Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 59: Thời Gian
Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:52:55
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thảo nào chơi cái trò tư bản tài chính gì đó, các nhà tư bản đều giỏi tẩy não khác.
Những khúc nhạc đệm hỗn loạn hề ảnh hưởng đến cuộc sống của hai bọn họ. Bao gồm cả việc Diệp Vân San dăm bữa nửa tháng gọi điện thoại cho Tần Vệ Đông bóng gió nhắc đến chuyện , Tần Vệ Đông cho dù nhạy bén về phương diện đến , cũng ý của Diệp Vân San.
Sự chán ghét giữa hai hàng lông mày của gần như hề che giấu. Phương Lê Tần Vệ Đông gì với Diệp Vân San.
Dù trong một thời gian dài, còn thấy điện thoại của Diệp Vân San nữa. Lúc Diệp Vân San gọi , đại khái là 3 tháng . Bọn họ chuyện vẫn như , Tần Vệ Đông sẽ hùa theo, cũng sẽ xin bà chú ý sức khỏe, nhưng trong thần sắc đó luôn lộ một loại xa cách và khách sáo.
Giống như đang thành bài tập của giáo sư .
chuyện Phương Lê cũng quản , cũng định quản. Tần Vệ Đông tìm ba ruột vui mừng, nhưng nếu những chuyện làm cho phiền phức, thì cũng là dối.
Lúc ở trong nước, với tư cách là một vãn bối, những gì cố gắng làm, làm . Lúc đau lòng tột độ cũng từng tỏ thái độ khó coi với Diệp Vân San, từ nhỏ là tính cách như .
Còn việc khác nhận tình , nhớ , quá bận tâm. Nói cho cùng, mà thực sự quan tâm trong lòng chỉ một Tần Vệ Đông mà thôi.
Khai giảng, Tần Vệ Đông vẫn bận rộn như cũ. Trong khu rừng thép cường độ cao nổi tiếng thế giới là New York , cũng ngày càng thành thạo trong việc kiểm soát nhịp độ.
Còn Phương Lê thì mở một cánh cửa mới. Cậu tận hưởng bầu khí trong học viện âm nhạc. Đôi khi cảm thấy, hai bọn họ thực sự ở bên quá lâu , dẫn đến việc hai bọn họ thể tách rời nữa, mà những và việc dư thừa, quan trọng đó cũng thể xen cuộc sống của bọn họ nữa.
Mùa đông năm thứ hai, Tần Vệ Đông với thành tích xuất sắc khoa nghiệp sớm trường Kinh doanh danh tiếng, bước thực tập tại Sở Giao dịch Chứng khoán Wall Street ở trung tâm tài chính thế giới. Khoảng thời gian đó, ba màn hình máy tính của gần như từng tắt, cả ngày chỉ chằm chằm những dữ liệu và đường biểu diễn biến đổi trong chớp mắt đó, khiến Phương Lê mà hoa cả mắt.
Cậu với Tần Vệ Đông: “Không cần vất vả như ..”
Tài khoản ngân hàng của Tần Vệ Đông từng xem kỹ, nhưng tiền mà, luôn cảm thấy đủ tiêu là .
Tần Vệ Đông ôm , màn hình máy tính với : “Phải nuôi em, cho em những thứ nhất mà thể cho..”
Thời gian thư giãn nhất mỗi ngày của Tần Vệ Đông chính là ôm Phương Lê, thỉnh thoảng cúi đầu thể hôn Phương Lê. Hắn thích ôm Phương Lê hôn, hôn thế nào cũng đủ, cho dù là chẳng làm gì cả, Phương Lê để hôn, trong lòng lập tức cảm thấy vô cùng hổ..
Nhìn Tần Vệ Đông xem, đúng là một đàn ông. Câu cũ ở Trọng Tứ thế nào nhỉ? Một bãi nước bọt một cái đinh, lời lúc mười mấy tuổi đến bây giờ vẫn nhớ, hơn nữa còn làm .. Còn thì , lúc mười mấy tuổi gì nhỉ? Ồ.. lấy vợ sinh con trai? Bây giờ Tần Vệ Đông nuôi dưỡng kiêu sa dâm dật thiếu thứ gì, sớm quên sạch sành sanh lên cửu tầng mây ..
Tần Vệ Đông cúi đầu hỏi : “Ngẩn ngơ gì thế?”
“Ờm..” Phương Lê ôm , ngửa cổ hôn một cái: “Lúc đó em em cũng yêu , bây giờ em cũng làm ..”
“Em từng ?”
“Ờm..” Phương Lê ờm một tiếng, rõ ràng dài hơn một chút, giả ngu hỏi: “Em từng ?”
Tần Vệ Đông hừ một tiếng: “Chưa từng.”
Phương Lê nhắc đến thì thôi, nhắc đến, Tần Vệ Đông nghĩ cũng cảm thấy quá mất mặt. Hắn ở phía mệt sống mệt c.h.ế.t bán mạng, cúc cung tận tụy, vị ở nhà cả ngày ngay cả một câu dễ cũng .
Phương Lê là sắp kiếm chuyện. Cậu xuống tìm nước uống, Tần Vệ Đông chịu buông tha , vỗ một cái lên m.ô.n.g Phương Lê: “Còn mau bù đắp?”
“Bù đắp cái gì?”
Phương Lê gạt tay .
“Nói… em yêu .”
Phương Lê nghĩ ngợi, liền : “Em yêu , Tần Vệ Đông.”
Cậu , sắc mặt Tần Vệ Đông hơn một chút, nhưng vẫn chịu buông . Tần Vệ Đông chỉnh sắc mặt, : “Nói và em đều yêu , , là chỉ yêu .”
Phương Lê , đưa tay véo má : “Không chuẩn mở công ty ? Đều sắp làm ông chủ , mấy lời một chút cũng đỏ mặt ..”
Người đàn ông Tần Vệ Đông đúng là kỳ lạ. Cái miệng đó của mấy năm như 1 ngày thốt vài câu tình thoại rách nát, cố tình lúc bắt , mặt đỏ tim đập.
Thảo nào chơi cái trò tư bản tài chính gì đó, các nhà tư bản đều giỏi tẩy não khác.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tần Vệ Đông hôn , hôn xong, cúi đầu, đàn ông cọ cọ khóe môi Phương Lê, trầm giọng giống như dã thú về tổ : “Lê Lê.. những thứ đều thể cần, nhưng thể chấp nhận việc, em cần .”
Trong lòng Phương Lê giống như nụ hôn của Tần Vệ Đông hôn trúng đầu quả tim. Mặt tranh khí mà đỏ lên, đ.á.n.h một cái đầu Tần Vệ Đông: “Sao thể chứ..”
Sao thể cần Tần Vệ Đông? Không cần Tần Vệ Đông, còn giày vò hơn cả việc cắt bỏ một nửa sinh mệnh của .
Rất nhanh, đầu năm, Tần Vệ Đông kết thúc công việc ở Sở Giao dịch Chứng khoán Wall Street. Mặc dù sếp cũ hết sức giữ gương mặt Trung Quốc trẻ tuổi đầu óc xuất chúng khiến ông kinh ngạc , Tần Vệ Đông vẫn chọn cách rời . Hắn việc của làm, chọn tiếp tục theo học bằng Thạc sĩ EMBA.
Hắn chèn ép thời gian, học cuối tuần và buổi tối, thể tiếp xúc với nhiều lãnh đạo thương mại nổi tiếng trong các ngành nghề, đồng thời cũng quen nhiều doanh nhân thành tựu khá lớn.
Tần Vệ Đông bắt đầu bận rộn thành lập công ty của riêng . Các loại thủ tục, vay vốn, và lợi dụng các mối quan hệ tích lũy trong 2 năm nay để huy động vốn cho bước khởi đầu của công ty mới, nhiều việc bận rộn, Phương Lê đôi khi cả ngày đều thấy bóng dáng .
Tháng bảy ở New York, đổ một cơn mưa. Trong quán cà phê nhiều khách hàng thu ô ở cửa, những giọt mưa rơi xuống sàn nhà màu cọ, hương thơm của cà phê xay tay đẩy cửa kính , nương theo tiếng chuông bạc đung đưa mà bay tới.
Là một buổi chiều thích hợp để hẹn vài bạn uống tách cà phê, thư giãn, chỉ là thứ trong tầm tay Phương Lê là một tách nóng 10000 năm đổi, , thêm một thìa sữa bò.
Phương Lê điện thoại: “.. Anh bận xong ? Em ăn , vitamin, dầu cá.. đều uống , đón em..? Mấy giờ?”
Phương Lê xem đồng hồ: “Năm rưỡi? Sớm quá, bọn em vẫn đang thảo luận chuyện biểu diễn của dàn nhạc, .. tùy , em ở quán cà phê đối diện học viện..”
Đợi cúp điện thoại, Ngô Hứa Hứa ở bên cạnh mang vẻ mặt khoe ân ái : “Lê Lê, bạn trai thực sự thực sự quá yêu ! Anh thực sự thể thấy giọng của quá hai tiếng đồng hồ ?”
Kiều Thời bên cạnh phì một tiếng: “Haha, haha, , , thấy cách hình dung hai tiếng đồng hồ đủ chặt chẽ , Tần ca là nửa tiếng đồng hồ thấy giọng của Lê ca sẽ chịu nổi đấy. Anh nhất định sẽ nhắn tin, gọi điện thoại, gọi đến khi nào Lê ca máy mới thôi, haha, oh my god! Anh thực sự là bạn trai chu đáo nhất, nhưng cũng bám nhất mà từng gặp, hahaha.”
.. Bị hai bạn trêu chọc nhạo, cũng đầu tiên . Phương Lê thở dài, dùng nĩa xiên một miếng phô mai cắt sẵn nhét miệng: “Được , nữa, thì chúc các cũng tìm một bạn trai giống hệt Tần Vệ Đông!.. Chằm chằm các !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-59-thoi-gian.html.]
Ngô Hứa Hứa nghĩ ngợi: “Nếu khuôn mặt trai và hình chuẩn như Chin, thể chịu đựng !”
“Cậu thực sự thể?” Kiều Thời lớn: “Không quán bar uống rượu uống cà phê ăn quá nhiều đồ ngọt buổi tối 10 giờ về nhà, hút t.h.u.ố.c nhiều nhất chỉ hút một điếu, quá ba điếu sẽ mắng, Hứa Hứa, thực sự chịu nổi?”
“Trời ơi!” Ngô Hứa Hứa khoa trương : “Vậy thà tù cho xong! Nhà tù ở bang Michigan thế nào?”
“..”
Hai ăn ý như tấu hài ?
Phương Lê đỡ trán: “.. Tôi thấy chúng vẫn nên tranh thủ thời gian thảo luận một chút chuyện ngày mốt dàn nhạc đến Quảng trường Blitz biểu diễn . Hoạt động quyên góp chúng phát tờ rơi quảng bá ngoài , bây giờ Brech sốt đến , ai lên hát đây?”
2 năm nay và gia sư tiếng Anh của là Kiều Thời, còn Ngô Hứa Hứa của Học viện Âm nhạc Brooklyn gần như trở thành bạn chí cốt gì giấu . Ngô Hứa Hứa năm ngoái thành lập một dàn nhạc, đều là sinh viên của các học viện âm nhạc địa phương ở New York. Bọn họ trực thuộc một quỹ từ thiện âm nhạc, thỉnh thoảng sẽ thông qua các buổi biểu diễn trực tiếp để tiến hành quyên góp, quyên góp cho trẻ em mắc bệnh bạch cầu.
Với tư cách là tổ chức dàn nhạc, điều cũng thể làm phong phú thêm lý lịch nghiệp của Ngô Hứa Hứa. Quốc gia tiếp theo cô đến là Trường Âm nhạc Vienna ở Áo để tu nghiệp.
Ngô Hứa Hứa và Kiều Thời một cái, Kiều Thời lập tức hiểu ý. Cậu ho một tiếng, kinh ngạc : “Lê ca! Tôi thấy thể lên hát mà!”
“Tôi?” Phương Lê nghi vấn.
Ngô Hứa Hứa cũng mang vẻ mặt "như thể khai sáng": “ ! Mỗi Brech tập luyện đều là dạy , hơn nữa, khúc nhạc của bài hát là do , Lê Lê, hát lên chắc chắn sẽ hồn hơn!”
Kiều Thời liên tiếng hùa theo: “ ! Lê ca, Brech sốt thể hát , nhưng chúng quảng bá đó lâu như , đến lúc đó chừng sẽ nhiều đến xem biểu diễn. Hơn nữa thiết dựng sân khấu chúng đều thuê xong , nếu những tiền đó sẽ đổ sông đổ biển mất..!”
“ , Lê Lê, đấy, tiền là bộ tiền mừng tuổi năm nay của tớ , tớ đều đầu tư hết đó ..! Cậu chắc chắn giống như bạn trai là một.. ờm, thiên tài kiếm tiền hiền lành dễ gần.. nhất định nỡ tiền mồ hôi nước mắt của tớ đổ sông đổ biển đúng ..!”
Ngô Hứa Hứa đáng thương túm lấy tay áo , chỉ thiếu điều quẹt nước mũi lên đó thôi.
“Cậu đừng như ..”
Phương Lê đầu .
Ngô Hứa Hứa tiếp tục kéo : “Lê Lê!! Đây chính là hoạt động lớn nhất kể từ khi dàn nhạc chúng thành lập đấy! Hơn nữa là mở đầu năm mới! Người Trung Quốc đều mê tín, tớ cũng , hoạt động mở đầu năm mới mà làm , 1 năm con đường của dàn nhạc chúng đều sẽ suôn sẻ!”
Phương Lê cạn lời : “Đã tháng bảy , mở đầu năm mới cái nỗi gì? Hơn nữa đến Mỹ 3 năm ..”
“ cội nguồn của Trung Quốc thể quên..!”
Ngô Hứa Hứa túm lấy tay áo Phương Lê: “Lê Lê! Cậu cũng nỡ hoạt động chúng dày công lên kế hoạch cứ thế c.h.ế.t yểu đúng . Đó là Quảng trường Blitz đấy, cơ hội hiếm bao. Tớ và Kiều Thời rát cả họng trung tâm quản lý mới chịu cho chúng nửa tiếng đồng hồ, lưu lượng thu hút chắc chắn sẽ nhiều hơn, chừng còn thể quyên góp mấy ngàn đô la Mỹ, những đứa trẻ mắc bệnh đó, vẫn đang chờ sự tài trợ của chúng ..!!”
Phương Lê kéo tay áo, thực sự nghi ngờ Ngô Hứa Hứa sẽ quẹt nước mũi lên tay áo . Cô gái lúc say rượu từng coi tóc của và Kiều Thời như vô lăng mà giật..!
Cậu sức rút tay , cuối cùng, thực sự nhịn : “Được ..! Được ..! Tôi đồng ý với , thể thử xem…, xem phù hợp …, mau buông , lát nữa chúng sẽ cảnh sát bắt mất..!”
Cậu đồng ý, Ngô Hứa Hứa lập tức buông , suýt nữa làm Phương Lê lảo đảo chúi nhủi.
Cô đối diện như một thục nữ, vui vẻ đập tay với Kiều Thời một cái: “Vậy cứ quyết định thế nhé! Ngày mai đợi qua diễn tập! Trang phục lên sân khấu Lisa của dàn nhạc sẽ chuẩn xong!”
Phương Lê vệ sinh. Đợi , cũng lời từ chối nào nữa, hai thực hiện mưu kế mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi mà, Lê ca sẽ từ chối . Thực Lê ca thích hát, thường xuyên hát ở nhà, , tuyệt đối kém những ở học viện âm nhạc , chỉ là.. Chin hình như thích.
Cho nên 2 năm nay Lê ca vẫn luôn ở trong dàn nhạc đệm đàn, nhạc cho chúng , từng lên sân khấu hát bài hát của chính một nào..!”
Kiều Thời bưng ly mocha phía lên: “Nói thật, Tần ca chỗ nào cũng , chỉ là tính chiếm hữu quá mạnh, tán thành. Yêu một thì nên để tự do tận hưởng đam mê của cuộc đời, ?”
Cùng Phương Lê chung đụng hơn 2 năm, từ việc dự thính ở Brooklyn đến việc gia nhập dàn nhạc của họ, Ngô Hứa Hứa đương nhiên cũng từng gặp bạn trai của Phương Lê, Tần Vệ Đông.
Bọn họ còn từng ăn cơm cùng , chỉ là Chin đối với con gái vẫn khá ga lăng. Trong vài tiếp xúc ngắn ngủi, cô chỉ đàn ông đó lúc xuất hiện gần như ánh mắt đều đặt hết lên Phương Lê.
Còn những chuyện khác, cô đương nhiên hiểu rõ bằng Kiều Thời thường xuyên đến nhà Phương Lê phụ đạo tiếng Anh.
“Nghe vẻ đáng thương.., Lê Lê thực sự là trai dịu dàng nhất mà tớ từng gặp..!”
"Phụt" một tiếng, Kiều Thời phun hết mocha trong miệng : “Khụ khụ! Khụ khụ——Dịu dàng?!”
“Kiều Thời——Cậu như thất lễ đấy!”
“Xin , xin ,” Kiều Thời vội vàng lấy khăn giấy lau: “Ờm, rút lời nãy của . Cậu đại khái là từng thấy lúc Lê ca tức giận nổi cáu với Tần ca như thế nào . Lần ở trong nhà vệ sinh, bọn họ đại khái là quên mất ở đó, Lê Lê của cãi sẽ cãi quá ba câu ..”
“Thế chẳng càng chứng minh tính tình Lê Lê ? Chẳng lẽ Chin nhường nhịn một chút?”
Tần Vệ Đông cao lớn như , Phương Lê gầy như , mặt nhỏ như , ngón tay thon dài như !
Kiều Thời lớn, ôm bụng lớn: “Đồ ngốc..! Đương nhiên là cãi quá ba câu Lê ca sẽ trực tiếp động thủ ..! Đánh Tần ca hahaha, cơ hội thực sự nên cho kiến thức một chút cảnh tượng đó, hahaha..”
Ngô Hứa Hứa tưởng tượng nửa ngày, cũng tưởng tượng , Phương Lê thể đ.á.n.h bạn trai cao lớn ít của ? Chắc chắn là Kiều Thời đang quá lên..!
Cô hắng giọng : “Đừng nữa, cho nên món quà của chúng là tặng đúng , đúng ?”
Dàn nhạc của họ thành lập 2 năm , cũng là 2 năm Phương Lê với tư cách là thành viên kỳ cựu gia nhập dàn nhạc của họ. Tất cả trong thời gian đều lên sân khấu, rèn luyện bản , còn Phương Lê luôn ở phía âm thầm cống hiến cho họ.
Bọn họ đang suy nghĩ tặng cho Phương Lê một món quà.
Ngô Hứa Hứa vốn tưởng Phương Lê lên sân khấu, nhưng lúc kết thúc buổi diễn tập , cô thấy Phương Lê một sân khấu chỉnh lý micro, nắm chặt micro, khẽ hát một bài hát.
Cô học kịch ca nhạc, cô ánh mắt của một khi hướng về sân khấu là như thế nào. Cô chợt nhận , lẽ Phương Lê cũng sân khấu, cô chắc chắn, bàn bạc với Kiều Thời, ngờ ăn nhịp với Kiều Thời!
“Chắc chắn là đúng !” Kiều Thời .