08
Sau khi biết Hà Di mang thai, Hứa Hạo còn sốt sắng muốn ly hôn hơn cả tôi.
Có lẽ anh ta sợ đứa trẻ sinh ra mà không có cha.
Một tuần sau, anh ta chặn tôi trên đường về nhà sau giờ tan làm.
"Kiều Dữu, chúng ta ly hôn đi." Hứa Hạo mở miệng nói.
Tôi gật đầu đồng ý:
"Được thôi. Nhà thuộc về tôi, 80% tài sản cũng thuộc về tôi, tôi sẽ ký ngay lập tức."
"Kiều Dữu..." Thấy tôi không nhượng bộ, Hứa Hạo liền nâng cao giọng:
"Em làm như vậy có ý nghĩa gì không? Anh đã không còn yêu em nữa rồi, chúng ta nên chia tay trong hòa bình."
Tôi sững người, nghe như thể tôi mới là người không cam lòng vậy.
Anh ta chẳng lẽ tưởng rằng tôi kiên quyết không nhượng bộ là vì còn muốn níu kéo anh ta sao?
"Hứa Hạo, anh vẫn chưa tỉnh ngủ à? Anh nghĩ tôi đang cố giữ anh lại sao? Nếu không tin, anh cứ ký thử xem, xem tôi có chút do dự nào không."
"Phương án phân chia tài sản mà em đề xuất là không thể chấp nhận được." Hứa Hạo nhíu mày từ chối.
Lúc này, khi anh ta đang gấp gáp cưới Hà Di, tôi lại là người bình tĩnh nhất.
"Trên sổ đỏ ghi tên của cả hai chúng ta. Nếu anh muốn xóa tên mình khỏi đó mà lại không chịu bỏ tiền ra, thì cứ tiếp tục mà giằng co. Nhưng tôi khuyên anh đừng để tôi hết kiên nhẫn, dù sao thì anh cũng đã phạm tội đa thê rồi đấy."
Nói xong, tôi quay người rời đi mà không chút do dự.
Về việc chuyển nhượng quyền sở hữu căn nhà, Hứa Hạo vẫn không có động tĩnh gì.
Anh ta cũng muốn kéo dài thời gian với tôi.
Dù sao thì ưu điểm của căn nhà này, ai cũng có thể nhìn thấy.
Căn nhà này là do tôi giành được thông qua công ty, sau này còn có tiềm năng tăng giá rất lớn.
Vị trí thuận tiện cho việc đi làm, nằm trong khu vực trường học trọng điểm, và toàn bộ việc trang trí nội thất đều do tôi dốc hết tâm sức hoàn thiện.
Hơn nữa, người phạm lỗi ngoại tình trong hôn nhân không phải là tôi.
Dựa vào đâu mà tôi phải dọn đi?
Từ sau khi ba mẹ tôi nhìn rõ bộ mặt thật của Hứa Hạo, họ đã bảo tôi dọn về nhà ở.
Chiều thứ Sáu tan làm sớm, tôi quay lại thu dọn quần áo.
Vừa mở cửa, liền thấy Hà Di ngồi khoanh chân trên ghế sofa xem phim.
Cô ta ngạc nhiên nhìn tôi:
"Cô đến nhà tôi làm gì?"
"Cô này, có bệnh thì nên đi chữa đi." Tôi cười lạnh.
"Trên sổ đỏ ghi tên ai, mắt cô nhìn rõ chưa?"
"Hừm," cô ta trợn mắt: “Hứa Hạo là chồng tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-ngoai-tinh-thi-phai-ra-di-tay-trang/6.html.]
"Chữ trên giấy đăng ký kết hôn cô cũng không nhận ra à?" Tôi đáp trả thẳng thừng.
Nhất Phiến Băng Tâm
Trong phòng bừa bộn như bãi rác:
Trên bàn trà chất đầy hộp đồ ăn mang về, sàn nhà vương vãi vỏ hạt dưa, trong không khí còn phảng phất mùi nước hoa rẻ tiền trên người Hà Di.
Cô ta làm bộ chống eo đứng dậy:
"Nhà này bao nhiêu tiền, chúng tôi bù chênh lệch cho cô."
Tôi không thèm để ý, trực tiếp đi đến tủ quần áo thu dọn đồ đạc.
Với một kẻ không có chút tiếng nói nào, chẳng có gì đáng để nói chuyện.
Quần áo của tôi bị ném vào góc, chất thành một đống,
Trong tủ treo toàn là quần áo của cô ta.
09
Tôi lập tức gọi điện cho dịch vụ thu gom quần áo cũ:
"Xin chào, tòa 17, phòng 1306, Thịnh Thế Ngự Đồ, có rất nhiều quần áo cần thu gom, phiền anh đến càng sớm càng tốt."
Vừa nói, tôi vừa kéo quần áo của cô ta xuống, ném hết xuống sàn.
Hà Di hét lên rồi lao tới:
"Cô làm cái gì vậy?!"
Tôi né sang một bên:
"Xử lý rác thải thôi."
Lúc này, Hứa Hạo nghe thấy tiếng động liền từ trong bếp chạy ra.
Anh ta vội đỡ lấy Hà Di, người đang ngồi bệt dưới giường khóc lóc thảm thiết, rồi quay sang quát tôi:
"Kiều Dữu, em còn chưa xong à? Giữa chúng ta đã không còn tình cảm nữa. Anh yêu Hà Di, yêu cả đứa bé trong bụng cô ấy.
“Anh xin em đấy, đừng làm loạn nữa."
"Tình cảm của anh dành cho ai không liên quan gì đến tôi, nhưng căn nhà này nhất định phải thuộc về tôi."
Hà Di lập tức phản đối:
"Anh ấy cũng góp tiền mua nhà, dựa vào đâu lại là của cô?"
"Tôi dựa vào đâu ư? Dựa vào việc nếu không có tôi, anh ta căn bản không thể mua nổi căn nhà ở vị trí đắc địa như thế này."
Tôi giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh chung của hai người họ, để làm bằng chứng.
Hứa Hạo kéo tôi ra phòng khách nói chuyện, cố gắng thuyết phục tôi:
"Anh có thể bù đắp cho em bằng tài sản. Em còn có một căn hộ nhỏ nữa mà, giữ nhiều nhà như vậy làm gì?"
Tôi cười lạnh:
"Hừ, số tiền tiết kiệm của chúng ta là do ai cực khổ tích góp, trong lòng anh chẳng lẽ không rõ sao?"
Căn nhà này đối với tôi có ý nghĩa rất lớn.
Tôi sẽ không vì một gã phản bội mà từ bỏ nó dễ dàng.