Ngoài ra, chủ tiệm cắt tóc cũng đứng ra làm chứng rằng bố chồng không thực sự đánh đập mẹ chồng, bà ta chỉ vì hoảng sợ quá mức mà ngã xuống.
Nhưng cái giá phải trả?
Bố chồng bị đơn vị công tác sa thải sau hơn 30 năm làm việc.
Chỉ trong vòng một tháng, người đàn ông tóc còn điểm đen ngày nào giờ đã bạc trắng cả đầu.
Hằng ngày, ông ta uống rượu đến say mèm, mỗi khi về nhà là lại trút giận lên Lý Hoài.
"Mày là con hoang của con đàn bà dâm đãng đó!"
"Có phải mày cũng đang cười nhạo tao?!"
"Một thằng đàn ông gần sáu mươi như tao lại bị đội một cái mũ xanh chói lóa!"
"Bà ta còn sinh cho tao một đứa con hoang!"
Nghe nói hôm đó, bố chồng bắt quả tang mẹ chồng ngoại tình ngay trong tiệm cắt tóc.
Bà ta đang ở trong phòng gội đầu, ve vãn với chủ tiệm, bị ông ta tóm tóc lôi ra ngoài.
Lúc bị kéo ra, bà ta thậm chí còn chưa kịp mặc lại quần lót.
Bên ngoài tiệm cắt tóc, một đám đông đã bu kín xem trò vui, chỉ trỏ bàn tán.
Chuyện này đã hủy hoại hoàn toàn danh dự của bố chồng.
Một người đàn ông có tư tưởng phong kiến suốt gần cả đời, ngày trẻ uống rượu đánh vợ, từng nắm quyền kiểm soát tuyệt đối trong nhà.
Ai ngờ…
Người vợ mà ông ta vất vả nuôi dưỡng lại dám leo tường.
Dĩ nhiên là tôi biết hết mọi chuyện.
Tôi đã quan sát gia đình họ Lý suốt nhiều năm, từng người trong số họ tôi đều hiểu rất rõ.
Đứa con trong bụng mẹ chồng không phải con của bố chồng.
Những tin đồn quanh nhà họ Lý cũng chính là do tôi vô tình để lộ ra ngoài.
Các bà tám chuyển miệng nhau, từ một thành mười, từ mười thành trăm.
Bây giờ, mỗi lần bố chồng ra ngoài, ông ta đều có thể cảm nhận được ánh mắt khác lạ của mọi người.
Và rồi, Lý Hoài cuối cùng cũng bùng nổ sau hàng loạt những lời chửi bới của bố anh ta.
Họ tranh cãi kịch liệt.
"Lẽ ra tôi nên để ông ngồi tù làm kẻ g.i.ế.c người! Giờ ra ngoài chỉ để suốt ngày điên điên khùng khùng!"
"Mày cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ thật rồi nhỉ?! Lẽ ra ngay khi mày sinh ra, tao nên bóp c.h.ế.t mày!"
"Có khi nào mày cũng là đứa con hoang của con đàn bà đó không?! Mày không phải con tao đúng không?!"
Tôi nghe rõ từng câu từng chữ qua bức tường ngăn cách.
Bởi vì… tôi đã dọn ra ngoài rồi.
Tôi chuyển sang căn hộ bên cạnh, bởi vì tôi "yêu" Lý Hoài, tôi sẵn sàng ở gần đó để chăm sóc bố chồng anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/chong-ngoai-tinh-me-chong-mang-bau-toi-la-con-dau-hieu-thao/chuong-4.html.]
Trong khu chung cư, có người khuyên tôi ly hôn, bảo tôi đừng dính dáng gì đến gia đình này nữa.
Nhưng tôi chỉ ngoan ngoãn gật đầu, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ quyến luyến không muốn xa chồng.
Tôi không thể để nhân cách "nhẫn nhục chịu đựng" của mình bị phá vỡ.
Lý Hoài không chịu nổi, cuối cùng chuyển ra ngoài.
Bố chồng ở lại một mình trong căn hộ cũ.
Mỗi ngày, tôi gõ cửa mang cơm cho ông ta.
Lợi dụng lúc ông ta ra ngoài, tôi lẻn vào dọn dẹp nhà cửa.
Đây là chuyện ông ta đã ngầm chấp nhận.
Hôm nay là một ngày tốt để ai đó chết.
Cách ngày mẹ chồng chết, đúng hai tháng.
Tôi vào phòng tắm, xả hết nước nóng trong bình để giặt quần áo, rồi cắm lại phích cắm.
Thấy dây điện bị lỏng, một chút lõi đồng đã lộ ra, tôi dứt khoát cắt nguồn điện tổng, đeo găng tay, nhẹ nhàng kéo mạnh thêm một chút.
Dây điện bị đứt một đoạn nhỏ, không dễ phát hiện.
Chiếc bình nóng lạnh này đã quá cũ, đã dùng hơn chục năm, thậm chí còn rất nguy hiểm.
Tôi biết rõ điều đó.
Vì cách đây vài tháng, tôi từng bị giật điện khi chỉ đơn giản cắm phích cắm lại sau khi tắm xong.
Lúc đó, tia lửa điện b.ắ.n ra, tay tôi tê liệt ngay lập tức.
Cũng may tôi rụt tay kịp lúc.
Tôi đã từng nhắc Lý Hoài thay bình nóng lạnh, nhưng mẹ chồng nghe thấy và chửi tôi một trận.
"Không biết xả nước nóng ra trước rồi tắm à?! Cứ phải bật lên cho phí tiền điện! Mỗi ngày chỉ biết tiêu xài hoang phí!"
Từ đó, tôi phải làm theo lệnh bà ta:
Mỗi ngày xả nước nóng ra trước, rút phích cắm, cả nhà mới được tắm rửa.
Và chỉ có mẹ chồng tôi biết rõ chuyện này.
Trước khi đi, tôi mở lại nguồn điện.
Buổi tối, tôi như thường lệ mang cơm sang cho bố chồng.
Ông ta say khướt, mở cửa.
Ánh mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, lúc nhận lấy hộp cơm còn nhân tiện chạm vào tay tôi.
Lòng bàn tay thô ráp, lạnh lẽo như da rắn bò qua.
Tôi ép mình không được run rẩy, cố gắng kiềm nén cảm giác buồn nôn.
Ông ta dường như đang thử tôi, thậm chí còn bóp mạnh một cái.
Tôi hoảng sợ vội chạy mất.