Lúc đó, tôi vẫn giả vờ không biết gì về chuyện Lý Hoài ngoại tình.
Tôi tỏ ra ngây thơ, cảm kích mà nói với Tần Niên Niên:
"Niên Niên, công việc bảo hiểm của cậu tốt quá! Nếu không nhờ cậu, mình cũng không mua được gói bảo hiểm rẻ mà lợi thế này!"
Có lẽ nhờ khoản hoa hồng béo bở, cô ta càng tích cực chèo kéo khách hơn.
Cảnh sát cần một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.
Nhưng cái c.h.ế.t của bố mẹ chồng vẫn thiếu bằng chứng quyết định.
Cuối cùng, Lý Hoài được thả ra.
Sau khi ra ngoài, việc đầu tiên anh ta làm là nhận tiền bảo hiểm.
Hơn 5 triệu tệ (khoảng 17 tỷ VND).
Thật đúng là một người con có hiếu.
Còn tôi, ngoài việc đều đặn đến bệnh viện "thăm em trai tốt của Lý Hoài", tôi cũng tập yoga, học trang điểm, chăm sóc bản thân.
Tôi tìm một công việc mới, mỗi ngày đều bận rộn, sống cuộc sống bình lặng đơn giản.
Nhưng tôi biết, tôi vẫn đang lặng lẽ chờ đợi.
Chờ đợi cơ hội để quay lại với Lý Hoài.
Và anh ta không làm tôi thất vọng.
Sau khi lĩnh tiền bảo hiểm, anh ta không kết hôn với Tần Niên Niên.
Ngược lại, Tần Niên Niên tức điên lên, suốt ngày tranh cãi với anh ta.
Hôm đó, tôi ăn mặc thật xinh đẹp, hẹn gặp Lý Hoài.
Vốn dĩ, tôi rất đẹp.
Chỉ là trước đây luôn ăn mặc xuề xòa, trang điểm nhạt nhòa, dáng vẻ rụt rè yếu đuối.
Mỗi lần nhìn tôi, anh ta đều chán ghét.
Trong quán cà phê, Lý Hoài mặc bộ đồ mới tinh, rõ ràng gần đây sống rất sung sướng.
Nhìn thấy tôi, anh ta có chút sững sờ.
Sự chán ghét trước đây, dường như đã biến thành một tia kinh ngạc.
Tôi mỉm cười dịu dàng, giọng nói mềm mại:
"Chồng à, em có chuyện muốn nói với anh."
Sau đó, tôi rút ra một cuốn sổ tiết kiệm.
Đây là toàn bộ số tiền tôi dành dụm suốt những năm viết lách, khoảng 5-6 trăm nghìn tệ (~ 2 tỷ VND).
Trước đây, tôi không nỡ tiêu, bởi vì nó còn có chỗ cần dùng đến.
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tràn đầy yêu thương:
"Đây là tiền nhuận bút của em. Chồng à, chúng ta có thể tái hôn không? Em yêu anh, em thật sự không thể sống thiếu anh."
Trong ánh sáng lấp lánh của tiền bạc và sắc đẹp, Lý Hoài đồng ý đăng ký kết hôn với tôi.
Tôi đưa sổ tiết kiệm cho anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-ngoai-tinh-me-chong-mang-bau-toi-la-con-dau-hieu-thao/chuong-6.html.]
Sau đó, tôi hớn hở gọi điện cho Tần Niên Niên.
"Niên Niên, mình vui quá! Cuối cùng Lý Hoài cũng nhận ra giá trị của mình, bọn mình đã tái hôn rồi!"
Nhưng ngay hôm sau ngày đăng ký kết hôn, Tần Niên Niên c.h.ế.t rồi.
Tôi sững sờ khi nhận được cuộc gọi từ Lý Hoài.
Tôi thật sự không ngờ…
Tôi còn chưa kịp ra tay, cô ta đã c.h.ế.t rồi!
Tâm trí tôi chợt trầm xuống, không rõ chuyện ngoài kế hoạch này sẽ ảnh hưởng thế nào đến kế hoạch của tôi.
Tôi cũng không ngờ Lý Hoài lại kích động đến mức đó.
Không hổ danh là con ch.ó điên tôi đã nuôi dưỡng bao năm!
Từ lâu, tôi đã tự tạo cho mình một hình ảnh:
Một người phụ nữ yếu đuối, bị bạo hành nhưng không dám báo cảnh sát.
Ngay cả khi lần trước tôi bị thương, cảnh sát hỏi han, tôi vẫn khăng khăng:
"Tôi bị ngã, không phải do ai đánh cả."
Tôi cố tình nuôi lớn sự kiêu ngạo của Lý Hoài, để anh ta tự tay phá hủy chính mình.
Tôi đã đoán Tần Niên Niên chắc chắn sẽ bị đánh thê thảm hơn tôi.
Và quả nhiên, cô ta bị đánh đến chết.
Chỉ là… tôi không ngờ lại nhanh đến vậy.
Có lẽ, sau khi bố mẹ chết, bạo lực trong người Lý Hoài đã hoàn toàn bùng phát.
Giờ đây, anh ta đã vào tù, tôi nên làm thế nào để tiễn anh ta xuống địa ngục đây?
Hay là, trước khi cảnh sát phát hiện, tôi tự tay g.i.ế.c anh ta?
Thời gian không còn nhiều, đầu tôi hoạt động điên cuồng.
Tôi vừa phải giữ bản thân an toàn, vừa phải khiến Lý Hoài chết.
Tôi biết điều đó rất khó, nhưng tôi phải thử.
Tôi nhanh chóng chỉnh lại quần áo, lập tức đến nhà của Tần Niên Niên.
Vừa mở cửa, một mùi m.á.u tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Trên sàn nhà, trên tường… đều loang lổ những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe.
Giữa phòng khách, Tần Niên Niên nằm gục.
Một con d.a.o gọt hoa quả cắm sâu vào n.g.ự.c cô ta.
Tôi bình tĩnh bấm nút báo cảnh sát, gửi đi định vị chính xác.
Sau đó, tôi bước chậm rãi về phía Lý Hoài.
Anh ta vẫn còn đờ đẫn, như thể hoàn toàn mất đi nhận thức.
Tôi khẽ gọi, giọng run rẩy:
"Chồng ơi, anh không sao chứ?"