằng hệ thống định vị chỉ là trùng hợp...
Thì khoảnh khắc lao như bay vào công ty, hy vọng ấy hoàn toàn sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-la-ke-an-bam-tra-xanh-tuong-cuop-duoc-mon-hoi/6.html.]
Anh ta run rẩy bước đến gần tôi, môi lập cập:
“Mọi người... đang xem gì vậy?”
Tôi vỗ vỗ ghế bên cạnh, điềm nhiên:
“Ồ, về rồi à?
Không có gì đâu, bọn tôi đang xem cảnh hai người khó tả với nhau thôi mà.
Nào nào, ngồi xuống xem chung không?”
Trong khi ánh mắt Lâm Nguyệt tràn đầy mong đợi, Phương Văn Thành lại đỏ ngầu mắt, quay phắt sang cô ta, giận dữ như muốn xé xác.
Lâm Nguyệt sợ đến cứng đờ, nước mắt tuôn như suối.
Một lúc lâu sau, người luôn giữ vẻ nho nhã như anh ta, bỗng vung tay đập tan điện thoại của Lâm Nguyệt — "rắc!" một tiếng, vỡ tan.
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, giọng run rẩy van xin:
“Tiểu Tuyết...”
Tôi lập tức lùi lại ba bước, nhìn sang Lâm Nguyệt:
“Dù là tôi lấy điện thoại,
nhưng mọi người đều thấy rồi đấy — không phải tôi làm vỡ đâu nhé!
Đúng không... luật sư Vương?”
Tôi hơi nghiêng đầu nhìn ra phía sau.
Phương Văn Thành nhìn theo và sắc mặt lập tức tái nhợt.
Trong góc phòng, bốn người đàn ông mặc vest — luật sư, công chứng viên, và hai vệ sĩ — với đầy đủ thiết bị: laptop, máy quay, máy ghi âm...
Tôi mỉm cười “thân thiện”:
“Để tôi giới thiệu nhé — luật sư, công chứng viên và vệ sĩ riêng.”
Lâm Nguyệt tưởng mình nghe nhầm, cười to:
“Thì sao chứ?!
Văn Thành từng nói trước khi kết hôn hai người đã ký giấy phân chia tài sản!
Cô chẳng được gì hết...”
“Cô im đi!!!” – Phương Văn Thành gầm lên, ngắt lời cô ta.
Rồi quay sang tôi, van vỉ:
“Tiểu Tuyết... vào văn phòng nói chuyện riêng được không?”
Tôi nhìn anh ta đầy thương hại:
“Đến nước này mà vẫn sợ mất mặt à?
Sống vậy không thấy mệt sao?”
Nhưng thôi, yêu cầu nhỏ như thế thì... tôi vẫn có thể "rộng lượng".
Tôi đứng dậy, dẫn theo cả “Tứ đại hộ pháp”, bước vào văn phòng cùng anh ta.
—----
Vừa đóng cửa lại, Phương Văn Thành quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Tôi thong thả hỏi:
“Anh làm gì vậy? Tôi không phát tiền lì xì đâu nha.”
Anh ta quỳ gối, khẩn thiết:
“Nghe anh giải thích! Tất cả chỉ là hiểu lầm!
Là Lâm Nguyệt dụ dỗ anh, dựng chuyện đấy!
Em đừng tin cô ta!”
Tôi ra hiệu, một vệ sĩ tiến tới tháo camera siêu nhỏ giấu sau bức tranh treo tường.
Tôi nhìn Phương Văn Thành, giọng bình tĩnh:
“Nếu anh dám thẳng thắn thừa nhận từ đầu, có khi tôi còn nể.
Nhưng anh lại chỉ lo tìm cách đổ lỗi cho người khác.”