Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 75: Lời Hứa

Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:53:21
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Vệ Đông ngay ngắn, với : “Ở nhà ném thì , ngoài thì .”

Tần Vệ Đông để mặc ném trúng đầu trúng mặt một cách chắc nịch.

“Đủ …!”

Hắn gầm gừ với Phương Lê, cảnh cáo Phương Lê đừng ném nữa. Không ngờ Phương Lê một chút cũng sợ , cầm gối tựa tiếp tục ném tới: “Đủ ? Đủ chỗ nào? Tôi thấy một chút cũng đủ!”

Gối tựa của sô pha kiểu Âu chắc chắn hơn nhiều so với gối lông ngỗng mềm mại. Viền ren phức tạp ở các góc vốn dĩ tác dụng trang trí, bây giờ trở thành vũ khí tăng thêm lực sát thương. Phương Lê sức lực yếu hơn Tần Vệ Đông thì cũng là một đàn ông trưởng thành, nửa bờ vai và khuôn mặt của Tần Vệ Đông đều ném đến tê rần.

“Nói , cái thói gia trưởng của rốt cuộc bao giờ mới sửa ?!”

Phương Lê tức giận ném mạnh gối tựa vai .

Tần Vệ Đông hỏi: “Thói gia trưởng?”

Phương Lê tức c.h.ế.t , dùng sức ném một cái: “Làm gì mà lặp lời ! Tôi đang hỏi đấy! Anh đừng hòng vòng vo tam quốc!”

Tần Vệ Đông chịu hai cú ném mạnh, tiếng vang trầm đục đập đầu mặt. Phương Lê định đánh, Tần Vệ Đông bực bội vô cùng, nhưng dám dùng sức phản kháng . Phương Lê đ.á.n.h nặng nhẹ, chỉ đành đưa tay đỡ, cánh tay cũng dám giơ cao, sợ làm Phương Lê thương. Hắn cũng đầy một bụng lửa giận: “Anh thể hỏi ? Em đ.á.n.h thành thế thể hỏi ?”

“Anh hỏi cái gì?”

Phương Lê dừng tay, thở hồng hộc. Tần Vệ Đông lúc trông nhếch nhác, một nửa khuôn mặt tuấn tú của đều gối ôm đ.á.n.h cho đỏ ửng, tóc cũng rối tung. Ai thể ngờ đàn ông như tối nay vẫn còn là con trai độc nhất của Tỉnh trưởng từ nước ngoài trở về, hào quang bao quanh, là tâm điểm của bữa tiệc thượng lưu?

“Thói gia trưởng mà em , là cái gì?”

Tần Vệ Đông cuối cùng cũng thở một , lấy sợi lông bay dính đỉnh đầu xuống, nhíu mày, vứt .

“Anh ?”

“Anh nên ?”

Phương Lê một câu hỏi của Tần Vệ Đông làm cho nghẹn họng: “Thói gia trưởng? Thói gia trưởng chính là kiểu như đấy…! Coi bạn đời như vật sở hữu riêng của ! Có thể tùy ý sai bảo…!”

Tần Vệ Đông lửa giận tan, đối với lời càng hiểu: “Thế gọi là thói gia trưởng? Em vốn dĩ là của mà.”

Nếu đến hai việc quan trọng nhất trong cuộc đời từ nhỏ đến lớn của Tần Vệ Đông, thì đó chính là kiếm tiền và Phương Lê. Chúng là hai việc vô cùng rõ ràng, mục tiêu xác định, tuyệt đối cho phép lay chuyển. Hơn nữa rõ ràng vế càng là một phần căn bản thể tách rời khỏi bộ cuộc đời .

Hắn hỏi: “Anh sai bảo em lúc nào?”

Tần Vệ Đông hỏi ngược : “Từ nhỏ đến lớn, chẳng chỉ phần em sai bảo ? Chuyện em chuyện nào làm, chỉ làm, còn ngừng nghỉ làm, em còn thế nào nữa? Anh chỉ yêu cầu, em đừng cái MV c.h.ế.t tiệt nữa.”

Có khó đến thế ?

Tính cách tích chữ như vàng của Tần Vệ Đông đột nhiên nhiều lời như , thể thấy là Phương Lê ép đến mức sốt ruột, đ.á.n.h đến mức sốt ruột . Phương Lê xong, im lặng một lát, hỏi: “Lần đồng ý với , thì ? Lần chỉ là một cái MV phát sóng ở khu vực Hồng Kông Đài Loan, băng hình, nếu tổ chức concert thì ? Đến lúc đó chỉ là cách một màn hình, lẽ hàng ngàn hàng vạn fan hâm mộ đều sẽ khán đài , đến lúc đó cũng cho phép?”

Phương Lê và Tần Vệ Đông từng cãi , nếu thực sự cúi đầu, chuyện Phương Lê cũng thể cúi đầu. đó thì ? Cậu từng chịu một bài học , mười mấy năm qua chính là vì ngừng nghĩ thôi bỏ , thôi bỏ , hết đến khác nhượng bộ, khiến d.ụ.c vọng kiểm soát của Tần Vệ Đông ngày càng đằng chân lân đằng đầu, mới tích tụ thành sự bùng nổ trong biểu diễn quyên góp dạo . Cậu chịu thiệt một .

Cậu ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt của Tần Vệ Đông, trong lòng đáp án. Cậu ngay sẽ là như mà..! Cậu thực sự mong đợi Tần Vệ Đông sẽ kiểm điểm sẽ đổi ? Chẳng qua đều là tạm thời dỗ dành mà thôi!

Tên căn bản sẽ thật lòng kiểm điểm, cách khác, căn bản từng thật lòng xem đang cái gì…!

Cái gì mà quỳ sáu đêm, thấy Tần Vệ Đông quỳ cả đời cũng sẽ hiểu!

Trong lòng Phương Lê dâng lên một cảm giác chán nản như quả bóng xì , ném chiếc gối tựa trong tay xuống: “Anh mới về nước, đừng cãi nữa, ngủ !”

Lúc rời , Tần Vệ Đông liền thấy vành mắt Phương Lê đỏ hoe.

Hắn đối với nước mắt của Phương Lê nhạy cảm, nhạy cảm đến mức Phương Lê thì sẽ vẻ mặt gì, sắp thì sẽ vẻ mặt gì, , xong , là vẻ mặt gì. Những điều đều giống như khắc sâu trái tim đến đại não của Tần Vệ Đông, thể lập tức kéo hành động của , trực tiếp phản xạ dây thần kinh đại não của , khiến nhanh chóng tỉnh táo .

Phương Lê để ý đến . Một buổi tối đang yên đang lành, vốn dĩ Tần Vệ Đông cuối cùng cũng về nước , là một chuyện vui vẻ bao? Trong lòng mong ngóng lâu như , nhớ đến mức bao nhiêu đêm ngủ , mới về cãi ?

và Tần Vệ Đông cũng đến cái gọi là, thất niên chi dương (năm thứ bảy ngứa ngáy)? Tính ngày tháng, vẫn còn thiếu 1 năm nữa cơ mà.

Cậu một sấp chiếc giường lớn, suy nghĩ miên man, trong lòng ôm chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng vùi gối.

Một lát , liền thấy cửa phòng ngủ mở . Chỉ là Phương Lê đầu , cũng lên tiếng, cứ nhắm mắt như . Quả nhiên, mép giường lún xuống, Tần Vệ Đông cúi ghé sát gần.

“Đánh đau ?”

Hắn thò tay trong chăn xem tay Phương Lê. Phương Lê ăn bộ của , cũng cho động : “Xê ..! Đừng chạm !”

Phương Lê cầm chăn quấn chặt thêm một chút, từ xuống một chút cũng cho chạm .

Không chỗ tay, Tần Vệ Đông nghĩ ngợi, cúi đầu xuống, với : “Có đ.á.n.h mệt ?”

Nghĩ đến kích thước của chiếc gối tựa nhỏ, vung lên, ném thu về lực đều mạnh. Thể lực Phương Lê , đ.á.n.h nhiều cái như , mỗi đều vung cao như , ném mạnh như . Hai cánh tay da thịt mịn màng đó của Phương Lê ôm một lúc đều dùng chân quấn lên.

Tần Vệ Đông nhíu mày : “Trên bàn bao nhiêu thứ, em cứ nhất quyết chọn nó.”

Phương Lê , trong lòng tức giận vô cùng: “Tôi đáng lẽ nên lấy cái tách đó ném mới ..! Đi lấy !”

Tần Vệ Đông : “Đi thật ?”

Phương Lê trừng mắt : “Đi!”

Bất kể Phương Lê thật , dù thì nãy cũng là sắp . Tần Vệ Đông từ tận đáy lòng sợ nhất là Phương Lê rơi nước mắt. Phương Lê rơi một giọt nước mắt, khác chọc tức, thù tất báo cũng đòi cho Phương Lê.

tự chọc tức, Tần Vệ Đông liền một loại cảm giác giống như giẫm lên miếng sắt nung đỏ rực mà lạc đường, đôi chân bỏng rát, tìm thấy lối .

Phương Lê thật, trong lòng tức thì tức, cảm thấy buồn . Người đàn ông đôi khi một chút cũng lời , thể làm tức c.h.ế.t.

đôi khi lời đến kỳ lạ, cái lời đ.á.n.h rắm gì cũng sẽ coi là thật, hề giảm giá trị chút nào.

Một lát , Tần Vệ Đông cầm chiếc cốc qua đây. Phương Lê thử, bên trong còn nửa cốc nước ấm. Tần Vệ Đông : “Uống , uống xong hẵng ném, nãy em uống nước, sáng mai em sẽ khát đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-75-loi-hua.html.]

Đây coi như là thói quen nhỏ Phương Lê rèn lúc ở Mỹ. Nếu ngâm bồn tắm, mà uống nước, nửa đêm thường sẽ khát tỉnh. Trước đây bồn tắm thì tật , , nửa đêm tỉnh dậy mấy tìm nước, Tần Vệ Đông liền nhớ kỹ.

Tần Vệ Đông liếc điện thoại, trả lời hai tin nhắn công việc, đợi uống. Hắn cứ đợi như , dường như so với việc ném , việc Phương Lê uống nước quan trọng hơn một chút.

Phương Lê uống cạn nước, đợi uống xong, Tần Vệ Đông thấy trong cốc còn một giọt nước nào, liền xa một chút. Hắn cảm thấy chẳng gì mất mặt cả, để Phương Lê ném nhiều lắm , thiếu . Ném thì ném thôi, dù cũng là ở nhà, cũng chẳng ai .

Tần Vệ Đông ngay ngắn, với : “Ở nhà ném thì , ngoài thì .”

Phương Lê Tần Vệ Đông, đàn ông cứ đó, nhúc nhích, dường như giây tiếp theo cho dù một chiếc cốc sứ xương bay tới đập , cũng sẽ hề né tránh chút nào. Huyết áp Phương Lê tăng vọt, thấy đau đầu một trận, đau đầu vô cùng..!

Cậu day day mi tâm: “Tần Vệ Đông, chúng chuyện .”

Tần Vệ Đông bất ngờ liếc một cái, chút kinh ngạc vẫn ném, chịu chuyện với .

Mạch m.á.u trong đầu Phương Lê giật giật, m.á.u cũng dồn lên theo. Cậu cảm thấy mà còn để cái tên Tần Vệ Đông chọc tức tiếp, thể sẽ thực sự tuổi trẻ tài cao mà c.h.ế.t yểu mất!

Cậu bực dọc trừng mắt : “Anh chịu đòn cái nghiện ?”

Đương nhiên là thể nào, Tần Vệ Đông bước tới. Hắn Phương Lê, xác định vẻ mặt Phương Lê chỉ tức giận, sự đau lòng bộc lộ như nãy nữa, ôm lấy Phương Lê. Phương Lê ôm, cũng phản kháng, chỉ đẩy một cái: “Nới lỏng chút.. còn đang chuyện đấy!”

Tần Vệ Đông nới lỏng một chút, nhưng đầu chen , hôn lên cổ Phương Lê, hết cái đến cái khác.

Những chuyện nãy trong phòng tắm, đối với đàn ông nửa năm gặp Phương Lê mà còn xa mới đủ.

“Bảo bối.. đôi khi chỉ là.. khống chế tính tình của .”

Nghĩ đến việc nãy nổi giận với Phương Lê, Tần Vệ Đông thấp giọng kiểm điểm với . Phương Lê hừ một tiếng: “.. Tính tình của thế nào còn ? Quan trọng là thái độ của ..! Lần với , còn nhớ ?”

Phương Lê tiếp tục : “Quay MV chỉ là một công việc, ca sĩ nào mà chẳng ? Quan trọng nhất là, đây còn cách một màn hình. Sau nhỡ còn tổ chức concert, khán đài concert sẽ nhiều , còn buổi ký tặng, đến lúc đó ngôi sẽ chụp ảnh chung với fan, bắt tay nữa.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Bắt tay?”

Ánh mắt Tần Vệ Đông lập tức cảnh giác dựng lên: “Bắt tay với em?”

Phương Lê , đầu hàng : “Được , bắt tay, cái , ? Tối nay một cái MV đủ kích thích , kích thích Tần Vệ Đông nữa, thực sự làm phát điên mất, cũng sắt đá đến thế.”

Tần Vệ Đông nghĩ ngợi một chút, : “Cái là tự em đồng ý đấy nhé.”

“..”

Phương Lê cạn lời : “Ừm, ừm, tự đồng ý, cho nên cũng lùi bước , cũng tôn trọng một chút, tôn trọng sự nghiệp của ? Được ? Tôi với nhiều , chuyện gì cũng dựa dẫm , đây là yêu cầu công việc của .

Nếu tưởng bài hát hát dựa mà nhiều thấy ? Nhìn thấy ? Chỉ vì hát , lớn lên coi như trai? hát hơn , trai hơn nhiều lắm.., bên ngoài bao nhiêu làm ngôi , đĩa nhạc ? Bọn họ bao nhiêu , mơ chen vỡ đầu cũng cơ hội như ..”

“Em cần chen, càng cần mơ.”

Tần Vệ Đông nhíu mày ngắt lời : “Anh ngày nào cũng liều mạng như , vì cái gì chẳng là để em cần mơ nữa ? Anh năng lực, biến tất cả những gì em , đều trở thành hiện thực cho em.”

Phương Lê ngờ Tần Vệ Đông sẽ đột nhiên nghiêm túc như . Vừa nãy chỉ là cảm xúc mà phát thôi. Cậu ở công ty lâu , thấy nhiều , liền càng cảm thấy, thế giới đôi khi thực sự sự công bằng tuyệt đối, nhiều chuyện, như Tần Vệ Đông bày cho thấy.

“Tôi mà..”

Phương Lê vẫn mềm lòng. Cậu vòng hai tay lên cổ Tần Vệ Đông, dán sát , ôm chặt lấy .

Cậu yêu đàn ông , cho dù cãi vã thế nào, bất đồng thế nào, cũng yêu đến chịu nổi. Mặc dù Tần Vệ Đông nhiều lời tình tự, nhưng bao nhiêu năm nay, quả thực đang từng bước từng bước làm như . Hắn luôn dùng hành động để thực hiện lời hứa với , chỉ cần , sẽ dành cho những thứ nhất.

Bất luận là Tần Vệ Đông, là con trai Tần Vệ Đông của Tần Chính Vanh, bất luận là khi bọn họ còn nhỏ cùng chen chúc một chiếc giường gỗ chật hẹp bức bối chỗ nào cũng rung lắc ở mỏ khoáng sản, là bây giờ dọn biệt thự xa hoa, ngủ chiếc giường lớn mười mấy vạn tệ, ở điểm , Tần Vệ Đông từng đổi.

“Tôi ý ép thế nào.. Tính cách của , cũng đang học cách làm để bớt tức giận, ít nhất.. sẽ chú ý, tiếp xúc mật với khác? Có thể ?”

Phương Lê : “Ca hát là việc thích, Tần Vệ Đông, lẽ thể tưởng tượng cảm giác của khi sân khấu . Cả đời những việc thực sự thể làm ít, giống , cái gì cũng xuất sắc. Tôi chỉ một việc , nó là thứ thích từ tận đáy lòng, là thứ ..”

Phương Lê cần dùng những từ ngữ như "ước mơ, sở thích âm nhạc thuần khiết" vân vân để tô vẽ cho lời của . Cậu thẳng thắn với Tần Vệ Đông, thích, , tận hưởng cảm giác thành tựu khi sân khấu ánh hào quang hội tụ.

Tần Vệ Đông , dừng lâu, lên tiếng. Cuối cùng, một câu: “Em thích.”

Phương Lê gật đầu: “Thích.”

Tần Vệ Đông hít một , lặp : “Em thích.”

Phương Lê tiếp tục gật đầu: “Thích.”

Tần Vệ Đông nhắm mắt , nặng nề thở một : “Anh để em thích, tính là tôn trọng em ?”

Phương Lê : “Đương nhiên là tính ..!”

Phương Lê đàn ông Tần Vệ Đông thể cứ mắng mãi , mắng nhiều , sẽ nổi cáu. Cậu ôm Tần Vệ Đông, hôn lên tai : “Đặc biệt tính, tôn trọng , vui, cũng thích.”

Tần Vệ Đông hôn, mở mắt . Hắn Phương Lê mắt, nhớ nhiều năm , khi còn là gì cả, thấy bên đường bày bán một sọt ngọc trai. Lúc đó tiền trong túi chỉ đủ mua một viên, chọn viên nhất mua cho Phương Lê.

Lúc đó thề trong lòng, sớm muộn gì cũng 1 ngày, sẽ dâng tất cả những thứ nhất thế giới đến mặt Phương Lê. Chỉ thứ nhất, mới xứng với Phương Lê của .

Tần Vệ Đông thấp giọng : “Năm nay 24 tuổi.”

Phương Lê xong, hỏi: “Hửm?”

Tần Vệ Đông chậm rãi : “58 tuổi hứa với em, làm , Lê Lê, năm nay 24 tuổi, cũng sẽ học, học cách, tôn trọng em..”

Tác giả lời :

Giới hạn cuối cùng (uy nghiêm) của Tần cẩu - trụ cột gia đình: Ở nhà ném thì , ngoài thì .

Hoan nghênh cất chứa hố mới của : 《Trọng Sinh Chi Omega Xinh Đẹp Lắm Mưu Nhiều Kế》

Thụ mỹ nhân kiêu ngạo tâm cơ trọng sinh X Công Alpha sinh viên trường quân đội xuất khu ổ chuột dựa chiến công hiển hách lội ngược dòng thành Thượng tướng Đế quốc, hoan nghênh cất chứa! Cảm ơn những thiên thần nhỏ ném mìn hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 01:05:18 ngày 22-06-2022 đến 00:37:14 ngày 23-06-2022 nhé——

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!

Loading...